u đấy mới
biết hắn ở trên tường thành, đi tuần cả đêm.
Hắn cũng nghe qua danh tiếng Tả Thương Lang, biết rõ lần này
đối phương tình thế bắt buộc, tuy đã chuẩn bị gần ba năm, nhưng thắng bại vẫn rất
khó đoán. Nói không lo lắng, là nói dối.
Tả Thương Lang ở đứng trên đường cách thành hơn hai dặm đợi
hắn, từ canh ba nửa đêm đến tận khi trời sáng.
Nàng quan sát địa hình, tuy Phong hỏa Liên hoàn tiễn bị bẻ
thành đai kim loại thô cứng đeo bên hông, nhưng nàng tự tin khi kiệu đi qua,
trong chớp mắt sẽ bắn chết hắn, hơn nữa nàng còn có thể đào tẩu một cách suôn sẻ.
Nhưng… hắn cưỡi ngựa đi qua.
Tả Thương Lang hơi lúng túng, cho dù có nhanh hơn nữa, cũng
không thể dùng Phong hỏa tiễn bắn chết hắn, ngựa cũng vẫn còn nguyên.
Thế nên, lần đầu tiên, kế hoạch ám sát của nàng thất bại.
Nhưng không sao, nàng an ủi bản thân, đến phủ hắn thăm dò.
Long phủ quả thực không có quá nhiều thủ vệ, Tả Thương Lang
điều tra tứ phía nơi này, may lại đúng lúc nửa đêm, có cỏ cây che bóng. Nàng
yên lặng nấp trong bụi cỏ trước cửa sổ phòng hắn, trong lúc vừa định lắp Phong
hỏa Liên hoàn tiễn, có thứ gì đó mát mát bò lên chân.
Tả Thương Lang cúi đầu nhìn thấy một con rắn ‘xanh xanh đỏ đỏ,
đang khè cái lưỡi về phía mình. Lúc ấy, nàng không nghĩ được gì hết, hét lên một
tiếng giữa Long phủ nhỏ bé này.
Tả Thương Lang đành phải giả vờ ngất, “hung thủ” kia cũng bị
tiếng thét chói tai của nàng làm sợ hãi, vội vàng để lại dấu vết trên cổ nàng rồi
chạy mất. Long Bình cũng nghi ngờ nàng lai lịch bất minh, nhưng… trong tình cảnh
này nếu nói nàng có mưu đồ bất chính thật cũng khó tin.
Long Bình ôm nàng đặt lên giường, có mấy bước chân, Tả
Thương Lang suýt đã mở mắt nhìn hắn, trước giờ chưa từng có người nào ôm nàng
như vậy.
Trên giường, Tả Thương Lang giả vờ hôn mê, đột nhiên nàng
nghĩ nếu như nói mình xuyên không tới đây, không biết liệu hắn có tin?
Cảm giác được hơi thở bên người, nàng không dám mở mắt, thầm
nghĩ đối sách trong đầu. Một đôi tay đang bôi thứ gì đó lên cồ nàng.
“Tướng quân, Tôn phu nhân không sao, rắn không phải loại kịch
độc, phu nhân ngất đi ắt hẳn do sợ hãi quá độ, không đáng ngại.”
“Khụ, nàng… được rồi. Tử Đồng, tiễn đại phu.”
“Vâng thưa Tướng quân.”
Tả Thương Lang làm khách ở Long phủ hai tháng trời, năm ấy
nàng hai mươi mốt tuổi, vẫn chưa cầm binh được bao lâu, nên không thể coi nhẹ sống
chết.
Mỗi lần Long Bình gặng hỏi, nàng đều vờ bị câm, khoa chân
múa tay chỉ loạn một hồi, hắn không hiểu, đành cho qua.
Hai tháng sau đó, Tả Thương Lang vẽ xong toàn bộ bản đồ quân
sự bố trí phòng ngự của Liêu Thành. Khả năng trinh sát của nàng, ngay đến Mộ
Dung Viêm cũng đánh giá rất cao.
Long Bình cũng không hề đuổi nàng. Một cô nương yếu đuối,
không có nơi để đi, mà hắn phải bảo vệ bách tính trong Liêu Thành, nếu đuổi
nàng có thể đi đâu đây?
Tuy Long Bình đã san bằng toàn bộ hoa cỏ nơi rắn có thể ẩn nấp
trong phủ, tuy Tả Thương Lang cắn người miệng mềm1 cũng không thể không cho hắn
chút thể diện, nhưng hai người cũng chẳng hề trước hoa dưới trăng thề non hẹn
biển.
Trước giờ Long Bình đối với nàng nhã nhặn giữ lễ, khi nói
chuyện hòa nhã khiêm tốn, có lúc tươi cười tán dương nàng. Tả Thương Lang vẫn hờ
hững làm ngơ, đối với loại người lớn lên trong hoàn cành như nàng, đến bản thân
cũng không quá tin tưởng huống hồ…
Đằng sau Liêu Thành là Vọng Liêu sơn, trên núi có nhiều dã
thú và chim muông quý hiếm.
Đông về, Long Bình hướng dẫn thuộc hạ giúp người dân cùng
nhau săn bắn tích trữ lương thực.
Đến tháng thứ năm, Thành Đào dẫn binh mã công thành. Lúc bấy
giờ, mối quan hệ giữa Tả Thương Lang và Long Bình đã rất tốt, nàng đứng trên
thành trông hắn dẫn binh nghênh chiến.
Tay siết chặt Phong hỏa Liên hoàn tiễn dắt ở lưng, nàng chọn
góc bắn tốt nhắt, cự ly hợp nhất, cũng là nơi không ai chú tới nhất. Tả Thương
Lang chậm rãi hợp Phong hòa Liên hoàn tiễn, không có tên, nàng căng dây ngắm thẳng
vào Long Bình, vút nhẹ một tiếng.
Long Bình đang giao chiến cùng Thành Đào trên lưng ngựa, một
luồng tiễn phong mạnh mẽ từ sau lưng khiến hắn quay đầu, nhưng không kịp chặn.
Tiễn khí xâm nhập vào cơ thể. Không biết do run hay do lực đẩy của tên, hắn ngửa
người về phía sau, sau đó dần dần trở lại vị trí cũ.
Như không có chút đau đớn, hắn đảo mắt tứ phía, người đứng
trên thành tóc đen áo dài trắng, tựa tuyết rơi trong gió. Hai quân đang đối chọi
kinh hãi tại chỗ, cây cung trên tay nàng dưới làn gió thu lấp lánh, ánh quang
chói lọi.
Cứa vào lòng người thật đau.
Nhếch môi, nàng lại giương cung, Long Bình đột ngột xoay người
nấp dưới ngựa, đối diện với tiễn phong đang mạnh mẽ lao tới, bình tĩnh vứt bỏ
trường thương của mình.
Khóe môi rỉ máu, áo giáp dưới thân hiện rõ màu đen sáng
loáng, xung quang chợt yên tĩnh. Hắn im lặng nhìn người bên trên thành tay áo
tung bay. Đối diện với sát tinh nơi sa trường trong truyền thuyết này, hắn bình
thản buông vũ khí của mình.
Mũi tên thứ hai xuyên qua cơ thể, thấm đẫm mảng máu lớn, hắn
chỉ nhìn nàng không nói gì. Ánh mắt đó, Tả Thương Lang chưa từng
