Snack's 1967
Phế Hậu Tướng Quân

Phế Hậu Tướng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322391

Bình chọn: 7.00/10/239 lượt.

ị nữ nói rất nghiêm trọng, Vương Nam thẩm tra khắp đại

lao, xem có ai là người của Thái y viện không, hỏi cả canh giờ mới tìm được người.

Hắn tức tốc đến Phồn Hoa uyển nơi Tả Thương Lang đang tạm nghỉ. Lão Thái y bắt

mạch, kêu lên vài tiếng “thật nguy hiểm”, run rẩy kê đơn, sai cung nữ giúp nàng

hạ nhiệt, đợi đến khi sắc xong thuốc cũng đã nửa đêm.

Người ít, còn nàng giãy giụa không chịu uống thuốc, Vương

Nam cũng đành bất chấp tị hiềm, nói với thị nữ: “Ồm chặt nàng, ta sẽ đút thuốc.”

Ép buộc một hồi, cũng sang canh tư.

Vương Nam dặn dò thị nữ, Thái y tạm nghỉ ngoài điện, lúc ra

đến cửa còn nghe thấy tiếng nàng đang mê sảng, nội dung mơ hồ, nghe không rõ.

***

Mộ Dung Viêm đưa Khương Bích Lan về triều, đã có nhiều lời đồn

thổi nổi lên. Nhiều người biết tình cảm của hắn đối với Khương Bích Lan, cũng

biết hắn sẽ phế Hoàng hậu cũ.

Mọi cặp mắt đều đang nhìn vào, nhưng không ai đoán được rốt

cuộc câu chuyện sẽ ra sao.

Tả Thương Lang quỳ ngay ngắn trước triều, phía trước mặt là

bản tấu chương bị quăng xuống đất, ở trên viết rõ ràng việc Vương Nam Tướng

quân đêm khuya vào Phồn Hoa uyển nơi Thái tử phi đang ở, đến tận sáng sớm hôm

sau mới rời đi.

Mộ Dung Viêm nói giọng lạnh như băng: “Tả Thương Lang, nàng

thân là Hoàng hậu Viêm triều, vậy mà lại gây ra chuyện này, nàng còn gì để

nói?”

Triều thần cúi đầu đứng nghiêm túc, Vương Nam không thể ngờ

được có người sẽ bẩm tấu chuyện này, quỳ trên mặt đất thất thanh: “Hoàng thượng,

mạt tướng gan to tày trời cũng không dám có ý đồ bất chính với nương nương, đêm

đó…”

“Thần thiếp… không có gì để biện minh.” Tả Thương Lang nhẹ

nhàng đáp, nhưng mọi người đều nghe rất rõ ràng, nàng từ đầu chí cuối vẫn cúi đầu,

nói từng chữ: “Xin Hoàng thượng trách tội.”

Mộ Dung Viêm nhìn người đang khom gối quỳ, cảm thấy không có

chút hứng thú. Hắn vẫy vẫy tay, Vương công công ở bên cạnh giọng the thé tuyên

chỉ: “Nay Hoàng hậu Viêm triều Tả thị đã không còn trong sạch, làm hổ thẹn

hoàng gia, tội đáng phải chết” Vương công công len lén nhìn sắc mặt Hoàng hậu:

“Nhưng niệm tình Tả thị cầm quân chinh chiến, có công trong việc xây dựng cơ

nghiệp Đại Viêm, tội chết được miễn. Nay phế ngôi vị Hoàng hậu, phong làm Hộ quốc

Tướng quân, khâm thử. Tả Tướng quân, mau tạ ân điển.”

“Thần… đa tạ long ân.”

Không ai nói gì, toàn bộ quan lại trong triều đều nhìn nàng

với ánh mắt thương hại, ngay cả Vương Nam cũng nhìn ra, muốn gán tội cho người,

sợ gì không có lý do.

Mộ Dung Viêm vẫn đứng ở trên cao, hắn hy vọng nhìn ra được

chút biểu cảm nào từ khuôn mặt đó, nhưng nàng chỉ cúi đầu, nên hắn đành từ bỏ,

dù sao… chuyện này cũng hơi quá đáng.

Có điều, Tả Thương Lang, ta giao toàn bộ binh quyền Viêm triều

vào tay nàng, chắc nàng cũng nên biết hài lòng.

“Nàng còn gì để nói?”

“Thần… không có gì để nói.”

“Nếu đã không, vậy mau đem phượng ấn giao cho bộ Lễ. Ngoài

ra, Tướng quân phủ của nàng vẫn sẽ là Tả tướng phủ.

“Tuân mệnh.”

Tả Thương Lang chuyển đến phủ Tướng quân, nơi này là một tòa

biệt phủ gần Hoàng cung nhất, cũng có thế nói là xa hoa, rộng lớn. Vương Nam đi

theo nàng thỉnh tội, nàng cũng chỉ cười trừ, một nụ cười đau thương mà chua xót

***

Thoáng cái, đã đến ngày phong tân Hoàng hậu.

Nghi thức long trọng, Khương Bích Lan vận bộ cung trang cầu

kỳ, một màu đỏ cao quý, màu đỏ hoa lệ, màu đỏ đoan trang mà uy nghiêm. Quan tư

lễ thực hiện nghi thức không chút sai sót, còn nàng chịu trách nhiệm đảm bảo an

toàn và duy trì trật tự ở ngoài đại điện.

Nàng đứng trên mái, đó là nơi có thể quan sát rõ toàn bộ

hoàng cung. Có thể trông thấy thích khách, có thể trông thấy binh mã các lộ,

cũng có thế trông thấy Hoàng hậu lộng lẫy trên lễ đài. Vẻ đẹp của nàng ấy, đủ

khiến tất cả mọi người phải tự ti.

Bao gồm cả người đang đứng trên chỗ cao này – Tả Thương

Lang.

Vẻ đẹp đó, quả thực khiến người ta ghen tị.

Nếu Tả Thương Lang có ý muốn Mộ Dung Viêm sẽ xót thương

nàng, nàng đã chết từ lúc bấy giờ rồi. Có làn gió thổi qua, thêm vài phần buốt

giá, nàng nhìn về phía buổi đại lễ bên dưới, hai người họ tay trong tay. Cho dù

nàng cố gắng không nghĩ ngợi nữa, nhưng vẫn không tránh được cảm giác quạnh

hiu. Nơi biển người khó tới, một vai phụ, đang ngắm vai chính cô đơn.

Đám đông có vẻ khác thường, Tả Thương Lang lao tới trong chớp

mắt, nỏ trâm độc của tên thích khách vừa giương, nàng đã vặn trật tay hắn, sau

đó nhanh chóng điểm huyệt, cuối cùng áp giải hắn rời khỏi, ra bên ngoài mới

giao cho Vương Nam, không hề gây ra bất cứ sự hỗn loạn nào.

Cả đội Ngự lâm quân không ai dám mở miệng, tin này truyền ra

ngoài họ sẽ bị phạt tội không làm tròn chức trách, sợ rằng chém đầu vẫn còn nhẹ

nhàng. Nàng cũng không nói gì, lặng lẽ quay lại vị trí cũ, vẫn chăm chú quan

sát toàn cục như con sói cần mẫn.

Người người trong Ngự lâm quân đều mở to mắt, chỉ mong có thể

lục soát cả con kiến đang bò qua.

Tối, nàng trở về phủ Tướng quân. Cả một ngày phải cảnh giác

đề phòng, nói không mệt chắc chắn là nói dối. Trong phủ chỉ có một thị nữ lần

trước được đưa tới, nàng đặt tên là Tả Vi Vi,