Phế Hậu Tướng Quân

Phế Hậu Tướng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322630

Bình chọn: 9.5.00/10/263 lượt.

để lại những vết tích đáng sợ. Máu không còn

lại bao nhiêu, nàng khẽ rên rỉ, cả miệng đầy mùi tanh ngọt.

Trước mắt như có bóng người, chủ thượng, nếu thần thật sự chết

đi, người có đến thăm thần không? Nghĩ vậy rồi lại cười, chỉ e người vần cứ ngồi

trên cao vung tay, lạnh lùng nói đem ra ngoài chôn mà thôi!

Lúc này nàng chợt nhớ tới Long Bình. Trên sa trường ngày trước,

nhớ lúc hắn ôm nàng băng qua đoạn đường ngắn. Có lẽ đó là nam nhân duy nhất cho

nàng cảm giác ấm áp. Trong đầu nàng chợt hiện lên hình ảnh nụ hôn triền miên

cùng Mộ Dung Viêm ở Trấn Nam sơn, và quyết định dứt bỏ của mình sau đó. Đầu óc

rối loạn, toàn thân run rẩy, trong lúc hoảng hốt, chợt có bàn tay ôm lấy eo

nàng, nàng vô thức tựa vào lồng ngực ấm áp đó.

Tay vung loạn xạ trên người, nàng mơ màng nói lung tung: “Rắn,

rất nhiều rắn.”

Mộ Dung Viêm không dám tin người trong lòng mình là Tả

Thương Lang. Nửa tháng không gặp, tại sao nàng ra nông nỗi này? Hắn vốn nén nhịn,

không cho phép mình tới thăm, nhưng nửa đêm tỉnh giấc, trong lòng chợt không

yên. Bàn tay thô ráp vuốt mái tóc dài của nàng, A Tả, thì ra ta cũng cảm nhận

được những đau đớn của nàng.

Hắn ôm nàng ra khỏi ngục. Lúc hắn bước ra, khoát tay một

cái, mọi người chỉ kịp nhìn thấy một tia sáng lóe lên, mấy tên cai ngục đầu lìa

khỏi xác, máu vương tung tóe lên tường. Thảm sát như vậy, đến mức hôm sau Vương

Nam đến kiểm tra còn tưởng có người cướp ngục.



Nàng ôm hắn thật chặt không chịu buông tay, Mộ Dung Viêm để

mặc nàng, lệnh cho Vương Duẫn Chiêu lập tức đi tìm thái y. Nàng thần trí không

tỉnh táo gắt gao cuộn mình trong lòng hắn, khẽ rên đau, không kêu gào gọi ai nữa.

Bởi có gọi, cũng đâu người xót thương?

“Tả Thương Lang, mẫu phi của ta là Dung Phi.” Tiếng hắn như

thì thầm bên tai nàng: “Khi ấy người từng được sủng ái hết mực, nhưng lúc ta

năm tuổi, phụ hoàng ban cho người một chén rượu độc.”

Tả Thương Lan đương nhiên đã từng nghe nhắc đến cái tên này.

Mọi người đều nói Tiên hoàng ba nghìn mỹ nhân chỉ độc sủng Dung Phi. Nhưng sau

khi lập tân hoàng hậu, Dung Phi đã trách móc tiên hoàng ngay trong buổi đại lễ.

Dung nhan tuyệt mỹ, ân sủng vô thượng khiến Dung Phi quên mất “gần vua như gần

hổ”.

Người sáng ban mình vinh hoa, chiều tặng mình phú quý, nói

không chừng đến một lúc nào đó sẽ thưởng cho mình cái chết phũ phàng.

“Đã rất lâu rồi, ta gần như quên hết tất cả, nhưng nụ cười

thê lương của mẫu phi lúc nâng chén rượu, ta không sao quên nổi. Khi ấy ta

không thể làm gì, nhưng ta đã thề, nữ nhân của Mộ Dung Viêm, tuyệt đối sẽ không

giống như mẫu phi.” Hắn ôm nàng vào trong lòng, giọng nói hư ảo: “Cho nên..

Thương Lang, nàng đồng ý gả cho ta không?”

Đáp lại hắn, là tiếng than nhẹ Tả Thương Lang nhẫn nhịn.

Nàng dù có nằm mơ cũng cố kìm nén. Ngón tay nàng đâm thẳng vào xương, máu thịt

đầm đìa.

Mộ Dung Viêm gắng hết sức đỡ nàng, thái y run rẩy bắt mạch,

nhỏ giọng: “Tâu hoàng thượng, Tả tướng quân chỉ bị nhiễm phong hàn, cơ thể suy

nhược, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏi.”

Nhưng Mộ Dung Viêm vẫn thấy có gì đó không đúng. Giọng hắn lạnh

lùng tựa hồ băng nghìn năm: “Nàng ho ra máu.”

“Điều này…” Thái ngập ngừng: “Hoàng thượng, tướng quân chỉ

nhiễm phong hàn, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏi hẳn.”

Mộ Dung Viêm cười lớn, có điều tiếng cười của hắn khiến mọi

người khiếp sợ: “Vương Duẫn Chiêu.”

“Có nô tài.”

“Lập tức ra ngoài cung mời Phó đại phu, nếu kết quả chẩn

đoán không giống nhau, tru di cửu tộc Lưu Đại Hải.”

“Tuân lệnh.”

“Hoàng… hoàng thượng, xin hãy để nô tài khám lại một lần,

hoàng thượng… hoàng thượng…”

Vương Nam lôi Lưu Đại Hải sang một bên, Tả Thương Lang mồ hôi

ướt đẫm người, Mộ Dung Viêm cũng không kém. Lời của Tả Vi Vi như đang vọng bên

tai hắn: “Vậy người đã từng nghĩ qua, có một ngày nàng cũng sẽ già, cũng sẽ chết

đi?”

Phó đại phu đến rất nhanh, vẫn còn thở hổn hển khi hành lễ với

Mộ Dung Viêm. Hắn vừa sai người ban trà, vừa ra hiệu cho ông đến chỗ Tả Thương

Lang.

Ông chăm chú bắt mạch, sắc mặt cứng lại, không hay biết một

câu nói của mình can dự đến số mệnh của mấy trăm người: “Hoàng thượng, chứng ho

ra máu của Tả tướng quân nếu cứ để tiếp tục, rất có thể sẽ dẫn đến lao phổi.”

Lời vừa thốt ra, mặt mày Lưu Đại Hải xám ngóet.

Mộ Dung Viêm để ông kê đơn, sau đó có cung nữ đến nhận đơn

thuốc, Mộ Dung Viêm ra lệnh cho Vương Duẫn Chiêu đích thân đốc thúc. Phó đại

phu giúp Tả Thương Lang băng bó vết thương ở tay, đột nhiên hỏi: “Hoàng thượng,

có phải gần đây Tả tướng quân có xu hướng tự làm tổn thương cơ thể mình?”

Mộ Dung Viêm chau mày: “Thế nghĩa là sao?”

“Hoàng thượng, lần đầu tiên Tả tướng quân đến khám tại tệ

xá, thảo dân đã có cảm giác, Tả tướng quân từng trải qua huấn luyện vô cùng tàn

khốc, trong lúc đau đớn nhất vẫn có thể giữ được ý thức tỉnh táo, nhưng khả

năng chịu đựng về mặt tâm lý lại kém vô cùng, rất có thể trong lúc đau đớn cực

độ sẽ tự thương tổn chính mình để trốn chạy khỏi những đớn đau đó.”

Mộ Dung Viêm nhìn những vết thương đáng sợ trên tay nàng:

“Làm sao để ngăn chặn?”

“Thảo dân có thuố


Old school Easter eggs.