i của nàng. Có tối Mộ Dung
Viêm tới, không màng miệng lưỡi người đời, qua đêm ở đây.
Tả Thương Lang cố gắng phối hợp với hắn, tất cả đều như trước,
ngoan ngoãn phục tùng, nhưng Mộ Dung Viêm cảm giác có gì đó không giống, cơ thể
nàng không dễ dàng thỏa mãn như xưa. Có lúc hắn thậm chí không biết nàng có
đang vui sướng hay không.
Mỗi lần hắn chạm vào người nàng, nàng không kìm được run rẩy,
khi Mộ Dung Viêm tâm trạng tốt sẽ an ủi: “Đừng sợ, ta sẽ không làm nàng bị
thương. Đừng sợ.” Nàng không nói gì, dùng đủ mọi cách cung phụng hắn, để hắn thỏa
mãn đến mức quên đi cảm nhận của mình.
Thời gian Mộ Dung Viêm ở lại Nam Thanh cung dần lâu hơn. Một
lần ngắm trăng cùng Khương Bích Lan. Khương Bích Lan vòng tay qua cổ, dựa vào
trước ngực hắn: “Viêm, có phải chàng không còn yêu thiếp nữa?”
“Yêu chứ.”
“Yêu bao nhiêu?”
“Yêu vô cùng.”
“Vậy… hơn yêu Tả Tướng quân chứ?”
“A Tả?” Mộ Dung Viêm cười, bóng dáng dưới trăng của hắn, khiến
Khương Bích Lan cũng phải mê đắm: “Sao lại nhắc đến nàng ấy?”
“Không được đổi đề tài.”
“Được rồi Bích Lan, ta so sánh nhé, nàng là thê tử của ta,
còn nàng ấy là thú cưng của ta. Nàng đã hiểu chưa?”
“Chàng nói thật chứ?”
“Ta thật lòng.”
“Vậy sao lâu lắm rồi chàng không ở lại Tê Phượng cung?”
“Thì ra là nàng nhớ ta sao.”
“Chàng..Tiếng vui đùa của hai người vang vọng khắp khu vườn.
Khương Bích Lan cười rất vui, thú cưng sao…
Hoàng hậu lại mang thai, dường như mọi sự chú ý đều dồn vào
đó. Mộ Dung Viêm dần dần cũng ít tới Nam Thanh cung hơn, cả tháng hầu như đều ở
bên Khương Bích Lan.
Hắn là vua, phải giữ vững giang sơn Viêm triều, vốn cũng bận
rộn. Tả Thương Lang gần đây hơi kén ăn, lại ngủ nhiều. Tả Vi Vi có chút lo lắng.
Tối, khi nàng đổi trang phục dặn dò Vi Vi định xuất cung. Vi Vi giữ lại, nàng
chỉ cười: “Em không phải muốn ta đi khám đại phu sao, ngự y chúng ta mời không
nổi, ta đành ra ngoài khám.”
Vi Vi hơi lo, bảo nàng đi sớm về sớm, vốn tưởng cung viện lẻ
loi lạnh lẽo này không ai để ý đến, nào ngờ buổi tối Tê Phượng cung có thích
khách. Khương Hoàng hậu bị thương, trong ngoài cung cảnh giới nghiêm ngặt.
Mặc kệ Vương Nam hỏi han thế nào, Tả Thương Lang nhất quyết
không nói mình đã đi đâu. Vương Nam đương nhiên biết không liên quan gì đến
chuyện thích khách, nên mắt nhắm mắt mở cho qua. Mộ Dung Viêm lo cho Khương
Bích Lan, thời gian đâu để ý tới nàng, thế là chuyện này cũng không ai tra tới
nữa.
Ngày hôm sau. Mộ Dung Viêm đến, sắc mặt vô cùng tồi tệ. Tả
Thương Lang sớm đã học được cách đoán biết sắc mặt hắn, ngoan ngoãn đứng sau
bóp vai.
“Chủ thượng, thần…”
“Thu dọn đồ đạc, ngày mai lên đường đi Vưu Quốc một chuyến.”
“Vưu Quốc?” Tả Thương Lang mặt biến sắc: “Tại sao?”
“Lan Nhi bị thương, chỉ có Huyết chỉ hoa của Vưu Quốc, mới
có thể giúp mẫu tử nàng ấy bình an.”
“Chủ thượng, nếu đi Vưu Quốc, cả đi cả về nhanh nhất cũng phải
hơn nửa tháng, nếu bệnh cần chữa gấp, e là…”
“Họ sẽ dâng Huyết chỉ hoa tới.” Mộ Dung Viêm nghiêng đầu,
không nhìn, nói từng chữ từng chữ rõ ràng: “Điều kiện là nàng phải tới đó làm
khách một tháng.” Mãi một lúc sau, Tả Thương Lang mới hiểu được câu nói này.
Sau cùng, nàng vẫn hỏi một cách ngốc nghếch: “Nhưng Vưu Quốc giờ đã rơi vào tay
Long Tử Đồng, Long Bình đã chết, hắn sẽ không tha cho thần.”
Mộ Dung Viêm không có động tĩnh gì, bởi hắn sớm đã nghĩ đến
chuyện này: “Sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Nhưng… nhưng..”
Tả Thương Lang kéo lấy tay hắn, khi sắp chạm vào, Mộ Dung
Viêm lạnh lùng mở miệng: “Không nhưng nhị gì hết, nàng phải đi.”
Ánh sáng trong mắt nàng dần dần tan vỡ, chậm rãi buông tay hắn,
Mộ Dung Viêm đang rời đi, bỗng dừng bước như an ủi : “Sẽ không sao đâu.”
Sau đó quay đi, không ngoảnh mặt nhìn lại.
***
Những người biết nàng đi Vưu Quốc không nhiều, Tả Vi Vi vẫn
luôn thắc mắc vì sao đột nhiên nàng phải đi sứ Vưu Quốc, Mộ Dung Viêm cũng
không tới tiễn. Khi đi, hắn đang ngồi bên giường Khương Bích Lan, tâm tư rối bời.
Trong đầu hắn toàn là hình ảnh nàng hôm đó. Hắn không dám đến
gặp nàng, hắn sợ mình sẽ đổi ý. Không được, Lan Nhi nhất định phải bình an, mà
Vưu Quốc đã lập cam kết sẽ không hại đến tính mạng .
Nhìn ra ngoài cửa sổ qua bức rèm long phụng, là ngói gác lưu
ly chốn thâm cung, sẽ không làm hại tính mạng nàng, nhưng, nàng sẽ phải chịu những
giày vò ra sao?
Tả Thương Lang cũng đang hướng về phía Tê Phượng cung, nhưng
mắt nàng không xuyên qua nổi bức tường thành cao dày này.
“Tướng quân, mời đi thôi.” Sứ giả Vưu Quốc thúc giục một
cách kỳ quái, ánh mắt Vương Nam tràn ngập lo lắng. Tả Thương Lang vẫn luôn nhìn
về cửa cung trống trơn, ánh mắt nàng cũng dần trống rỗng theo.
Mộ Dung Viêm từ đầu chí cuối không hề ngẩng đầu, Khương Bích
Lan đang hôn mê, Vương Duẫn Chiêu tiến vào, hắn hỏi nhỏ: “Đi rồi?” Vương Duẫn
Chiêu gật đầu: “Tướng quán đứng ngoài cung rất lâu.”
“Viết thêm một bức thư cảnh cáo Long Tử Đồng, nếu nàng có mệnh
hệ gì, trên dưới Vưu Quốc, toàn bộ chôn theo.”
Vương Duẫn Chiêu lần đầu tiên nhìn thấy một Mộ Dung Viêm tàn
nhẫn như thế. Hắn không dám nói gì hơn,