XtGem Forum catalog
Phấn Hoa Lầu Xanh

Phấn Hoa Lầu Xanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323784

Bình chọn: 8.00/10/378 lượt.

ai nói muốn cưới một cô gái lầu xanh

về làm vợ, cha của Ngô Văn Bác kiên quyết phản đối. Nhưng sau

khi biết được rằng, người con gái lầu xanh đó là Sở Sở – cô

con dâu đã bị nhà họ Ngô ruồng bỏ vì tội không có con nối dõi kia, nghĩ đến việc nhà họ Ngô thực tế đã mắc nợ cô ấy, không những thế, Ngô Văn Bác còn đem chuyện hai người gặp lại nhau

kể lại một cách vô cùng xúc động, người nhà họ Ngô đều trở

nên im lặng. Người già thường có tấm lòng từ bi, bà mẹ cả

đời ăn chay niệm Phật ở nhà họ Ngô kia, sau khi nghe xong câu

chuyện cũng đầm đìa nước mắt, luôn miệng nói a di đà Phật. Bà còn nói, đã là duyên nợ do ông trời sắp đặt, cho dù có là

yêu nghiệt cũng phải chấp nhận.

Việc cưới Phấn Đại về làm thiếp coi như đã được người nhà họ Ngô định đoạt.

Ngô Văn Bác bước nhanh tới độ chân không chạm đất, chỉ mong mau chóng tới được Ngọc Hương Lầu.

Chàng đang tưởng tượng ra cảnh Phấn Đại sẽ vui mừng như thế

nào khi biết được tin chàng sẽ chuộc nàng về làm thiếp, sẽ

cảm kích trước tấm lòng của chàng như thế nào. Chàng lại

tưởng tượng xem sẽ phải nói gì, sẽ phải đùa nàng như thế nào để nàng lo lắng, rồi sau đó mới báo tin cho nàng hay để nàng

phải bất ngờ với niềm hạnh phúc sắp tới…

Sở Sở, sau này, chàng sẽ chỉ gọi nàng như vậy. Phấn Đại

là nghệ danh nơi kĩ viện, còn Sở Sở mới là vợ của chàng.

Khuôn mặt khôi ngôi của chàng sáng bừng lên trong niềm hạnh phúc.

Khi Ngô Văn Bác đến được trước cổng Ngọc Hương Lầu thì trời đã chuẩn bị tối.

Vì đi quá vội vàng, Ngô Văn Bác đã không để ý, va phải nhị công tử nhà họ Tô.

Nhị công tử nhà họ Tô thường ngày vốn là một vị công tử oai phong lẫm liệt, ngay cả khi đi đường cũng luôn ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Khi bước

vào cửa Ngọc Hương Lầu, uy phong của công tử khiến đám cô nương trong kỹ viện luôn miệng xuýt xoa và chào mời đầy ẩn ý.

Vừa hay Nghễ Nghi cũng kịp nhìn thấy nhị công tử, nàng chạy tới, níu

tay níu chân nhị công tử một cách thân mật – “Tô nhị công tử, ngài lại

tới tìm Phấn Đại ư? Cô ta đã bỏ bùa mê gì mà có thể hấp dẫn một chàng

công tử hào hoa như thế này cơ chứ, đám chị em trong Ngọc Hương Lầu

chúng tôi, có ai mà không như hoa như ngọc đâu, ngài lại chỉ chiều

chuộng mỗi người, chị em chúng tôi biết sống sao đây?” – Nàng vừa nói,

vừa rút khăn ra lau nước mắt, toàn thân lại đổ dồn hết vào lòng nhị công tử.

Nhị công tử họ Tô vốn tính cách phong lưu, thấy cô nương Nghễ Nghi

khóc lóc khổ sở, nghĩ rằng nhìn Phấn Đại cũng có phần chán rồi, cũng nên thay đổi khẩu vị một chút. Thế là chàng hào phóng ôm Nghễ Nghi trong

lòng, còn chưa kịp mở miệng nói thì bị một người đàn ông trước cửa va

phải, loạng choạng mấy bước mới đứng vững được.

Mất mặt trước người đẹp như vậy khiến nhị công tử họ Tô vô cùng tức

giận. Chàng quay người lại quát lớn – “Đứa nào đi đứng không có mắt thế

hả?”.

Ngô Văn Bác cũng loạng choạng mấy bước, biết mình sơ suất, lại thêm

tâm trạng đang vui vẻ nên cũng không muốn sinh sự, chàng liền cúi người

xuống xin lỗi – “Xin lỗi, vì tại hạ đi vội quá nên đã sơ ý mạo phạm đến

đại huynh, mong đại huynh lượng thứ” – Nói xong liên tục nhìn xung quanh kiếm tìm bóng dáng của Phấn Đại.

Nhị công tử nhà họ Tô mặc dù vẫn còn chút tức giận, nhưng người ta đã mềm mỏng xin lỗi rồi, nếu vẫn muốn gây chuyện e rằng sẽ ảnh hưởng tới

thanh danh. Thế là cũng không buồn đôi co nữa.

Cũng đúng lúc đó, Tần ma ma bước xuống lầu, cái miệng toàn mỡ bắt đầu mở lời chào hỏi hai vị công tử. Nhìn thấy quần áo trên người nhị công

tử họ Tô có vết bẩn, bà liền khom người giúp công tử lau chùi, không

buồn để ý tới Ngô Văn Bác.

“Tần ma ma, Phấn Đại có nhà không?” – Ngô Văn Bác vội vã hỏi.

Nhị công tử nhà họ Tô nghe vậy mới biết, hóa ra tên tiểu tử này đến

tìm Phấn Đại, lẽ nào hắn không biết, Phấn Đại đã được công tử bao trọn

một tháng rồi ư?

Nhị công tử vốn dĩ định chọn Nghễ Nghi để vui vẻ đêm nay, nhưng để

báo thù tên tiểu tử vừa đâm vào mình, chàng lập tức trừng mắt lên nhìn

Tần ma ma đầy ẩn ý.

Tần ma ma cứ ấp a ấp úng – “À, Phấn Đại ư… Phấn Đại, cô ấy…” – vừa nói vừa nhìn về phía nhị công tử.

Bà ta biết, nhị công tử nhà họ Tô cũng rất thích Phấn Đại, hơn nữa,

nhà họ Tô vừa có tiền vừa có thế, là người không thể để đắc tội ở Tô

Châu này. Vì vậy, bà phải lựa theo ý của nhị công tử.

“Phấn Đại không có ở nhà.” – Nhị công tử nhà họ Tô lạnh lùng trả lời thay.

“Ai da! Phấn Đại nhà chúng tôi lại không có ở nhà, hay công tử chọn

cô nương khác vậy? Chỗ chúng tôi vừa có thêm một cô nương mới, tươi trẻ

nõn nà, tên gọi Thúy Vân! Thúy Vân đâu, mau lại đây!” – Tần ma ma dường

như vừa nhận được thánh chỉ, thoáng một cái đã đoán biết được ý của nhị

công tử, bắt đầu giới thiệu các cô nương khác cho Ngô Văn Bác. Cô nương

Thúy Vân kia quả thật vô cùng khéo léo, vừa được gọi đến đã dính như keo vào người Ngô Văn Bác