ư chẳng có ảnh hưởng gì tới chuyện làm ăn của Ngọc Hương Lầu.
Bên trong đó vẫn là cuộc sống thác loạn đầy sắc dục, ngày đêm vẫn vang lên tiếng ca hát.
Nhị công tử họ Tô ở lì trong Ngọc Hương Lầu đến buổi sáng ngày thứ tám thì người em Tô Kỷ tới tìm.
Đó là một buổi sáng sớm, Tô Kỷ đi đi lại lại trước cửa
Ngọc Hương Lầu rất lâu, đợi lúc người ngoài đường không để ý
mới vội vã lẻn vào bên trong.
Chàng kéo tay một cô a hoàn đang quét dọn để hỏi thăm, cô
hầu đó trả lời với đôi mắt còn ngái ngủ, nhị công tử họ Tô
còn đang say giấc nồng, cô không dám đánh thức công tử dậy.
“Cô hãy đi gọi công tử dậy, nói giúp ta là ở nhà có chuyện gấp, nói công tử mau theo ta về nhà ngay.” – Tô Kỷ hạ thấp
giọng xuống thì thầm.
Con bé a hoàn dường như cũng cảm thấy có việc gì đó nghiêm
trọng bèn bỏ cây chổi đang cầm trong tay xuống, chạy ngay lên
lầu.
Tô Kỷ ngồi trong phòng khách chờ đợi. Đưa mắt nhìn xung
quanh, nơi này quen thuộc tới nỗi khiến hai tai chàng đỏ bừng,
đã từng khiến chàng ăn ngủ không yên, lại còn những lời thề
non hẹn biển, cả nụ cười và ánh mắt đưa tình nữa…
Hai năm qua đi, cách bài trí trong nhà đã có nhiều thay đổi,
chỉ có bầu không khí đặc quánh mùi son phấn và sắc dục là
vẫn như xưa.
Chàng nhắm mắt lại, không dám nhìn lâu. Trong bóng tối,
những chuyện đã qua lại hiện lên rõ mồn một. Đã bao đêm, chàng mơ đến việc trở lại nơi này, mơ đến nụ cười tình tứ như hoa,
đến cái tên mà chàng luôn khắc cốt ghi tâm, đến đôi mắt buồn
sâu thẳm như nước hồ thu, đến những chuyện mà chàng không dám
hồi tưởng lại.
Trái tim chàng đã nếm đủ những mùi vị của hạnh phúc và
đau khổ. Chàng càng không dám nhớ lại, những chuyện đó càng
không ngừng hiện ra trong tâm trí chàng.
Tô Kỷ lại đưa mắt tìm xung quanh, khát khao được thấy một
bóng hình, lại sợ rằng khi đã nhìn thấy rồi sẽ không thể nào quên được.
Đúng lúc đó, con bé a hoàn quét dọn đang dắt tay một cô gái lả lướt đi xuống lầu, mà người con gái đó, lại chính là
nguồn gốc căn bệnh nơi sâu thẳm tâm hồn của Tô Kỷ.
Con bé a hoàn chạy lên báo với Phấn Đại rằng bên dưới có
người của nhà họ Tô đến tìm nhị công tử, nói là ở nhà có
chuyện gấp. Nhị công tử khi đang ngủ thì không được đánh thức
dậy, nếu không sẽ nổi giận đùng đùng. Thế là Phấn Đại bèn đi xuống lầu xem sự tình như thế nào.
Khi ánh mắt hai người vừa kịp giao nhau, Phấn Đại mỉm cười,
còn Tô Kỷ đã bối rối đến độ không thể hít thở bình thường
được nữa. Chàng hầu như không hề thay đổi, vẫn hàng lông mi cong cong đó, vẫn đôi mắt vô tội đó. Phấn Đại bước lại gần Tô Kỷ, nhẹ nhàng hỏi thăm – “Tô tam công tử vạn phúc, đã hai năm không
gặp, công tử vẫn mạnh giỏi chứ ạ?”
Tô Kỷ đã đứng ngây ra từ lúc nào rồi.
Còn Phấn Đại lại giữ được phong thái rất tự nhiên, che
miệng cười – “Nhị công tử vẫn đang say giấc, nếu quả thực có
chuyện gấp, Phấn Đại sẽ lên để đánh thức công tử dậy”.
“Ờ… ờ…” – Tô Kỷ bấy giờ mới dần dần hồi tâm trở lại, ậm
ừ lên tiếng. Đôi mắt chàng ban đầu còn lảng tránh tìm chỗ
khác, cuối cùng cũng trở về nhìn thẳng vào khuôn mặt của
Phấn Đại. Nghe cách nói của Phấn Đại, xem ra, tối qua, anh hai
đã qua đêm tại phòng của nàng rồi.
Tô Kỷ cảm thấy đau nhói trong lòng, nghĩ lại hai năm trước
đây, là do chàng đã phụ nàng trước, cảm giác ân hận lại bừng
lên. Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã không còn như xưa nữa, chàng
đã là người có vợ, có con rồi…
Tô Kỷ không ngừng lấy hình ảnh vợ dại con thơ ra để trấn át lòng mình không được nghĩ ngợi lung tung, chàng vộ vàng đáp
lễ với với Phấn Đại – “Xin cô nương hãy nói giúp với anh hai…
Chị hai đang trên đường trở về phủ rồi, hãy nói giúp anh hai
mau mau trở về nhà!”
“Được! Vẫn là phu nhân trong nhà lợi hại hơn!” – Phấn Đại
nói xong, nhìn Tô Kỷ đầy hàm ý rồi quay người bước lên lầu.
Trái tim của Tô Kỷ quả thực đang nổi sóng, nhìn bóng hính
của người trong mộng đang dần dần biến mất, chàng không còn
ngồi yên được nữa.
Chẳng bao lâu sau, nhị công tử họ Tô vội vàng chạy xuống
lầu, gọi Tô Kỷ mau theo chàng trở về nhà. Tô Kỷ nhìn trái
nhìn phải, nhưng cũng không kịp nhìn lại bóng dáng yểu điệu
như tiên sa ấy. Chàng thậm chí còn chưa kịp từ biệt nàng, chưa
kịp từ biệt “quá khứ”.
Gió thổi qua bầu trời xanh, gợi cảm giác đơn độc chua xót.
“Nhị huynh cũng phải lòng Phấn Đại cô nương?” – Trên xe ngựa,
nhìn nét mặt tươi như hoa đào, vô cùng mã nguyện của anh hai, Tô Ky
