Ông Xã Thật COOL

Ông Xã Thật COOL

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211495

Bình chọn: 10.00/10/1149 lượt.

em đối phó với Châu Long Phát.”

Lý Vũ Hiên cười lạnh lùng “Cần thiết không, em theo đuổi phụ nữ không cần anh giúp đỡ.”

Lý Minh Triết nhìn chằm chằm Lý Vũ Hiên, mỉm cười kiên định “Vũ Hiên, đối với Châu Long Phát, đối với cô ấy, em đều không có lòng tin.”

“Nói bừa!”

Lý Vũ Hiên thô lỗ cắt ngang lời Lý Minh Triết “Người đàn ông già đó còn có năng lực không, anh ta dựa vào cái gì mà tìm Đậu Đậu, Đậu Đậu nhỏ hơn anh ta 8 tuổi, trâu già đòi gặm cỏ non, em sẽ không để anh ta được thể đâu!”

Lý Minh Triết nói “Vũ Hiên, nếu như em thật sự tự tin, thì đã không phải kích động thế này.”

Lý Vũ Hiên xiết chặt tay.

Châu Long Phát, trừ việc tuổi hơi nhiều một chút ra, thực sự là hoàn mỹ không một khuyết điểm, Lý Minh Triết có tính cách lạnh lùng và công việc bận rộn, Lý Vũ Hiên có thu nhập không ổn định và thường qua lại ở những chỗ hỗn loạn, chỉ có anh ta, gia thế bối cảnh rất sạch sẽ, đến người lúc nào cũng ưu nhã như một quý tộc chân chính vậy, hấp dẫn như vậy, cuốn hút như vậy.

Mượn tay của Lý Minh Triết đối phó với Châu Long Phát, sau đó hai anh em lại huyết chiến với nhau, nghĩ thế nào thì cũng thấy tốt hơn nhiều so với việc một mình phải đối phó với hai đối thủ mạnh và có thực lực như vậy, Lý Vũ Hiên có chút động lòng, anh ta không giám chắc chắn nếu Lý Tiểu Lỗi sẽ đưa những bức ảnh ấy truyền ra ngoài, Đậu Đậu bị cưỡng ép ra nước ngoài còn có thể vô lo vô nghĩ như bây giờ không.

Xét cho cùng cô gái bé nhỏ kia nhu nhược và mềm yếu lắm.

Lý Vũ Hiên xiết tay chặt hơn nữa, không cam tâm lại một lần nữa bị Lý Minh Triết dắt mũi đi, Lý Minh Triết luôn có biện pháp để nắm điểm yếu của anh, để bắt anh phải làm việc này việc nọ, mà mình lại không thể không kìm được tất cả.

Hận nhất là loại cảm giác bất lực này.

Khi Lý Minh Triết và Lý Vũ Hiên quay vào, Đậu Đậu đang ngồi trên sofa lau nước mặt, vừa nhìn thấy Lý Vũ Hiên đi vào đã lao đến ôm không buông ra “Hồ Ly… anh đồng ý nhé… nếu mẹ tôi mà biết được chuyện này… chắc chắn sẽ tức chết mất… tim của bà không tốt… ”

Lý Vũ Hiên cười cười, đưa tay ra vuốt tóc Đậu Đậu “Tiểu Đậu Đậu, anh đùa với em thôi, anh sẽ không làm tổn hại em, đương nhiên cũng sẽ không để người con trai khác làm tổn hại em, anh đồng ý với Tiểu Lỗi.”

Đậu Đậu hơi sững người, tiếp đó nhăn mũi khóc hu hu, đấm thùm thụp vào Hồ Ly “Anh thật đáng ghét!”

Lý Vũ Hiên vội nắm chặt lấy hai tay Đậu Đậu dỗ dành cô.

Lý Tiểu Lỗi nhìn nhìn Lý Minh Triết, mặt Lý Minh Triết chẳng để lộ cảm xúc gì, nhưng Lý Tiểu Lỗi cảm thấy rất rõ, tâm trạng của anh cả cậu ta rất không tốt, mắt dán chặt vào chỗ Lý Vũ Hiên đang nắm tay của cô gái kia.

Lẽ nào, giữa bọn họ… thật sự là?

Lý Tiểu Lỗi nhìn lướt qua lướt lại ba người bọn họ, dường như đã hiểu ra.

Dù gì cũng đã đồng ý hợp tác, Lý Tiểu Lỗi chẳng chút khách khí phân phối tận dụng triệt để tài nguyên, không những bắt ba người chụp nội cảnh, còn ầm ĩ đòi ra ngoài chụp ngoại cảnh, Lý Vũ Hiên tạo dáng vẻ tà mị giả vờ không làm nữa, đưa chân đá bật đèn “Tiểu tử thối, hôm nay cậu bắt tôi làm việc cả ngày rồi, anh yêu cầu nghỉ ngơi!”

Lý Tiểu Lỗi nhìn ra ngoài bầu trời âm u, khóe miệng hếch lên nở nụ cười gian trá “Anh hai, anh sợ sấm chớp trên núi đúng không?”

Lý Vũ Hiên tối sầm mặt: Hừm! ╭(╯^╰)╮!

Lý Tiểu Lỗi cầm máy ảnh không để lỡ thời cơ chụp luôn biểu hiện tức giận của Lý Vũ Hiên, chỉnh lại ảnh thốt lên “Tốt quá, tấm này rất tự nhiên, đã tràn đầy phẫn nộ, lại không thể không khuất phục, hoàn mỹ có thể cho lên trang bìa, anh hai, anh đi trang điểm lại đi, thay bộ quần áo, nghỉ ngơi 5 phút rồi ra ngoài chụp ngoại cảnh.”

Lý Vũ Hiên phẫn nộ với mệnh lệnh của Lý Tiểu Lỗi “Anh nói rồi, hôm nay không đi!”

Lý Tiểu Lỗi chớp mắt “Anh hai, hôm nay ban ngày trời râm, mưa cũng tối mới mưa được, bệnh sợ sấm chớp của anh nhiều năm nay vẫn chưa chữa được sao? Hừm, gan nhỏ như con gái vậy” nói xong tay chỉ chỉ vào Đậu Đậu đang nhàn rỗi gật đầu ở bên kia “Con gái mới sợ sấm chớp chứ!”

Đậu Đậu đột nhiên bừng tỉnh, mơ mơ hồ hồ dụi mắt “Cái gì? Tôi không sợ sấm chớp mà…”

Lý Tiểu Lỗi cười hì hì “Anh hai, ngay cả con gái mà anh cũng chẳng bằng.”

Lý Vũ Hiên chạy khắp nơi tìm súng: Rắc rắc rắc ! ! (tôi phải giết nó! !)

Lý Minh Triết khoanh tay cười lạnh: Giết cái mông ý, súng của cậu tôi sớm đã giấu đi rồi.

Lý Vũ Hiên:…! !

Một đoàn người rồng rắn nhau đi lên núi, phía sau còn có bốn năm người giúp việc bê vác dụng cụ, leo cả buổi sáng thì đến được địa điểm Lý Tiểu Lỗi thấy ưng ý, là một chỗ đất khá rộng, nói là rộng cũng có nghĩa là đất khá bằng phẳng, không có quá nhiều chướng ngại vật, ở góc nhìn 45 độ thì tương đối rộng, bên dưới… có một bãi cỏ dài như bờ biển vậy.

Cỏ cũng không cao lắm, Đậu Đậu đi đến đó đứng, thì chỉ thò ra được cái đầu.

Mắt của Lý Tiểu Lỗi luôn sáng đến mức sợ người, tự mình chạy lại hóa trang cho Đậu Đậu, đem cái khuôn mặt tròn vo vo hóa trang thành khuôn mặt hoàn mỹ to đẹp, mắt đen ẩn bên dưới cặp lông mi vừa dài vừa cong, khiến cho cặp mắt tròn tròn biến thành dài mà mờ ám, mặt được trang điểm qua, cái cằm vốn rất nhiều thịt trở nên có cảm giác mê người.

Lý T


Old school Easter eggs.