, điện thoại cũng chẳng mấy khi gọi, chuẩn bị quay về nhà để bù đắp cho cô ấy, chỉ cần cô ấy vui vẻ, lập tức có thể khôi phục lại được sức sống.
Sau khi về nhà, Đậu Đậu lúc nào cũng ở trong bếp, làm rất nhiều món Lý Minh Triết thích ăn, nhưng chẳng chịu ngẩng đầu nói chuyện.
Lý Minh Triết thấy có chút kì quái, hỏi Đậu Đậu là có chuyện gì, Đậu Đậu miễn cưỡng cười đáp “Hôm nay không khỏe lắm, hơi mệt, có thể là do hôm qua Tiểu Triết quấy nên ngủ muộn.”
Lý Minh Triết kéo tay Đậu Đậu, đặt lên môi, hôn một cái, rồi nghiêng đến nói khẽ vào tai cô “Bà xã đại nhân, vất vả cho em rồi.”
Đậu Đậu hơi nhăn mặt lại, đang định đẩy Lý Minh Triết ra, nhưng phát hiện Lý Vũ Hiên đang đứng ở cửa nhà bếp cười lạnh lùng, cặp mắt nhỏ dài quét qua người hai người, mang theo ngọn lửa ác độc và đố kị.
Đậu Đậu vội rụt tay về, chuyên tâm làm cơm.
Lý Minh Triết quay đầu, phát hiện ra Lý Vũ Hiên, đi đến vỗ vỗ vào vai Lý Vũ Hiên “Sao vậy, công ty làm ăn vẫn không thuận lợi sao?”
Lý Vũ Hiên xoa mặt cố nói vẻ khoa trương, khóe mắt nhìn về phía cô trong nhà bếp “Rất thuận lợi, chỉ là mệt quá, thức đêm thức đến mức da mặt sạm lại rồi, hại em cả ngày phải hỏi mượn kem dưỡng da của Đậu Đậu dùng, đúng không, Đậu Đậu?”
Đậu Đậu cúi đầu ‘ừm’ một tiếng.
Lý Minh Triết xắn tay áo lên, muốn giúp Đậu Đậu rửa rau, Đậu Đậu không cho, đẩy anh ra khỏi bếp, Lý Minh Triết đứng ở cửa không ra ngoài cười nói “Sợ gì chứ, sau này anh muốn cùng em nuôi dạy con trai, đến cơm cũng không biết nấu thì làm sao được?”
Lý Vũ Hiên đứng một bên nói lập lờ kì quái “Phải học nhiều một chút, không thể để Đậu Đậu nuôi con một mình, mệt chết mất.”
Lý Minh Triết gật đầu hỏi “Sao vậy, Tiểu Triết rất quấy?”
Lý Vũ Hiên nghiêng mắt nhìn Đậu Đậu, ánh mắt như có lửa xuyên qua người ta “Đúng vậy, một đứa con quấy như vậy đấy…”
Đậu Đậu vội cắt ngang lời của Lý Vũ Hiên, nhét cái bát đựng đầy tôm vào tay Lý Minh Triết “Anh… rửa tôm trước đi.”
Lý Minh Triết phát giác thấy không khí giữa hai người có gì không bình thường, Đậu Đậu dường như rất sợ Lý Vũ Hiên, lời nói có ý lẩn tránh, mà Lý Vũ Hiên thì câu nào cũng mang ý công kích, dường như ám thị điều gì, trong lòng Lý Minh Triết ngầm thở dài, nhưng chẳng nói gì, nhận lấy bát tôm mang đến chỗ vòi nước rửa, Lý Vũ Hiên đút tay vào túi quần, ‘hừm’ một tiếng lạnh lùng, quay người đi ra ngoài.
Lý Tiểu Lỗi thò đầu vào nhìn, bị Lý Vũ Hiên đập cho một cái vào đầu, tức giận giáo huấn “Nhìn cái gì mà nhìn, hai người nhà người ta thắm thiết hôn nhau liên quan gì đến em chứ, cút ra ngoài.”
Lý Minh Triết quay đầy nhìn Lý Vũ Hiên một cái.
Lúc ăn cơm, Lý Vũ Hiên ra sức gắp thức ăn cho Đậu Đậu, mắt nhìn vào núi thức ăn trong bát Đậu Đậu, Lý Vũ Hiên liếc mắt nhìn Lý Minh Triết, nhưng lại dịu dàng nói với Đậu Đậu “Đậu Đậu, ăn nhiều chút đi, em gầy quá.”
Lý Minh Triết nhìn đánh giá Đậu Đậu một cái “Vẫn được, không gầy lắm.”
Đậu Đậu cúi đầu và cơm, chẳng thèm động vào chỗ thức ăn Lý Vũ Hiên gắp, Lý Minh Triết nhìn thấy, không nói gì.
Lý Vũ Hiên nhướn mày nói tiếp “Bây giờ không giống nữa, cô…”
Đậu Đậu đột nhiên gắp hai con tôm vứt vào bát của Lý Vũ Hiên “Tôm nguội sẽ tanh, anh ăn đi cho nóng.”
Lời của Lý Vũ Hiên bị cắt ngang, ‘hừ’ một tiếng, vứt đũa xuống, đá ghế đứng dậy lên lầu.
Lý Minh Triết chảy dài mặt, hỏi Đậu Đậu “Hai người làm sao vậy.”
Đậu Đậu cứng đơ, hai vai hơi hơi run rẩy.
Lý Vũ Hiên giả vờ cười muốn hỏi Lý Minh Triết ‘làm sao cái gì chứ’, bị ánh mắt lạnh lùng của Lý Minh Triết chiếu đến, mới giả vờ kinh ngạc nói “Anh không biết sao, Đậu Đậu lại…”
Đậu Đậu đứng mạnh dậy, tiếng ghễ đổ “phập” xuống nền nhà, phát ra âm thanh rất lớn “Không được nói!”
Lý Minh Triết nhìn Đậu Đậu mặt trắng bệch, trầm giọng hỏi Lý Vũ Hiên “Lại làm sao?”
Lý Vũ hiên lướt mắt nhìn dáng vẻ căng thẳng của Đậu Đậu, giả vờ thở dài một cái “Aiz, Lý Minh Triết, em thật sự ngưỡng mộ anh, Tiểu Triết còn chưa được nửa tuổi, anh lại làm cha rồi.”
Lý Vũ Hiên cắn răng nói ra chữ “cha”, ánh mắt nhìn chằm chằm lên người Đậu Đậu.
Cô ấy lại mang thai rồi?
Thời gian trước khi ra nước ngoài, hai người thực sự mỗi ngày đều ở bên nhau, dường như lúc nào cũng có cảm giác như chưa đủ vậy, lẽ nào là khi đó không cẩn thận có rồi, nhưng, tại sao quan hệ của cô ấy và Lý Vũ Hiên lại kém như vậy, dường như đến mức độ trở mặt với nhau.
Lý Vũ Hiên dường như cấp bách đến mức không thể đợi được muốn nói chuyện này ra, còn cô ấy thì luôn cố tránh,
Tại sao chứ?
Lẽ nào là…
Băng lạnh trong mắt Lý Minh Triết từ từ tan ra, kéo lấy tay Đậu Đậu, dịu dàng hỏi “Có phải là em không muốn giữ đứa trẻ này?”
Đậu Đậu nhìn Lý Vũ Hiên, co rúm hai vai lại, nhưng nhẹ nhàng gật gật đầu.
Lý Vũ Hiên nheo mắt lại.
Lý Minh Triết dựng ghế lên, đỡ Đậu Đậu ngồi xuống, rót cho cô cốc nước ấm, cười nói “Khi em sinh Tiểu Triết anh ở bên cạnh em đã nhìn thấy toàn bộ quá trình sinh, thực sự là rất đau đớn” đặt cốc nước ấm vào tay cô, sưởi ấm những ngón tay lạnh buốt của cô “Nếu như em không muốn, chúng ta đến bệnh viện cho nó ra, chúng ta có Tiểu Triết là đủ rồi.”
Đậu Đậu cảm kích nhìn Lý Minh Triết