thừa nhận tình yêu với anh ở trước mặt mọi người, nhìn ánh mắt giễu cợt của mọi người, Thiện Dục Dương cảm thấy mình không thể thay cô tìm một lý do nào được nữa. Rõ ràng những lời này nên do đàn ông nói ra, tại sao nha đầu này nói xong mà có thể mặt không đỏ tim không đập như vậy chứ?
Rõ ràng là tình yêu kín đáo lâu dài nhưng lại bị cô để cho mọi người biết hết, hơn nữa người lớn của hai nhà càng như thể được uống thuốc kích thích phát điên, luôn muốn tác hợp cho bọn họ. Ssu lại đến công ty, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt mập mờ nhìn bọn họ như thể chuyện này đã định sẵn.
Tất cả những điều ấy khiến Thiện Dục Dương cực kỳ không thoải mái. Vốn là tình cảm sâu đậm nhưng vì nó ở trong bầu không khí như vậy nên khiến anh trở nên sợ hãi. Thiện Dục Dương biết tình cảm của mình, anh chưa bao giờ muốn cho Đường Hiểu Huyên hi vọng, nhưng nha đầu này nhìn như không có chủ kiến, lại vô cùng kiên trì trong chuyện này, rõ ràng anh đã từ chối rất nhiều lần nhưng nha đầu này vẫn quấn lấy anh, khiến anh phải đau đầu nhức óc.
Thiện Dục Dương ảo não thở dài, ngồi phịch ở trên giường không thèm nghĩ chuyện này nữa. Mỗi lần nghĩ đến Đường Hiểu Huyên anh đều muốn than phiền, thật không biết rốt cuộc mình nợ nha đầu này cái gì.
"Thôi, không nghĩ nữa." Thiện Dục Dương bất đắc dĩ nói.
Ngày mai công ty còn có chuyện rất quan trọng, anh cũng không muốn vì vậy mà làm xáo trộn tâm trạng của mình.
Edit: -BG-
Đường Hiểu Huyên đi làm muộn.
Hơn nửa năm đilàm cô chưa bao giờ đi muộn bở vì cô có một "tài xế" siêu cấp đúng giờ. Nhưng sáng sớm hôm nay khi cô mệt lử suýt chút nữa tắt thở, cầm theo túi xách chạy vào công ty thì cái đồng hồ khổng lồ treo trên tường đã chỉ thời gian là 8h20’.
Cô thở dài thườn thượt, suýt chút nữa cô đã tê liệt ngã xuống khu nghỉ ngơi rồi. Cô không ngờ cô tự mình vất cả chạy tới công ty lại bị trễ tới 20', thật sự quá không công bằng.
Đường Hiểu Huyên vừa nghĩ tới bộ dạng nghiêm mặt của Tô Cầm đang chờ trước cửa phòng làm việc của mình là càng thêm buồn phiền. Cô không sợ trời không sợ đất mà chỉ sợ nhất chị thư ký Tô tiền nhiệm này. Bình thường chỉ cần một ánh mắt bắn tới thôi là cô đã cúi thấp đầu một cách không có tiền đồ rồi.
Đường Hiểu Huyên hít sâu mấy hơi để cho mình hô hấp CHẬM lại. Cô quyết định nhắm mắt tiến lên, sớm muộn cũng phải đối mặt, thôi thì cứ dũng cảm chút vẫn tốt hơn, còn về việc tại sao hôm nay lại đi làm muộn, kể ra rất dài dòng.
Sáng sớm hôm nay cô vẫn thức dậy đánh răng rửa mặt như bình thường rồi ra cửa đợi Thiện Dục Dương lái xe tới đây, ai ngờ đợi năm phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy chiếc xe đúng giờ hàng ngày đâu, cuối cùng cô đành phải gọi cho Thiện Dục Dương, để rồi nhận được một tin không biết là tốt hay xấu.
Lúc điện thoại được kết nối, hình như Thiện Dục Dương đang ở một nơi ồn ào. Anh không hề giải thích, chỉ nói là mình có việc nên cần phải đi trước, bảo cô bắt xe taxi đến công ty. Giọng anh rất qua loa, khiến Đường Hiểu Huyên đầy bụng nghi vấn nhưng không dám hỏi ra miệng, chỉ đành ấp úng đồng ý, sau đó nhận lệnh bắt taxi đi.
Chuyện quan trọng gì mà lại bỏ rơi cô? Đây là lần đầu tiên tình huống như thế này xảy ra, Đường Hiểu Huyên thầm oán giận, nhưng nghĩ đến giấc mơ khiến người ta tim đập chân run tối hôm qua, mặt cô lại đỏ lên, vì vậy cô tự an ủi mình: Thiện Dục Dương không tới đón cô là hay nhất. Sau khi mơ giấc mơ đó, cô thật sự có chút lo lắng khi gặp mặt anh sẽ không thể giấu diếm được.
Thư ký tổng giám đốc của tập đoàn Vũ Dương là công việc của cô. Kể từ ngày đầu tiên đi làm côđã được Thiện Dục Dương đưa đi đón về. Nếu không có chuyện ngày hôm nay, Đường Hiểu Huyên thật sự không có cơ hội biết rằng thì ra chen lấn trên xe lại vất vả đến vậy.
Đầu tiên, cô đợi taxi mười phút, nhưng toàn bị người ta dành mất, mắt thấy thời gian cứ trôi qua từng phút, cô đành phải đi tàu điện ngầm. Khi Đường Hiểu Huyên chen lấn vào đám đông người đi làm như một con cá mòi cô đã suýt tắt thở. Đây là lần đầu tiên cô ý thức được rằng mình hạnh phúc đến dường nào. Cô không hề có cảm giác bất mãn, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi thôi.
"Đều tại mày, đều tại mày." Đường Hiểu Huyên mắng chửi chính bóng mình soi trong thang máy, "Nói cái gì mà sẽ không tiếp tục phạm sai lầm nữa, chả trách luôn bị anh ấy mắng."
Đường Hiểu Huyên nghĩ đến phải đối mặt với ánh mắt khó chịu của Thiện Dục Dương, đã vậy còn phải ứng phó với Tô Cầm là cô đã cảm thấy đây là ‘bi kịch sáng sớm’ rồi, nhưng cô thực sự không ngờ chuyện vẫn chưa kết thúc.
Đường Hiểu Huyên đi thang máy đến phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng cao nhất, cô hít sâu mấy hơi lấy can đảm, làm bộ như cực kỳ vội vàng lao vào nói xin lỗi, không chừng sẽ được tha thứ một cách dễ dàng. Dựa vào ý nghĩ ấy, Đường Hiểu Huyên quyết định biến suy nghĩ thành hành động rất nhanh.
Ầm một tiếng, cô mở toang cửa phòng làm việc của Thiện Dục Dương ra, luôn miệng nói xin lỗi, "Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, hôm nay em không cố ý đi làm muộn."
Đường Hiểu Huyên vốn tưởng rằng mình phải đối mặt với sự trách móc của Thiện Dục Dương nhưng không ngờ đáp
