Duck hunt
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329170

Bình chọn: 8.5.00/10/917 lượt.

cũ, giống như những sợi tóc dài đó lúc này là thứ rất thú vị.

Hoàng San nhìn bọn họ, lâu sau mới mở miệng, "Xem ra anh sống rất tốt."

Ngữ khí có chút u oán, lúc nói ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lăng phu nhân. Đổi lại là cô gái bình thường khác, đa số sẽ hiểu ra ý tứ trong những

lời đó, đáng tiếc Nguy Đồng không phải cô gái bình thường. Cô vẫn chơi

game hết sức chăm chú.

"Vợ anh, rất trẻ, rất xinh đẹp."

Lăng Thái hơi nheo mắt, lịch sự nói cảm ơn.

Sự xa cách này khiến đối phương ngồi ngây ra hồi lâu, cho đến khi nghe

thấy thông báo đăng ký lên máy bay mới hơi giật mình đứng lên.

***

Lúc Nguy Đồng thật sự chú ý đến người phụ nữ tên Hoàng San, là khi ở máy bay đến thành phố Z. Khi xách hành lý ra khỏi cửa, họ lại gặp nhau một

lần nữa, theo như Hoàng San nói, cô từ thành phố B đến thành phố Z đi

công tác, ở lại đây một tuần.

Hoàng San lấy một tấm danh thiếp, đưa tới trước mặt Lăng Thái ở trước

cổng sân bay, "Lộ trình của em không bận, anh có rảnh thì tìm em, em mời anh ăn cơm ôn chuyện cũ."

Ngón tay người đàn ông vừa chạm vào tấm danh thiếp kia, Hoàng San tiến

lên một bước, đưa tay ôm anh, thật ra với tốc độ hành động bình thường

mà nói, trong tình huống bất ngờ như vậy người thường không thể tránh

được cái ôm đó. Nhưng quan trọng là, Hoàng San cũng không biết rõ vị

Lăng phu nhân này là loại người nào.

Trong khoảnh khác xẹt điện, Nguy Đồng vứt balo, phi nhanh đến trước mặt

Lăng Thái, cái ôm của người đẹp Nguy Đồng đã trực tiếp nhận thay. Nếu

lúc này có người hỏi cô vì sao phải chắn, cô nhất định ngây người ra.

Thân thể tự động phản ứng, bảo cô trả lời thế nào? Bảo vệ tài sản cá nhân không bị xâm phạm?

Chìm trong mùi nước hoa nồng nặc, Nguy Đồng ngứa mũi hắt hơi một cái,

đối phương cả kinh tránh ra, sắc mặt khó coi vuốt lại tóc của mình.

Nguy Đồng lấy khăn giấy ra, lau mũi đồng thời đưa một tờ cho đối phương, "Xin lỗi, nước hoa của cô quá nồng."

"Cô thật mẫn cảm." Hoàng San khẽ động khóe miệng cười cười, "Vừa nãy

chẳng qua chỉ là chào hỏi bình thường giữa bạn bè, cần phản ứng như vậy

sao?"

"Tôi chỉ cảm thấy, lần sau cô còn muốn ôm chồng người khác thì tốt nhất

phải hỏi ý kiến vợ người ta trước." Nguy Đồng nhún nhún vai, xách ba lô

lên, quay đầu hỏi Lăng Thái có đi hay không?

Người đàn ông từ đầu chí cuối không nói gì ảm đạm cười, anh đón túi của

Nguy Đồng, cầm tay cô, chào Hoàng San, sau đó đi về phía chiếc xe đang

đợi ngoài sân bay.

Ánh mắt, động tác dịu dàng như vậy hoàn toàn không phải bộ dạng của Lăng Thái trong trí nhớ Hoàng San.

Hoàng San ngẩn người đứng đó, rất rất lâu.

***

Ngày thứ hai sau khi quay về thành phố Z, Lăng Thái dẫn theo Nguy Đồng

về thăm Nguy gia, nói tỉ mỉ nghi thức hôn lễ, địa điểm, ngày tháng đã

chuẩn bị xong cho ông Nguy nghe.

Ông Nguy thấy con rể cẩn thận như vậy, mọi chuyện đều tự mình làm, cũng có chút vui mừng, liền giữ hai người ở lại ăn cơm.

Nguy Đồng đã lâu không hoạt động tay chân, buổi chiều kéo hai sư đệ ra

sân đấu đánh nhau, cô xuống tay không nhẹ, khiến bọn chúng đau kêu cha

kêu mẹ. Nhị sư huynh thật sự không muốn nhìn nữa, vào phòng lấy một thứ

đưa tới trước mặt cô.

Đồ vật là một bưu kiện còn chưa bóc, địa điểm gửi văn kiện là châu Úc.

"Quà của đại sư huynh? Năm nay sao lại sớm vậy?" Nhược Thần đi châu Úc

nhiều năm, vì phí điện thoại rất đắt, bình thường cũng không liên lạc

nhiều với bọn họ. Nhưng tháng tám hàng năm sinh nhật Nguy Đồng, anh đều

gửi một phần quà về.

Bây giờ mới cuối tháng sáu, món quà sớm này làm cô kinh ngạc. Thật ra cô không biết, Nhược Thần sợ đường xá xa xôi, món quà bị thất lại, không

thể đến đúng lúc, cho nên hàng năm đều gửi quà sớm, do Nhị sư huynh nhận giữ, đến ngày sinh nhật cô thì giao lại.

Món quà năm nay chỉ là một túi đựng điện thoại hình con chuột và một xấp ảnh anh tự chụp. Từng tập ảnh đều dán rất đẹp trong cuốn sổ nhỏ, mỗi

trang đều có ghi chú bên cạnh đây là đâu, tâm trạng lúc chụp ảnh và

chuyện đang chuẩn bị làm.

Nguy Đồng im lặng ngồi xem suốt cả buổi chiều, ngay cả Lăng Thái đến

trước mặt lúc nào cô cũng không nhận ra. Cho đến khi tay của đối phương

đặt lên tóc, cô mới ngẩng đầu nhìn anh.

"Làm sao vậy?" Người đàn ông nhìn cô mỉm cười, "Đột nhiên ngồi im lặng ở chỗ này?"

"Đang xem quà." Nguy Đồng đóng cuốn sổ lại.

"Ai tặng vậy?"

"Đại sư huynh." Cô cười híp mắt, lộ ra hàm răng trắng đẹp, "Anh ấy đang ở châu Úc vừa học vừa làm, hàng năm đều gửi quà sinh nhật cho em!" Đối

với cô, mười hai sư huynh đệ Nguy gia, chỉ có Nhược Thần là khác nhất.

Anh không chỉ là sư huynh, anh còn là anh trai và người thân. Ngoài cha

và người mẹ đã qua đời, anh là người thương cô nhất, người luôn bảo vệ

cô, không cho ai bắt nạt cô.

Nụ cười kia sáng ngời như ánh mặt trời buổi chiều, tim anh có chút lạc

nhịp, nghĩ đến phản ứng hôm qua ở sân bay của cô, ánh mắt dần dịu lại,

"Ngày hôm qua, tại sao em..."

"Gì cơ?" Nguy Đồng cất quà đứng lên, anh chỉ chăm chú nhìn cô, không nói thêm gì nữa. Một lúc sau, anh cười nhẹ nói bỏ đi, rồi nhẹ nhàng kéo cô

vào lòng mình, "Cha em rất hài lòng về những sắp xếp t