h chóng xoay người bỏ đi, còn anh từ đầu tới cuối không thể lên tiếng.
Vì tính cách của Nguy Đồng rất đơn giản, chính sự đơn giản đó khiến anh
chỉ chú ý tới vẻ ngây thơ của cô mà quên mất rằng, cô còn là một cô gái
vô cùng thông minh. Chỉ vài câu nói ngắn gọn, đã khiến anh cứng họng
không thốt lên lời.
Vấn đề liên quan tới chuyện anh lợi dụng cô, anh muốn nói "Không phải"
biết bao lần, nhưng rốt cuộc vẫn không thể thốt lên thành lời. Anh vốn
nghĩ anh vẫn có thể diễn kịch, vẫn có thể gạt cô như trước kia, nhưng
trước đôi mắt sáng như pha lê nhìn thẳng vào anh, những lời nói dối đó
không thể nào bật ra được.
Nhưng, ngay từ đầu, sự tiếp cận cũng như theo đuổi của anh đều là có mục đích, cho tới sau này thì thậm chí ngay cả bản thân anh, cũng không
phân biệt được những nụ cười và sự thân mật kia là chân thành hay giả
dối?
Nếu không phải sự bực tức, nỗi giần hờn ghen tuông cứ nhức nhối trong
lòng anh trong suốt cả bữa tiệc hôm trước. Nếu không phải mẹ nói cho anh biết, cô vì bảo vệ người nào đó mà mạnh mẽ dũng cảm ra sao, thì có lẽ
cho tới tận hôm nay, anh vẫn có thể giả bộ như bản thân không quan tâm,
thậm chí từ trước tới giờ chưa từng thật sự quan tâm tới cô gái đó.
Chỉ trong vòng năm tháng quen biết ngắn ngủi, cô dường như đã trở thành
một vết hằn sâu trong trái tim anh, không tài nào xóa nổi. Thậm chí, có
đôi lúc anh đã nghĩ, nếu từ đầu cô không phải là người của Lăng Thái,
thì có lẽ bây giờ kết cục của họ sẽ khác.
Nhưng hôm nay, cô lại nói với anh, cô chưa từng là người của Lăng Thái.
Đó chẳng phải là một chuyện tức cười nhất trên đời hay sao? Lăng Lạc An
anh, sao có thể làm ra một chuyện nực cười như vậy? Trong giây phút đó,
anh dường như nghe rõ trái tim mình đang nói: Lăng Lạc An, anh đã bị
vướng vào lưới tình này thật rồi.
Chàng trai trẻ có đôi mắt đào hoa nhìn vô định về phía con đường núi vắng vẻ, bất giác bật cười thành tiếng.
***
Trên đường lái xe về thành phố, Lăng Thái gọi điện hỏi Nguy Đồng đang ở đâu.
Ba cô gái chuẩn bị đi ăn trưa, dự định buổi chiều sẽ đi hát Karaoke, cuối cùng sẽ kết thúc bằng một trận đại náo trong quán bar.
Lăng Thái nghe rõ từng hoạt động, cho tới khi biết hoạt động cuối cùng
sẽ diễn ra ở quán bar, anh giật mình mắt tròn xoe, liền hỏi thời gian và địa điểm quán bar đó.
"Sếp, anh không định về ngay trong tối nay đó chứ?" Vị trợ lí trung
thành lo lắng hỏi. Tiến độ của dự án ở Nam Uyển vốn đã rất chậm, sau
chuyện ở Thắng Hoa, Hồng Kông lần này, Quan Tuệ Tâm dường như đã đem tất cả cơn giận trút hết vào mảnh đất Nam Uyển, khiến Lăng Thái gặp không
ít phiền phức. Lục Lộ và sếp lớn chiều nay phải vội vã tới thành phố S
giải quyết, nên vốn định sẽ nghỉ qua đêm ở đây, sáng sớm hôm sau mới về.
"Bọn họ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy trò đó thôi, có thể lấy của
chúng ta bao nhiêu thời gian chứ." Lăng Thái cúp điện thoại, ngả người
ra sau ghế, hai mắt nhắm lại, bận rộn suốt hai ngày liền, anh cũng đã
thấm mệt, "Tối nay không ở lại đó nữa, nhanh chóng giải quyết xong mọi
chuyện trước bữa tối rồi về luôn. Anh lái xe đi, tôi chợp mắt một lát."
"Vâng!" Lục Lộ cung kính đồng ý, cẩn thận đóng cửa sổ xe lại cho anh.
***
Màn đêm dần buông xuống, thành phố Z giữa tiết trời đầu hè mát mẻ, khoan khoái.
Đây là một quán bar rất nổi tiếng, Hình Phong Phong vốn định sẽ quậy một trận tưng bừng. Nhưng kết quả, vừa bước vào quán bar chưa được mười
phút, cô gái có chồng duy nhất ở đây đã ngẩn người ngồi trên ghế không
biết đang suy nghĩ gì.
Cô nghĩ, có thể những lời mà Lăng Lạc An nói cũng không hoàn toàn là giả dối, chỉ đáng tiếc, anh ta không ngờ rằng, người đưa ra lời đề nghị kết hôn không phải Lăng Thái, mà chính là cô.
Vì hai sự cố trước kia nên mới dẫn đến cuộc hôn nhân này, làm gì có
chuyện thật lòng hay không? Ngay bản thân cô cũng không có tình cảm, thì đâu thể yêu cầu đối phương thật lòng với mình được? Vì vậy cho nên, cô
không hề băn khoăn về chuyện Lăng Thái đối với cô như thế nào, mà bây
giờ, thứ khiến cô đau đầu lại là cảm xúc của chính bản thân cô.
Gần đây, ánh mắt của cô luôn bị anh cuốn hút, luôn muốn lại gần anh,
tiếp xúc với anh, mỗi khi ý nghĩ đó xuất hiện là hành động của cô lại
vượt ngoài tầm kiểm soát.
Giống như là, cô có suy nghĩ... không đứng đắn, đối với... cơ thể của
Lăng Thái... Nhưng cô là phụ nữ, đâu thể giống như loại đàn ông chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ như Lăng Lạc An được. Sao có thể thèm
khát cơ thể của người khác đến vậy chứ?
Đó chẳng phải là chuyện hoang đường, nực cười nhất trên đời này hay sao? Đại tiểu thư Nguy gia ôm đầu bức bối.
Nguy Đồng nghĩ mãi, nghĩ mãi, lại nghĩ tới nụ hôn sớm hôm qua, nụ hôn
ngọt ngào cùng hơi thở ấm áp đầy nam tính của Lăng Thái một lần nữa
bướng bỉnh xuất hiện trong đầu cô. Rõ ràng lúc này anh không ở bên cô,
nhưng chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng đó, nhịp đập trái tim cô lại bắt đầu
rối loạn.
Nguy Đồng bức bối, bất lực, đập đầu thật mạnh xuống mặt bàn.
Tiếng đầu đập xuống bàn vang lên không nhỏ, khiến không ít người xung quanh giật mình.
"Đồng Đồng, cậu còn chưa