h đến lạnh lùng như vậy?
Không lẽ trong mắt anh, vị khách qua đường như cô chỉ là trò tiêu khiển
một đêm không hề có chút ý nghĩa gì? Dùng xong rồi thì lập tức vứt bỏ,
lập tức lãng quên, cho dù có gặp lại cô cũng không cần thiết phải nhắc
tới chuyện đó?
Thái độ của anh khiến lửa giận trong lòng cô càng bốc lên ngùn ngụt, cô
dồn hết sức vào cánh tay, giữ chặt lấy anh, "Lăng Thái! Đồ chết tiệt nhà anh mau đứng lại cho tôi! Tôi muốn anh nói cho rõ ràng!..."
Người đàn ông trước mặt cô bỗng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, ánh mắt
anh sâu thăm thẳm, không thể nào đoán được ý nghĩ bên trong. Hai cánh
tay to lớn giữ chặt vai cô, đôi môi người đàn ông trước mặt ép xuống,
lành lạnh, nhưng mềm mại không ngờ.
Nguy Đồng sững người, toàn thân tê cứng.
Hơi thở của anh thơm mát nồng nàn, thuần túy trong suốt, hoàn toàn không giống với Lăng Lạc An.
Trái ngược với sự đột ngột có chút sợ hãi lúc đầu, anh hôn cô thật nhẹ
nhàng, nhẹ như hạt sương mai, dịu dàng, đắm say. Nếu không phải ở một
tình huống trớ trêu như bây giờ, nếu không phải là nụ hôn của anh và cô, thì Nguy Đồng còn nghĩ rằng, đây là nụ hôn ngọt ngào nhất của một cặp
tình nhân.
Nguy Đồng sững người, mắt tròn xoe nhìn khuôn mặt đẹp tuyệt gần trong
gang tấc, đôi tay cứng đờ đang muốn đẩy anh ra, thì anh đã buông cô ra
trước.
"Bây giờ, đã bình tĩnh lại chưa?" Khoảng cách rất gần khiến Nguy Đồng có thể nhìn anh rõ hơn. Đôi môi anh khẽ động, hơi thở vẫn nồng ấm, trên
môi anh vẫn còn vương hơi ấm của cô. Nhưng ánh mắt nhìn cô lại lạnh
lùng, điềm nhiên đến vậy, cứ như người đàn ông hôn cô vừa rồi không phải là anh.
Những ngón tay thon dài khẽ lướt qua khuôn mặt cô, chỉnh lại vài sợi tóc buông xuống, vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu mềm mại như dải lụa, "Nếu đã
bình tĩnh rồi, chúng ta nói chuyện." Sau nhiều suy nghĩ, Nguy Đồng cuối cùng cũng rút ra được kết luận, Lăng Thái quả thực rất đáng sợ.
Anh rất sâu sắc, rất cơ trí, rất ung dung nhưng cũng rất thành thục,
trước mặt anh, cô như một cô gái nhỏ ngốc nghếch, hoàn toàn không có bất kỳ sức uy hiếp nào. Đến quả đấm của cô cũng giống như thứ đạo cụ không
lý trí mà thanh niên trẻ thường ỷ vào.
Qua hai giờ đi xe, cuối cùng Nguy Đồng cũng nghĩ thông suốt: người đàn
ông như vậy, có thể tránh thì tránh, tuyệt đối không thể giao đấu chính
diện, nếu không ngay cả chết như thế nào cũng sẽ không thể biết được.
Chuyện năm đó dù sao đã qua rồi, hãy dứt khoát để nó vĩnh viễn qua đi,
anh không nhắc đến, cô cũng không nhắc đến, cứ như vậy mà quên đi thì
tốt.
Cô làm theo lời anh dặn, trực tiếp đưa anh trở về "Thanh Phong Vọng Sơn".
"Cô lái xe về, ngày mai đúng giờ tới đón tôi, mấy ngày nay cô tạm thời làm lái xe."
"Lăng tổng, chiếc xe xa hoa như vậy, tôi sợ đỗ ở chỗ tôi sẽ bị người ta đập." Ngữ điệu Nguy Đồng lành lạnh.
Tầm nhìn của Lăng Thái dừng ở phía cô một lúc, sau đó nhẹ nhàng cười nhạt, "Vậy, xe đỗ ở đây, cô cũng ở lại đây, thế nào?"
"Anh có ý gì!" Con người nóng nảy rốt cuộc nhịn không được, lại xù lông lên.
"Cô thấy tôi có ý gì?" Anh tháo dây an toàn ra, cúi người tới gần cô.
Hơi thở nam tính ào tới, đôi môi mỏng gần ngay trước mắt, Nguy Đồng
luống cuống, dính chặt vào ghế ngồi, ngậm chặt miệng lại.
Anh cười nhẹ, tay lướt qua ghế, lấy chiếc laptop ở đằng sau, đẩy cửa xe
trước, chậm rãi nói, "Lái về đi, ngày mai đừng đến muộn. Nếu quả thật bị đập, tôi cũng không bắt cô đền đâu."
Nhìn bóng dáng nho nhã cao lớn của người đàn ông đó đi vào tòa nhà, Nguy Đồng phát tiết đập đầu khắp nơi.
Anh, anh ta dùng ngôn ngữ trêu chọc cô, trêu chọc cô, trêu chọc cô!
Thật muốn đánh anh ta, thật muốn đánh, thật muốn đánh anh ta... Nhưng
tại sao cô lại không dám, tại sao, tại sao, tại sao? Cô vô cùng bực tức.
***
Buổi trưa Lục Lộ về đến công ty, phát hiện vệ sĩ kiêm lái xe Nguy Đồng mang vẻ mặt rất khó coi.
Tuy không biết giữa cô và sếp đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện cô vô lễ với anh hôm qua là sự thật, anh đặt giấy tờ xuống, với thái độ là trợ
lý vừa dạy dỗ hai câu, cô gái vốn cuộn tròn trên sô-pha giả chết đột
nhiên đứng bật dậy.
Nguy Đồng lấy lon nước Vương Lão Cát trên bàn trà, mở ra uống một hơi
cạn sạch, sau đó cầm chiếc lon không giơ lên trước mặt anh. Cô chỉ dùng
lực một tay, chiếc lon cứng kia kêu răng rắc rồi bẹp dần. Khoảnh khắc
ấy, Lục Lộ cảm thấy tim mình cũng đang bị bóp bẹp dần giống chiếc lon
kia.
Không phải lon Coca bằng nhôm, mà là lon Vương Lão Cát bằng sắt.
Cô gái này thật đáng sợ!
Cô gái đáng sợ kia thị uy xong, lại ôm chiếc điện thoại ngã xuống sô-pha.
Từ sáng đến giờ, cô chỉ suy nghĩ một vấn đề: rốt cuộc có gọi cho Lăng Lạc An không?
Chuyện này tới quá đột ngột, tuy rằng cô muốn nó vĩnh viễn qua đi, hoàn
toàn quên lãng. Nhưng cô là người không giỏi che dấu, trong lòng có
chuyện, nhất định sẽ bị Lăng Lạc An nhìn ra. Đến lúc đó anh hỏi, cô làm
sao có thể giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục ăn cơm hẹn hò với anh?
Nguy Đồng từng nghĩ sẽ chủ động nói rõ chuyện này cho anh, nhưng vừa
nghĩ đến thân phận của nam chính, cách nghĩ ấy liền tự động tan biến.
Cô sao c
