ều được nghỉ, có lì xì, có bữa cơm tất niên đầy ắp, trên phố đâu đâu cũng có trẻ em đốt
pháo, cả nhà vui vẻ quây quần quanh mâm cơm sum vầy là chuyện vui vẻ
nhất.
Suy nghĩ của Nguy Đồng bị bầu không khí đột nhiên im lặng cắt đứt.
Những người vây quanh Lăng Lạc An và mấy người bên cạnh cô đều quay đầu nhìn về phía cửa.
Nguy Đồng quay lại, trước cánh cửa kính trong đêm trăng có một người đàn ông cao lớn, tuấn tú thanh nhã. Bên trong chiếc áo măng tô màu đen, anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, anh không đeo cà vạt, bộ dạng thoải mái, không khí náo nhiệt vì thế mà yếu bớt một nửa.
Ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Nguy Đồng, lông mày của người đàn ông nhíu lại. Nhận được lệnh chuyển vị trí, Nguy Đồng không cảm thấy bất ngờ.
Vẫn là thông báo chú tổ trưởng mang đến, giấy trắng mực đen, mệnh lệnh
là chấp hành lệnh của chủ tịch, cô từ vệ sĩ riêng của Lăng Lạc An trở về tổ bảo vệ.
Lúc gặp Lăng Thái tại nhà Lăng Lạc An đêm trước Giáng sinh, cô đã có dự cảm này.
Sự xuất hiện của Lăng Thái khiến tiệc buffet tối yên lặng rất lâu, cho
đến khi Lăng Lạc An cùng Lăng Thái gặp riêng ở một góc phòng, mọi người
mới nói chuyện lại. Nhưng cũng chỉ là nói chuyện trong phạm vi nhỏ, mọi
người ở đây đều là phe Lăng Lạc An, luôn kiêng kị đối với Lăng Thái.
Lăng Lạc An quét mắt nhìn quanh mình, thần thái ngạo mạn nói, "Vì mảnh
đất Nam Uyển kia, chú dường như mất đi vài người rồi." Nhóm cổ đông giữ
cổ phần nhỏ, phần lớn đều lớn tuổi bảo thủ, muốn kéo về phe mình không
khó, anh cũng lấy đó làm kiêu ngạo.
"Những người đó, tặng cho cháu cũng được." Lăng Thái thản nhiên nói.
"Hôm nay chú đến chỉ vì muốn xác định tôi lấy đi bao nhiêu người của chú?" Xem ra anh rất mất kiên nhẫn.
"Ta tới để đưa thiếp mời." Người đàn ông khẽ cong khóe môi, đôi môi mỏng được ngọn đèn cùng ánh thủy tinh phản chiếu lại sáng như ngọc. Anh chậm rãi lôi từ trong áo ra một tấm thiệp vàng, kẹp ở giữa ngón tay thon
dài, đưa tới, "Bữa tiệc lớn nhất trong năm tới của Tập đoàn Hằng An và
Lăng Thị, nếu giám đốc của Lăng Thị vắng mặt tại lễ công bố sẽ khó ăn
nói đấy."☞
Mặt Lăng Lạc An cứng đờ, anh nhận tấm thiệp, vội vàng mở ra xem, trong
đáy mắt lập tức tỏ vẻ kinh ngạc, "Không thể nào! Chủ tịch Hằng An đến
giờ vẫn còn trong bệnh viện!" Người ung thư giai đoạn cuối, mỗi ngày
phải nằm ở phòng giám hộ trọng bệnh làm sao có thể bàn chuyện làm ăn
cùng Lăng Thái? Cũng vì chắc chắn điểm này, anh mới xem nhẹ tập đoàn này trong số những đối tác có thực lực. Đồng thời tích cực lôi kéo cổ đông
Lăng Thị, định trong lúc Lăng Thái bận rộn chuyện này đoạt lại chủ
quyền.
Đôi mắt đen láy của người đàn ông dần dần tối lại, "Cháu cho rằng, đắc
tội những nhà chuẩn bị hợp tác khác thì không sơ hở sao? Lăng Lạc An,
cháu không còn nhỏ nữa, mượn cách đùa giỡn con gái nhà người ta để đạt
được mục đích có quá ấu trĩ không? Lỡ như người ta chỉ có con trai, cháu phải chuyển giới ư?"
Lăng Thái rất bình tĩnh, đến những lời châm chọc đó cũng nói cực kỳ bình thản, "Đi Hồng Kông không nhất định chỉ nói về miếng đất ở Hồng Kông.
Thế nào, người mà cháu sắp xếp không nói cho cháu, ta vừa vào khách sạn, con trai chủ tịch Hằng An đã ở trong phòng rồi?"
"Chuyện ở Hồng Kông không liên quan đến tôi." Chuyện anh làm anh sẽ thừa nhận, không làm sẽ nói không làm.
"Ta biết không liên quan đến cháu." Trở lại thành phố Z anh đã có được
kết quả điều tra, chẳng qua là sản phẩm của một người phụ nữ tự nghĩ
mình thông minh của Lăng Lạc An, điều Lăng Lạc An làm chỉ là không thèm
để ý.
"Tôi muốn biết chú làm thế nào để ký kết hiệp nghị với Hằng An?" Theo
anh biết, cha con nhà họ trước giờ bất hòa, trước khi người cha nằm viện đã sớm đem quyền lực chuyển giao cho những chủ tịch khác, những ông già đó bảo thủ hệt như mấy ông già ở Lăng Thị, căn bản không thể đầu tư lớn vào kế hoạch Nam Uyển, như thế đồng nghĩa với việc lấy mạng bọn họ.
"Một số thứ có rất nhiều phương thức lấy được, cháu thấy được, cháu
không thấy được, đây là chiến trường,(LÊ) cháu nghĩ mình giỏi lắm ư?"
Nói xong, tầm mắt của người đó thay đổi, liếc qua cô gái có làn da nâu
phía xa, "Người của ta, cháu dùng vẫn tốt chứ?"
Đề tài chuyển qua cô gái, Lăng Lạc An tự nhiên lộ ra thần thái tương ứng, "Chú đưa tới, đương nhiên là tốt."
"Đáng tiếc, chỉ tới đêm nay thôi." Đáy mắt Lăng Thái có một tia lạnh lẽo không dễ phát giác, sắc bén và nguy hiểm. Sau sự việc ở Hồng Kông, anh
vốn không muốn lôi cô vào cuộc. Ai ngờ không để ý hai tháng kết quả lại
biến thành như vậy.
"Đã lâu như vậy, nên phục tùng cũng sớm thuần phục rồi." Lăng Lạc An uể
oải cười, "So với mấy người trước, cô gái vệ sĩ này lại hợp khẩu vị tôi
nhất." Không biết có phải anh ảo giác không, anh cảm giác ánh mắt Lăng
Thái lúc này vô cùng u ám. Anh thấy rất kỳ lạ, nếu đối phương cố ý sắp
xếp một cô gái bên cạnh anh, sao lại để ý như vậy?
Đôi môi mỏng của người đàn ông lại cong lên, yên lặng kết thúc cuộc đối thoại.
Lúc rời đi ngang qua chỗ Nguy Đồng, Lăng Thái dừng bước, đôi mắt nheo
lại nhìn cô, thản nhiên nói, "Cô không nên xuất hiện ở đây."
***
Chỉ