chính của Lăng Thị là làm nhà đất. Mấy tòa nhà nổi tiếng
nhất, xa hoa nhất thành phố đều là sản phẩm của Lăng Thị. Mấy năm nay,
Lăng Thị phát triển càng nhanh chóng, dần dần tiến vào ngành khách sạn
và ngành du lịch.
Nguy Đồng trước giờ không hiểu nhiều lắm về kinh doanh, nó khác xa
cuộc sống của cô. Chỉ biết anh Thành hàng xóm muốn mua nhà cách đây đã
sáu năm rồi, kết quả do giá nhà mỗi năm một tăng nên đến giờ vẫn phải ở
căn nhà cũ.
Nguy Đồng còn nhớ hôm bố mời khách đến ăn cơm mừng cô được vào Lăng Thị làm việc, lúc cô đi mời anh Thành, anh tức giận bức xúc nói “Lăng
Thị? Em có biết không, chính là Lăng Thị đã làm ra tòa nhà quý tộc gì
đó, khai thác suối nước nóng khách sạn nghỉ dưỡng gì đó, khiến giá nhà
đất cả thành phố tăng cao. Cái chung cư cao cấp tên là “Thanh Phong Vọng Sơn” tận năm mươi nghìn tệ một mét. Rõ ràng là muốn cắt cổ dân thường
chúng ta!”
May nhờ có những lời đó của anh Thành khiến Nguy Đồng lại có thêm hiểu biết về Lăng Thị.
Đương nhiên, lúc đó cô không hề biết, sau nửa tiếng nữa, cuộc đời cô sẽ thay đổi.
Phải trách mấy anh trong tổ bảo vệ, trước đây không để cô làm việc. Đến giờ nhân vật lớn nhất trong Lăng Thị Nguy Đồng được gặp chính là tổ trưởng tổ bảo vệ. Ngoài tổ trưởng ra thì cô không biết một ai khác, tự
nhiên cũng không ai nhắc nhở cô thói quen và sở thích của một số nhân
vật lớn hơn trong Lăng Thị.
Vì thế, lúc văn phòng tầng hai mươi vọng lại tiếng phụ nữ kêu cứu giữa đêm, Nguy Đồng ra tay không do dự.
Cô đạp cửa văn phòng đang khóa, nhờ ánh đèn pin và ánh trăng chiếu
qua cửa kính, cô nhìn rõ một cô gái tay bị trói, khổ sở giãy dụa trên
sô-pha, còn cả người đàn ông đang ở trên người cô gái làm chuyện cầm
thú.
Nguy Đồng tát cho anh ta một cái rồi lôi xuống.
“Khốn kiếp! Là tôi!” Người bị đánh giận dữ hét lên.
“Tôi đánh anh!” Tay đấm chân đá…
Sau đó, cô gái hỏi Nguy Đồng sao lại làm vậy, Nguy Đồng chậm rãi trả lời: “Nhịn gần tháng trời, đánh đã tay quá…”
Cô gái: “…”
***
Sau này, Nguy Đồng mới biết, đó là Lăng công tử Lăng Thị, người luôn tranh đấu với Lăng Thái trong lời đồn – Lăng Lạc An.
Lần đầu Lăng Lạc An xuất hiện trước Nguy Đồng, quả thật có vẻ hơi mất mặt.
Thực tế chứng minh, diễn “phim tình cảm” trong văn phòng là không
thông minh, không những hại bản thân mà còn hại cả người khác.
Nguy Đồng bị đuổi, đến đơn sa thải cũng không được nhận. Lý do vì
lúc mấy người trực đêm đến hiện trường đã bị Lăng công tử mặt mũi bầm
tím đuổi ngay tại chỗ.
Điều khác lạ là, ngày thứ ba sau khi Nguy Đồng bị đuổi, tập đoàn
Lăng Thị lại gửi đến thông báo tuyển dụng, vẫn là công việc cũ, đãi ngộ
lương cũng không có gì thay đổi. Tổ trưởng tổ bảo vệ suy nghĩ cả ngày
cũng không hiểu rốt cuộc chuyện này là sao. Chú chỉ biết giấy thông báo
mới này là một lãnh đạo Lăng Thị trực tiếp gửi xuống, địa vị của Lãnh
đạo này hiển nhiên cao hơn Lăng công tử.
Hôm đó, Nguy Đồng tay cầm giấy thông báo phục chức, cười tít mắt.
Những người đàn ông bên cạnh Nguy Đồng lập tức tránh xa cô. Tổ bảo
vệ ai cũng biết lực sát thương của Nguy Đồng không chỉ ở quyền cước, nụ
cười của cô càng "đáng sợ". Ngày thường gương mặt nâu nhạt nhẹ nhàng ấy
mỗi lúc cười vừa đáng yêu, cuốn hút lại vô cùng xinh đẹp. Lăng Thị quy
định nhân viên cùng tổ không được yêu nhau. Các anh không muốn ngã vào
vực sâu nên chỉ còn cách tránh xa.
Về nguyên nhân đằng sau, Nguy Đồng không tìm hiểu nhiều, dù sao
công việc không mất, cô lại có thể thoải mái sống ở tổ bảo vệ.
Thấy Nguy Đồng thoải mái như vậy, chú tổ trưởng lại không mấy thoải mái. Theo kinh nghiệm trước đây, người đắc tội Lăng Thị công tử không
ai có kết cục tốt. Vị thiếu gia này vô cùng đẹp trai, nhưng lại xấu tính vô cùng, vừa tùy tiện vừa độc đoán, nhưng lại rất được lòng phụ nữ.
Cũng chính vì như vậy trước giờ anh ta không hiểu thế nào là phong độ
quân tử. Cho dù đối phương là nữ, chỉ cần thấy chướng mắt, vẫn bị chỉnh
đốn như thường.
Sự nghiệp bảo vệ của Nguy Đồng từ đó có nhiều nhiệm vụ công tác kỳ
lạ. Ví dụ liên tiếp ba đêm một mình đi tuần cả tòa nhà Lăng Thị, bị gọi
đến một bộ phận khác, đối diện với một thùng thư tình tìm phong thư tên
XXX. Ví dụ nữa là lúc đang ăn cơm nhận được thông báo nói có công việc,
đợi cô đi hết tòa nhà lớn xuống đã quá giờ ăn trưa...
Cuối cùng là Lăng công tử gọi điện thoại đến nói có việc, lệnh cô
hỏa tốc lên tầng hai mươi tám. Đợi cô đứng chờ mấy tiếng ngoài cửa văn
phòng, Lăng Lạc An mới ung dung bước từ thang máy ra, mặt tỏ vẻ ngạc
nhiên hỏi sao cô vẫn còn ở đây?
Nguy Đồng chỉ còn cách bực bội mà thôi.
Bố đã nói, ra ngoài làm việc sẽ bị ức hiếp. Dù sao về cơ bản là lao động chân tay, Nguy Đồng không có sở trường nào khác ngoài tố chất sức
khỏe tốt. Chạy hay đứng hoàn toàn có thể ứng phó được.
Điều duy nhất an ủi là tiền lương tháng đầu tiên của Nguy Đồng
nhiều hơn lương thực tế 20%, đồng thời thời gian thử việc sẽ kết thúc
sớm hơn quy định, trở thành nhân viên chính thức của Lăng Thị.
Không cần nói, thông báo này cũng là vị lãnh đạo kia gửi trực tiếp
xuống. Hôm đó, Nguy Đồng cầm
