XtGem Forum catalog
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326964

Bình chọn: 7.5.00/10/696 lượt.

h toán triệt để trong ấn

tượng của anh.

Nhưng suy cho cùng, bao nhiêu năm nay, cảm xúc

không tốt do những ngày bị quản thúc áp chế dồn nén lại, không có cách

nào tiêu tan.

Mẹ, thực ra sớm đã thành một từ trong trí nhớ mà thôi. Anh không nói thêm gì nữa, chỉ quay người bỏ đi.

***

Một buổi chiều đầu hè, ánh nắng xuyên qua tấm kính trong suốt, làm nền nhà vốn màu gỗ của phòng tranh có một mảng sáng rực.

Ở vị trí gần cửa sổ, Nguy Đồng đặt một bộ bàn ghế mây màu đen, như vậy

sau này sẽ không cần đến nhà hàng Âu bên cạnh uống trà chiều nữa. Cô có

thể pha tách cafe thơm lừng ở quầy bar nhỏ của phòng tranh, xin thêm

chồng cô làm một chiếc bánh mousse socola, hoặc là đồ điểm tâm khác cô

muốn ăn.

Mấy ngày gần đây, nơi này biến thành địa điểm chỉ định

Hình Phong Phong và Tô Sung đến tìm cô buôn chuyện. Lúc hai cô bạn hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi vui vẻ, cũng phải bất giác nhìn sếp lớn Lăng

đang làm điểm tâm trong quán bar nhỏ một cái.

"Đúng là hành hạ

báu vật. Để một người đàn ông khí chất như vậy, có đầu óc như vậy nấu

canh rau thịt cho một người phụ nữ như cậu... Chẹp chẹp!" Mồm miệng Hình Phong Phong vẫn khó nghe như vậy.

"Đừng để ý cậu ấy, cậu ấy đang ghen tỵ đấy!" Tô Sung lên tiếng khuyên bạn tốt, tránh cô ấy nổi nóng.

…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Nguy Đồng nhìn người bạn tốt "đang ghen tỵ" một cái, quyết định không giữ bí mật, làm người xấu một lần,

"Cũng không biết cậu ấy rốt cuộc thật sự ghen tỵ với mình vì Lăng Thái,

hay là vì một người khác?"

"Cái gì?" Ngửi thấy mùi chuyện hot, Tô Sung lập tức nhảy đến bên cạnh cô, "Nha đầu này nhắm ai rồi?"

"Nguy Đồng!" Hình Phong Phong nổi đóa. Cảnh tượng lần trước cô lật đật đuổi

theo sau lưng một người vừa hay bị Nguy Đồng nhìn thấy. Cô phải tốn ba

bữa cơm mới bịt được miệng Nguy Đồng.

"Cậu làm gì vậy? Mọi người

đều là chị em với nhau, dựa vào cái gì mà cậu ấy biết mình lại không

biết." Tô Sung không vui, vội điểm vài cái tên bắt đầu đoán, "... Lục

Lộ? Lăng Lạc An? Anh đẹp trai làm việc ở phòng tranh, bên cạnh cậu ngoài chồng cậu ra thì chỉ có mấy người đàn ông này."

Nguy Đồng lắc

lắc ngón tay, nheo mắt cười, "Cậu còn thiếu một người rất quan trọng.

Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã đến, kìa..." Tiếng chuông gió ở cửa

phòng tranh vang lên, Tô Sung quay đầu nhìn theo phía Nguy Đồng bảo,

người đàn ông bước vào có thân hình rắn chắc, mặt mũi đẹp, cặp mắt màu

nâu trong nắng tháng sáu sáng vô cùng.

"Thì ra là Nhược Thần..."

Tiếng kêu kinh ngạc của Tô Sung bị tay Hình Phong Phong chụp lại. Vì

dùng lực quá mạnh, Tô Sung bị ngã đè lên người Nguy Đồng.

Vì thế, lúc Nhược Thần chào Lăng Thái xong bước đến, nhìn thấy cảnh tượng ba người phụ nữ đang chồng lên nhau.

"Các em sao thế?" Anh tắt nụ cười.

"Đây là trò chơi mới!" Nguy Đồng nhanh chóng thoát thân.

"Gọi điện giục anh đến, chính là để xem trò chơi của các em?" Anh trêu chọc cô.

"Không phải. Gọi anh đến là có việc muốn nhờ anh giúp. Là thế này, Hình Phong

Phong gần đây muốn chụp một bộ ảnh lưu niệm. Cô ấy biết kỹ thuật nhiếp

ảnh của anh rất tốt, vì thế muốn nhờ anh giúp đỡ. Có được không?"

"Em mở lời, anh sẽ từ chối sao?" Nhược Thần nghiêng đầu, cười với Hình Phong Phong, "Chụp lúc nào vậy?"

Tô Sung kinh ngạc phát hiện, mỹ nữ văn phòng trước giờ hành sự to gan hỏa tốc bây giờ lại đỏ mặt.

"Hôm nay!" Nguy Đồng nhanh chóng đáp thay. Nhìn Nhược Thần ngây ra, cô vội bổ sung, "Không phải là anh không có thời gian chứ?"

"Thời gian thì có, nhưng anh không mang máy ảnh."

"Vậy hãy dẫn Hình Phong Phong về nhà lấy đi! Anh xem hôm nay thời tiết đẹp

như vậy, chọn ngày không bằng gặp ngày, chính là hôm nay." Nguy Đồng

quay người, cánh tay dùng lực, kéo Hình Phong Phong đang ngây ra bên

cạnh, sau đó lanh lẹ dứt khoát đẩy đi, "Đi đi!"

***

"Phù..." Sau khi Nhược Thần đang cảm thấy có chút kỳ lạ và Hình Phong Phong đang hoàn toàn cứng đơ rời đi, Tô Sung cuối cùng không nhịn được cười lớn,

"Cậu quá tuyệt!"

"Đều là người phe mình, đương nhiên phải gúp một tay. Hơn nữa, bao năm qua, có lúc nào cậu thấy cậu ấy ngoan ngoãn trước mặt đàn ông chưa?"

"Trước đây rõ ràng không có chuyện này, không biết tại sao cậu ấy đột nhiên lại như vậy..."

"Con người sẽ thay đổi, vì những chuyện đã xảy ra mới có thay đổi." Nguy

Đồng nhìn hai người đang bước đi ở ngoài cửa sổ, đột nhiên lại nhớ đến

Lăng Lạc An.

Sau khi Lăng Thái và Nhược Thần giúp Lăng Lạc An lấy lại Lăng Thị, anh giống như thật sự hiểu được trách nhiệm của bản thân. Ăn chơi và phong lưu đều đã thành lịch sử, anh hầu như dành toàn bộ

thời gian cho việc quản lý công ty.

Tính khí kiêu ngạo, tùy tiện

của anh cũng bớt đi không ít, thậm chí còn đón Lăng Tĩnh Ưu sau khi xuất viện về nhà, theo sự khẩn cầu của đối phương, sắp xếp cho cô đi du học

Nhật Bản.

Anh bây giờ đã hoàn toàn trưởng thành. Giống như Lăng Thái nói, con người phải trải qua nhiều việc mới có thể trưởng thành.

***

Buổi tối mấy ngày sau, Nguy Đồng nằm gọn trong lòng Lăng Thái, cùng ngồi

trên sô-pha xem một bộ phim đã cũ. Cả bộ phim có chút gian khó, nhưng

kết thúc rất mỹ