g quan tâm, cũng chậm rãi mà đi, nhưng mấy nam sinh hay sinh sự cố ý truy đuổi. tôi không may mắn, bị đụng vào, mắt thấy sẽ phải té xuống cầu thang, một người kéo tôi lại, miễn đi một tai họa cho tôi.
Người nọ xem như không có chuyện gì xảy ra, cũng không đợi tôi nói tiếng cảm ơn, đầu cũng không quay lại, tiếp tục đi xuống lầu.
Chưa kịp tỉnh hồn, sau lại nhìn kỹ, người kia vừa khéo là mặt trắng.
Duy Nhất vẫn hay trêu ghẹo tôi là tôi thích Đường Tống vì anh ta làm anh hùng cứu mỹ nhân.Tuy sau sự kiện được cứu đó, tình cảm của tôi đối với anh ta không có quá nhiều nồng đậm, nhưng mà có để lại ảnh hưởng đó là dù vô tình hay cố ý thấy anh ta, tôi chỉ muốn nhìn lâu hơn một chút.
Khi đó tôi ngồi ở bên cửa sổ, lớp bọn họ có giờ thể dục thì cái đầu chứa tất cả yêu thương chuyển sang bãi tập, muốn tô đậm lại cái màu trắng sắp phai nhạt kia.
Chưa từng nghĩ tới, trí nhớ cũng có thể ấm lên, lần thứ nhất, lần thứ hai, lại lần thứ ba, màu trắng đó từ từ rõ ràng trong đầu. Nhưng chuyện sau đó cách bao lâu? Tôi đã quên mất.
Học kỳ sau của năm lớp mười, mấy học sinh nam chơi bóng rổ thi đấu hữu nghị. Đường Tống là đội trưởng của lớp anh ta, đứng ở đó oai phong một cõi, tiếng reo hò làm cả sân tập muốn nổ tung. Anh ta không có chú ý trong đám người vây xem có một người là tôi, hoặc nói, anh ta không có chú ý bất kỳ người nào, tại thời điểm đó chưa từng nghe anh ta có bạn gái.
Sau khi kết thúc trận đấu, tôi thấy ví tiền của anh bị rơi xuống, lập tức chạy lại nhặt lên. Lúc đó, Đường Tống cách tôi hơn mười mét, tôi định mở miệng kêu tên của anh, nhưng tôi do dự, nếu kêu là bạn học thì đúng hơn vì căn bản tôi và anh ta không có quen thân lắm, kêu tên thì đi quá giới hạn. Đang lúc tôi do dự có một cô gái chạy tới, trắng trẻo, gầy gầy mảnh khảnh, cột tóc đuôi ngựa thật dài, dáng người rất dịu dàng, cô ta chỉ chỉ ví tiền trong tay tôi nói: “Cái này hình như là của bạn học Đường Tống phải không?”
“Đúng vậy, tôi đang định trả lại cho bạn ấy.” Tôi giải thích.
“Không sao đâu, tôi cầm cho.” Con bé đó cười cười: “Cảm ơn bạn học nha.”
Nói xong cô ấy lấy đi ví tiền từ trong tay của tôi, tôi nhìn cô ấy đuổi theo Đường Tống.
Nữ sinh đó chính là Phạm Vận.
Ngay sau đó, tôi nghe được tin bọn họ bắt đầu làm quen.
Thật lâu sau, tôi nghe một nhỏ nhiều chuyện, biết được chuyện tình của hai người bắt đầu từ một ví tiền. ‘cô ta nói: Đường Tống, ví tiền của bạn nè. Anh nói: Cám ơn. Cô ta nói: Bạn kêu tên của mình, mình sẽ trả lại cho bạn. Anh nói: Phạm Vận. Cô ta nói: Mình thấy bạn suốt ngày cứ trầm trầm lặng lặng nghĩ rằng bạn không biết mình đó. Anh cười, cô ta cũng cười.
Về sau, tôi luôn nghĩ, nếu như lúc ấy, tôi không đưa ví tiền kia cho Phạm Vận, mà do chính tay mình giao trả cho Đường Tống, có phải câu chuyện có bước phát triển cũng giống như họ không.
Lúc đó, khoảng cách chỉ có mười mét.
Nhưng ước mơ tốt đẹp lúc đó vĩnh viễn sẽ không thành sự thật, cho nên Đường Tống và Phạm Vận mới thành một đôi, mà Tần Khinh cũng chỉ là Tần Khinh thôi.
Ý thức được cái thân thể này thật sự mệt mỏi, thần trí bắt đầu mơ hồ, từ từ rơi vào mộng đẹp.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm giác dường như người bên cạnh đứng dậy, tiếp theo, có tiếng lật mở trang giấy sột soạt rất nhỏ, tôi muốn mở miệng nói cho anh ta biết tiền, băng vệ sinh hay gì gì đó ở ngăn kéo tủ đầu giường, muốn lấy cứ việc tự nhiên, tiếc là tôi buồn ngủ quá không thể mở miệng được, ngủ say đi vào mộng đẹp.
Lại là giấc mơ cảnh đẹp quen thuộc đó, trong rừng cây rậm rạp, khắp nơi đều là sương mù dày đặc, ánh mặt trời càng rực rỡ thì càng mơ màng. Người kia đang đứng trước mặt tôi nhưng bóng lưng ấy cũng rất mơ hồ, tôi gọi người đó, người đó không đáp lại, tôi lôi kéo nhưng người đó cũng không quay đầu lại, tôi thấy mệt mỏi nhưng vẫn đi theo người đó, bởi vì người đó là hy vọng duy nhất. Từng bứơc, từng bước, chân và tim đều mệt mỏi.
Giấc mơ này có tên gọi là “không bệnh mà mất” vì mỗi lần giữa lúc mệt mỏi tôi đều tỉnh lại.
Thở dài, xoa xoa cái đầu đau nhức, phát hiện Hòa Nhất không biết đã đi từ lúc nào.
Nhớ tới lúc trước khi ngủ có tiếng lật giấy sột soạt, bỗng nhiên tôi ý thức được cái gì, vội vàng chạy đến tủ sách, lấy quyển nhật ký được viết từ lúc còn nhỏ ra xem xét, tim nhói lên_ quyển nhật ký bị người lật mở qua.
Bên trong ghi chép nhiều nhất chính là tình cảm của tôi đối với Đường Tống.
Lần này vua nhiều chuyện Hòa Nhất có chuyện để trêu chọc, tôi nghĩ đã thấy hối hận rồi.
Vậy mà thật kỳ quái, kể từ sau đêm đó, Hòa Nhất không có tới tìm tôi nữa, thậm chí khi đến thăm Đường Tống cũng chọn những lúc mà tôi không có mặt. Một người đang nhiệt liệt bỗng dưng làm lạnh nhanh quả thật khiến tôi thấy không quen. Nhưng nghĩ lại, đây là kết quả tốt nhất rồi_ trước khi có người bị thương, toàn bộ sự việc được chấm dứt. Đó là điều may mắn.
Đường Tống nghỉ ngơi được hai tháng, xác định không còn gì đáng lo lập tức xuất viện ngay, vốn mẹ chồng tôi muốn đưa người qua đây phụ chăm sóc anh, nhưng Đường Tống đã từ chối khéo léo.
Tôi hỏi tại sao, anh nói vết thương đã hồi phục rồi, vã