Pair of Vintage Old School Fru
Ồn Ào Nhỏ!

Ồn Ào Nhỏ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326633

Bình chọn: 10.00/10/663 lượt.

hình thức Hell, sinh ở Ethiopia, Tô Đan, Congo, Zaire… mấy hình thức khó khăn này, Trung Quốc chúng ta không thỏa mãn được hắn.

Mà lúc đó, bên thứ ba Tô Gia Minh xuất hiện, phản ứng đầu tiên là, có chút kinh ngạc, ngay sau đó, hắn chợt ý thức điểm gì đó, vội vàng quay đầu, đem bánh trẻo cuối cùng để trên bàn một ngụm nuốt vào bụng.

Động tác bảo vệ thức ăn cũng đủ hung hãn đi, đoán chừng là xem Hoa Nhất tới để ăn chực sao.

“Sao anh lại tới đây?” – Tôi hỏi

“Tới thăm cô một chút” – Hoa tiên sinh đáp.

Nhìn bộ dạng khí định thần nhàn cũng biết hắn nhất thời sẽ không đi, tôi chỉ có thể nhường đường để hắn đi vào.

Dù sao tối nay, hai người khách này đều phức tạp, không thích hợp lẽ thường, tự nhiên không thể dùng lẽ thường đối đãi, tôi rõ ràng cũng không giới thiệu, an vị xem tivi.

Trên tivi chiếu “Chiến tranh và sắc đẹp”, xem rất hay

Hai người kia duy trì một hồi, Tô Gia Minh mở miệng trước giới thiệu mình – “Xin chào, tôi là bạn của Tần Khinh”

“Thật khéo, tôi cũng là bạn Tần Khinh” – cái người Hoa Nhất này a, một câu nói bình thường, từ trong miệng hắn lại có thể làm cho người ta cảm thấy được hương vị khác.

Xong, hai người sau đó không hề nói chuyện với nhau nữa, cùng tôi ngồi xem tivi. Trời mới biết bọn họ có nhìn vào hay không đi.

Thừa dịp tôi đi đến phòng bếp lấy thêm bia, Tô Gia Minh chuồn êm đến một bên, trực tiếp hỏi: “Tần Khinh, nói thật đi, người nọ là tình nhân của cô sao?”

Tôi lắc đầu, tôi là thích người có hình thức easy đi, tìm Hoa Nhất làm nhân tình, khó khăn quá cao.

“Vậy làm sao hắn lại tới nhà cô?” – Tô Gia Minh vẫn còn hoài nghi

“Vậy sao cậu cũng đến nhà tôi?” – Tôi hỏi ngược lại

“Tôi và hắn tình huống không giống” – Tô Gia Minh vì mình biện hộ - “Tôi chính là quang minh chính đại mà tới”

“Người ta cũng đâu có lén lén lút lút, trèo tường đi vào” – Tôi cười

“Hắn không có trèo tường đi vào, chỉ sợ cô hồng hạnh xuất tường thôi” – Tô Gia Minh hừ nặng một tiếng. Bất quá bộ dáng kia thật giống tính trẻ con. Thường nói đàn ông thích mềm mại, thật ra thì phụ nữ cũng không kháng cự được đoan chính. Đàn ông mang tính trẻ con, đang làm nũng cũng làm cho người ta yêu thích.

“Thời gian đã trễ thế này, mau để cho hắn đi thôi” - Tô Gia Minh đề nghị.

“Được, nhiệm vụ này giao cho cậu” - Tôi nói.

Nên đi là hai người bọn họ, khó trách người ta nói, trước cửa quả phụ nhiều thị phi, Đường Tống còn chưa biết thế nào, hai người này buổi tối còn tới tham gia náo nhiệt, nếu như bị hàng xóm của tôi yêu Bát Quái, an ninh bắt gặp, tôi như thế nào giải thích rõ.

Tô Gia Minh cũng dứt khoát, trực tiếp đi về phía Hoa Nhất nói mấy câu, hai người liền cùng nhau ra về.

Chẳng qua tôi cảm thấy chuyện cũng chưa có xong, Hoa Nhất là ai, không có việc gì sẽ làm một vòng? Quả nhiên, hơn 10 phút sau, lão nhân gia ông ta lại quay trờ lại.

“Tô Gia Minh đâu? “ - Tôi hỏi.

“Đưa hắn trở về bệnh viện, chẳng lẽ cô sợ tôi đem hắn phân thây vứt bỏ nơi hoang dã sao” – Hoa Nhất cười nhạt.

Thật ra tôi sợ chính là Lão Nhân Gia ngươi hướng về phía hắn quá mức cầm thú a. Những lời này tôi chỉ để trong lòng nói. Tôi thật nói với Hoa Nhất chính là:

“Anh phải hoàn thành chuyện gì mới bằng lòng đi?”

Hoa Nhất nhìn tôi, trong lòng tôi chợt lạnh, ánh mắt kia tôi rất quen thuộc, chơi đùa, vô hạn chà quét, mỗi lần chà quét nhất định nổ ra 3000 kim, nhỏ giọt nhỏ giọt quái đản như vậy.

“Tôi nghĩ, muốn xem giường các người” – Hoa Nhất nói, bước đến ôm ngang người tôi, hai ba bước hướng cầu thang mà đi, hướng giường o(∩_∩)o, không, đi lên lầu.

Lại nói, tôi lần đầu tiên bị người đàn ông ôm ngang lên, cảm giác….không tốt lắm, giống như tùy thời có thể ngã xuống đất, không có cảm giác an toàn.

Người tôi, quả nhiên không thích hợp chống lại sức hút vận động của trái đất.

Hoa nhất nói giữ lời, một đường hộ tống tôi đến trên giường phòng ngủ, còn thuận tiện đem mình như món hàng, cũng lên giường.

Hắn dùng thân thể đè ép tôi, một tay đem tay tôi giam cầm trên đỉnh đầu, tư thế này, rất ám muội, nhưng hắn làm, cũng không có vẻ thô tục.

“Cô đoán, kế tiếp tôi muốn làm gì?” – Hắn nhìn tôi, tròng mắt ánh sáng nhỏ dài chợt lóe.

“Chà đạp tôi” – Gần đây tình hình Thái Lan tôi cũng thấy nhiều, chỉ có thể nghĩ đến hai chữ này.

“Cô cũng không căng thẳng” – Hoa Nhất bình luận.

“Thì ra lão nhân gia ông ta nửa đêm chạy tới ôm ta lên giường, cái này gọi là căng thẳng” – Ta hơi nhíu mày

Trên người tôi một hồi căng thẳng, người đàn ông bỗng nhiên thò tay, vỗ về chơi đùa mềm mại trước ngực, động tác này làm tôi vội vàng không kịp chuẩn bị, cả người nổi lên một hồi run rẩy.

Hắn đem mặt chôn sâu ở cổ của tôi, chậm rãi, bên tai tôi nói lên một câu nói dịu dàng “Tần Khinh, cô vẫn còn là xử nữ”

Hoa nhất quả nhiên là nhân tài, cách y phục mà cũng có thể nhận ra.

“Trên người cô, có mùi thơm đặc thù, hơn nữa, thân thể của cô, đối mặt với đàn ông, cảm thấy xa lạ cùng sợ hãi” – Hoa Nhất vừa chầm chậm nói ra lý do suy đoán của hắn, giọng nói kia, giống như bọc một tầng nhục dục, mềm mại nhu hòa huyền ảo, câu hồn.

“Ngươi cũng không phải muốn dùng sức mạnh? N