Old school Swatch Watches
Ồn Ào Nhỏ!

Ồn Ào Nhỏ!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326645

Bình chọn: 8.00/10/664 lượt.

ng Tống hỏi.

Tôi hiểu được, hắn nhất định biết vừa rồi xảy ra sự kiện dữ dội, lặng kẽ móc kẹo cao su ra, nhét vào trong miệng thanh trừ mùi thuốc lá, động tác này làm cho tôi càng thêm ý thức được tình cảm mình đối với hắn, hoặc là cảm giác – tồn tại

Ở vào thời khắc này, còn muốn chú trọng hình tượng.

“Cô có biết quá trình chế tạo cát vò thành không?” – Hắn đột nhiên hỏi đến vấn đề này. Làm cho tôi có cảm giác giống như là Harry Potter nhảy đến Transformer làm khách mời một phen.

“Cát vò thành là một quá trình cần mười vị Lạt Ma nghiêm chỉnh huấn luyện tôn giáo nghệ thuật mới có thể hoàn thành, cả quá trình, sử dụng màu nhuộm thành là sáu loại màu: đỏ, lam, vàng, lục, trắng, đen, sau khi làm xong, vò thành tinh xảo, nhưng nó đặc biệt là ở bước cuối cùng----- hủy diệt. Lạt Ma đem lấy quá trình chính mình khổ cực mới hoàn thành biến trở về hư không. Hủy diệt phải vô cùng tinh tế, thể hiện sắc tức là không. Thật ra thì, quá trình này cũng như hình ảnh thu nhỏ của đời người, hoàn thành, tồn tại, phá hoại, hư không” – Đường Tống chậm rãi hướng tôi tự thuật, ánh trăng trên người hắn mạ một tầng quang ảnh tĩnh mịch.

“Bất kể chúng ta sống là tràn đầy niềm vui hay là ngấm ngầm chịu đựng, tất cả yêu hận tình thù cuối cùng cũng hóa thành cát vụn, là ý này sao?” – Tôi hỏi. Tôi nghĩ là hắn đang an ủi tôi.

“Không có cách nào khống chế người khác, chỉ có thể học khắc chế tim mình” – Hắn nói

Tôi an tĩnh nhìn gò má hắn, hình dáng Đường Tống là một loại nhu hòa tươi sáng, tính tình hắn, như thế đạm tĩnh, đạm tĩnh đến lạnh nhạt, là bởi vì trái tim đã chết sao?

Cát vò thành của hắn, mấy thập niên sau, thành tro tàn, tôi trong ý nghĩ của hắn bất quá cũng chỉ là một hạt cát.

Cát vò thành của tôi, mấy thập niên sau, thành tro tàn, hắn trong tôi có thể là toàn bộ.

Hướng nhìn về một bên mặt của hắn, trong lòng tôi nhẹ nhàng nói ra – Đường Tống, anh có biết, cũng có người yêu anh hay không.

Ở bệnh viện đợi một đêm, sáng ngày kế tiếp, sau khi tan việc, tôi không chịu được nữa, cơm cũng không ăn, trực tiếp nằm trên giường nghỉ ngơi. Đang ngủ mơ màng, nhật nguyệt vô quang, Nam mô a di Đà Phật, Tiểu thánh Maria, lại có người gọi di động tới như đoạt mệnh.

Là một số lạ, tôi bắt máy, bên này còn chưa có lên tiếng, bên kia đã truyền tới giọng nói của Tô Gia Minh: “Tần Khinh, cô lại dám ‘thả chim bồ câu” tôi a”

****thả chim bồ câu: đại khái là sai hẹn hoặc là hứa lèo á

Đúng rồi, mới đáp ứng cùng hắn ăn cơm kia mà, là tôi thất ước. Nhưng đang ngủ thoải mái, sao có khả năng rời chăn đây? Vì vậy liền ôn tồn cùng hắn thương lượng hôm khác.

Nhưng Tô Gia Minh cũng hung tợn trong điện thoại, uy hiếp nói, hắn không quản được miệng mình, nếu là hôm nào đó, nói không chừng liền ‘Không cẩn thận’ tiết lộ điều gì đó mà tôi không muốn cho ai đó biết.

Cho nên phương pháp xử lí trung lập chính là hắn tới nhà của tôi, thuận tiện mang theo một ít đồ ăn mua bên ngoài.

Cúp điện thoại tôi lại ngủ, hấp lại cảm giác, trong mơ mơ màng màng nghe chuông cửa vang, còn buồn ngủ chạy đi mở cửa.

Tô Gia Minh vừa thấy tôi, liền kêu mở cửa ra:

“Tần Khinh, nhân phẩm của cô thật là có vấn đề nghiêm trọng, thân thể tôi là đại bác sĩ vô cùng hiển hách, cũng có thể đem công việc bỏ xuống để đến nơi hẹn, cô ngược lại sâu gạo quốc gia lại dám 'thả chim bồ câu' tôi”

“Ai nói tôi là sâu gạo, trách nhiệm giáo dục mầm non tương lai của quốc gia nặng nề liền đè ở trên người tôi đấy” - Tôi phản bác.

Cẩn thận tính ra tôi cùng Tô Gia Minh cũng coi như biết nhau hơn mười năm, không cần phải khách sáo. Tôi để cho hắn tùy tiện ngồi trên ghế sofa, đem đồ ăn mua ngoài xếp lên mâm, từ trong tủ lạnh lấy ra rượu bia ướp lạnh, một người một chai, mở tivi, ăn.

Tô Gia Minh mang tới là bún xào, bánh trẻo rán, nem rán, miến chua cay, cánh gà nướng, bánh trứng, cũng không biết là ở đâu, nhưng mùi vị đúng là tuyệt đỉnh.

Đang ăn đến sung sướng, Tô Gia Minh chợt toát ra một câu – “Tần Khinh, cô gả cho Đường Tống là bị mẹ ép à?”

Ngôn ngữ Trung Quốc thật là ‘Bác Đại Tinh Thâm’, tôi thiếu chút nữa nghe thành hắn đang nói thô tục rồi.

“Người nào bị mẹ ép? Là tôi thích” Tôi nói.

Ngôn ngữ Trung Quốc thật là ‘bác đại tình thâm’, tôi thiếu chút nữa nghe thành mình nói thô tục rồi

“Vậy sao cô gả cho hắn?” - Tô Gia Minh hỏi.

“Hắn điểm nào không xứng với tôi sao? Hay là tôi có điểm nào không xứng với hắn?” - Trong miệng tôi nhai nem rán, ừ, thật đúng là có hương vị.

“Vấn đề không phải là xứng hay không, tôi là nói, các người không có tình cảm, làm sao có thể kết hôn?” - Tô Gia Minh miệng cắn cánh gà mật ong, dầu vừng kéo ken két liền chảy ra.

“Làm sao cậu biết chúng tôi không có tình cảm?” - Tôi liếc nhìn hắn một cái.

“Tôi nghe bạn hắn nói” - Tô Gia Minh để xuống xương gà đã gặm rất sạch sẽ, bổ sung thêm một câu – “nghe lén”

“Bệnh viên kia của mấy người, từ hộ sinh đến bác sĩ toàn bộ đều thích Bát Quái sao” – tôi hồng hộc hút bún xào.

“Dân chúng hứng thú với Bát Quái biểu hiện là xã hội có một bước tiến bộ quan trọng” – Tô Gia Minh bắt đầu cho tôi đạo lý méo mó – “Tần Khinh, cô cũn