sau đó tò mò nói: “Cái thứ này mềm mềm, hay thật, con cũng muốn có. Mẹ bảo Chân Lãng tặng cho con đi!”
Cô nhóc vừa bóp một cái, cậu nhóc đáng thương lập tức khóc òa, nước mắt tuôn ra còn nhiều hơn vòi nước máy, tiếng gào khóc như xuyên thủng cả nóc căn phòng: “Mẹ ơi, đau quá!”
Cô Chân vội ôm lấy con trai. Đáng thương thay cho cậu nhóc mới ba tuổi, tiếng khóc vang vọng rất xa, có thể chọc thủng cả bầu trời. Rồi cậu nhóc rúc vào lòng mẹ, thút thít: “Mẹ ơi, con không cần nữa! Đau quá! Cho Giả Thược, cho Giả Thược đi…”
“Giả Thược!” Cô Chân khẽ vuốt ve khuôn mặt đầy vẻ khát khao của cô nhóc, dịu dàng nói: “Cái này ấy mà, phải đợi lớn rồi mới cho được, hay là cháu đợi Chân Lãng lớn, rồi cô bảo nó tặng cho cháu nhé?”
“Thật ạ?” Cặp mắt cô nhóc lập tức sáng ngời, nhưng ngay sau đó lại buồn thiu nói: “Nhưng nếu Chân Lãng lén tặng nó cho người khác thì phải làm sao?”
“Vậy cháu hãy ở bên cạnh nó mà canh chừng, đừng để nó tặng cho người khác, như vậy có được không?” Trong mắt cô Chân thoáng qua nét trêu chọc, rồi cô lại nhìn cậu nhóc đang khóc nhè trong lòng mình, bật cười vui vẻ.
Giả Thược gật đầu đầy kiên định, rồi chậm rãi buông tay vẻ nuối tiếc. Trước lúc buông tay, cô bé không nhịn được còn bóp thêm hai cái, vẻ mặt rất nghiêm túc, nhìn chú nhóc đáng yêu trước mặt: “Chân Lãng, cậu đồng ý rồi nhé! Cái này sau này phải tặng cho tớ, không được cho người khác đâu đấy!”
Khuôn mặt cậu nhóc giàn giụa nước mắt, người cũng ướt đẫm, chẳng khác gì chú bé người gốm đáng yêu. Nghe Giả Thược nói, cậu nhóc gật đầu thật mạnh, khóc thút thít, cặp mắt đen nhánh long lanh, cái miệng nhỏ xinh hồng lên, căng mọng vì hơi nước nóng.
Nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu nhóc, Giả Thược cuối cùng cũng cảm thấy chút áy náy. Dù sao cái thứ ấy sớm muộn cũng là của mình, vậy thì nên an ủi người đã nhường cho mình một chút mới phải. Nghĩ thế, cô nhóc bèn đưa bàn tay ướt rượt lau lấy lau để khuôn mặt của cậu nhóc, nói: “Tớ thơm cậu một cái, rồi cậu không khóc nữa, được không nào?”
Chân Lãng nghiêng đầu suy nghĩ một lát, vẻ hơi do dự, rồi… khẽ gật đầu.
Giả Thược lập tức nở nụ cười ngọt ngào, đỡ lấy khuôn mặt hết sức đáng yêu kia, chậm rãi ghé miệng lại, thơm một cái rõ kêu: “Chụt!”
Cô Chân vỗ nhẹ đầu Chân Lãng, khẽ giục: “Người ta đã thơm con rồi, có phải con cũng nên thơm lại người ta một cái không?”
Chân Lãng hơi chun mũi, nhìn cô nhóc mũm mĩm đang cười đến híp cả mắt lại, cái miệng hơi dẩu lên, ấm ức ghé sát tới. Trong lúc đó, hai bàn tay cậu nhóc một mực giữ chặt lấy chỗ bị đau, nước mắt vẫn ngân ngấn.
Một bé trai, một bé gái, cả hai trần như nhộng, ôm chặt lấy nhau, cùng ký kết cái hợp đồng “miệng”. Năm đó, hai đứa nhóc mới ba tuổi.
Tại khu vực phồn hoa nhất giữa trung tâm thành phố có một tiệm chụp hình dành cho nữ giới hết sức tinh tế và trang nhã, lạ một điều là giữa nơi phố xá náo nhiệt, sầm uất, nó lại có vẻ vô cùng thanh vắng. Nhưng đừng vì thế mà cho rằng việc làm ăn ở đây không tốt, đơn giản là tiệm chụp hình này chủ yếu chỉ nhận đặt hàng, mỗi ngày thường chỉ có những người đã hẹn trước mới tới đây. Cho dù như thế, một số nhiếp ảnh gia rất được yêu thích của cửa tiệm vẫn phải rất vất vả, đơn đặt hàng đã kéo dài đến tận nửa năm sau.
Nhưng lúc này, một nhiếp ảnh gia rất được yêu thích lại đang ngả người trên ghế vẻ lười nhác, một tay chống cằm, một tay khẽ gõ xuống mặt bàn kính làm phát ra những âm thanh trong trẻo, đôi chân thon dài thì gác lên chiếc ghế đối diện, chẳng có vẻ gì là nghiêm chỉnh. Giữa khung cảnh lãng mạn ấy, mái tóc ngắn bồng bềnh kia càng làm toát lên nét hoạt bát, nghịch ngợm.
Chiếc áo sơ mi trắng của người đó để mở hai chiếc cúc trên cùng, làm lộ ra phần xương quai xanh. Chiếc quần dài màu đen làm tôn lên thân hình mảnh khảnh, thoáng nhìn qua thì chẳng khác gì một nhà quý tộc người Pháp thế kỷ 18, và nếu có thêm một thanh khiếm nữa thì chính là một thiếu niên tuấn tú bước ra từ bức tranh sơn dầu.
“Ôi…” Tiến thở than buồn bực vang lên, giọng khàn khàn, có đôi phần ảnh hưởng đến sự hoàn mỹ. Cặp mắt trong veo kia nheo lại, tỏa ra những tia căm hờn, loáng thoáng có tiếng răng ken két.
Một cô gái ở cách đó không xa, đung đưa thân hình quyến rũ bước tới, chiếc váy lụa dài phất phơ, mang dáng vẻ của một mỹ nữ yêu kiều thời cổ đại. Cô nàng đặt một hộp kẹo ngậm trị đau họng xuống bàn, đẩy tới trước mặt người nọ rồi hỏi: “Sao thế? Lại đau họng à? Hôm qua ngủ muộn quá phải không?”
Bàn tay uể oải kia không hề khách sáo vớ lấy hộp kẹo, lấy một viên, bỏ vào miệng, rồi hơi hắng giọng, nhưng chẳng thấy đỡ.
“Hôm qua mẹ tớ gọi điện, nói là muốn đến thăm tớ.” Người nọ nói, giọng khàn khàn, âm thanh như pháp ra từ kẽ răng. “Nhân tiện kiểm tra xem tớ sống như thế nào.”
“Do đó cậu mới lo lắng đến nỗi ngủ không được, cuối cùng thì thành cái bộ dạng này phải không?” Những chiếc móng tay dừng lại giữa không trung. Phương Thanh Quỳ cười vang, hỏi: “Có phải là đang nghĩ đến việc lại phải ở cùng với người đó nên mới ỉu xìu, sáng sớm đã đến đây thở vắn than dài đúng không?”
“Ai nói tờ xìu chứ?” Người nọ lập tức giống như