thoát ra."
"Cô không trốn được đâu, Vương Mặc, a, chính là
người cầm quạt hương bồ, hắn quỷ kế đa đoan, người bình thường đấu không lại
hắn đâu." Liễu Chiêu Vân khe khẽ thở dài, khóe mắt hiên lên vẻ đau thương.
"Cô không phải là. . . . . . Một người trong đám
bọn chúng sao?"
Liễu Chiêu Vân cười thê thảm, "Không phải, ta
cũng giống cô, là bị bắt đến đây, chẳng qua, ta bị bắt lâu hơn một chút
thôi."
"Bao nhiêu lâu?"
"Ba năm." Thần sắc Liễu Chiêu Vân giống như
đem chuyện mình bị nhốt ba ngày phóng đại lên.
"Cái gì?" Đường Thải Nhi có chút tức cười,
"Bọn họ là cái gì mà không thả cô đi, không lẽ muốn cô làm áp trại phu
nhân sao? Nhưng mà. . . . . . Cũng ba năm, sống cũng đã gạo nấu thành cơm nữa
à. . . . . Éc. . . . . . Cô đừng để ý nha, ta hay nói chuyện như vậy."
Liễu Chiêu Vân cười lắc đầu, "Vương Vũ đang đợi
ta đáp ứng hắn, hắn không muốn dùng sức mạnh với ta."
"À
há, không nhìn ra, Vương Vũ kia còn có mặt quân tử nha."
"Hừ, hắn là sợ Cần Nhi, Cần Nhi không cho hắn khi
dễ ta, hắn mới không dám dùng sức mạnh."
"Cần Nhi chính là tiểu nha đầu kia?"
"Phải!”
"Thật đúng là. . . . . . Éc. . . . . . Vậy sao cô
không đáp ứng?"
Liễu Chiêu Vân cười lạnh, "Muốn ta đáp ứng gả cho
kẻ sơn tặc cường đạo đã giết cả nhà ta sao?"
Đường Thải Nhi ho nhẹ mấy tiếng, nâng tay lên an ủi
sống lưng của nàng ấy, "Thật xin lỗi, ta không biết. . . . . ."
"Không sao, ta không có tức."
Đường Thải Nhi nhíu mày nhìn Liễu Chiêu Vân, "Ta
tên là Đường. . . . . . Đường Thải Nhi, còn cô?"
Liễu Chiêu Vân cươi thản nhiên, "Liễu Chiêu
Vân."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi. Còn cô?"
"Mười tám, cô lớn hơn ta, ta gọi cô là Vân Nhi tỷ
nha!"
Cặp mắt Liễu Chiêu Vân hẳn là nổi lên lệ quang, Đường
Thải Nhi bị dọa đến tay chân luống cuống, "Vân Nhi tỷ, tỷ đây là. . . . .
. Tỷ sao vậy?"
"Ta đã từng có một muội muội, cũng kêu ta là Vân Nhi
tỷ."
Đường Thải Nhi ho nhẹ hai tiếng, "Vậy. . . . . .
Nàng ấy đâu?" Lại nghĩ tới mới vừa nàng nói Vương Vũ đã giết chết cả nhà
của nàng, hận không thể tát mình hai bạt tai.
"Cũng đã chết." Hai vai Liễu Chiêu Vân run
rẩy, hung hăng cắn chặt hai hàm răng trắng ngà.
Đường Thải Nhi trầm giọng, "Hai người này thật
đúng là làm quá nhiều việc ác mà. . . . . Đường Thải Nhi liếc nhìn xiềng xích nặng trịch trên cổ
tay và cổ chân, trong lòng đột nhiên cảm giác rất buồn cười, nàng cũng không
phải là quái vật, chưa đến mức bị khóa như vậy nha.
"Vân Nhi tỷ, tỷ có thể tìm chìa khóa được
không?" Đường Thải Nhi vừa hỏi nhưng không ôm bất kỳ hy vọng gì.
Quả nhiên, nhìn thấy Liễu Chiêu Vân vô lực lắc đầu.
Đường Thải Nhi đứng ở trong phòng nhảy tới nhảy lui,
gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, "Không được không được, muội muốn ngăn cản bọn
họ thành thân."
Liễu Chiêu Vân mấp máy miệng, đi tới bên cạnh Đường
Thải Nhi đè thân thể đang nôn nóng của nàng xuống, "Thải Nhi, vị Bạch công
tử kia là phu quân của muội sao?"
Đường Thải Nhi nhíu mày cười một tiếng, "A, không
sai, phu quân của muội, như thế nào? Đủ tuyệt sắc chứ ~~"
"Ừ, lần đầu tiên trong đời tỷ nhìn thấy nam tử
tuyệt mỹ như vậy." Liễu Chiêu Vân rất nghiêm túc tán thưởng.
"Vân Nhi tỷ, trước không nên tán gẫu, cứu người
quan trọng, muội cũng sẽ thuận tiện cứu tỷ." Đường Thải Nhi giật giật thân
thể, tay bị trói dùng sức sờ sờ trong ngực.
Liễu Chiêu Vân cười, "Thải Nhi, hiện tại bộ dạng
này của muội, làm sao có thể cứu người đây. . . . . ."
"Có cách có cách rồi, ai nha, không được, sờ
không tới, Vân Nhi tỷ, giúp muội lấy cái túi trong ngực ra." Đường Thải
Nhi nhảy dựng lên, hướng đến Liễu Chiêu Vân, ánh mắt chăm chú.
"A nha." Liễu Chiêu Vân đưa tay lấy túi ra,
"Đây là cái gì vậy?"
"Mở ra, lấy cây ngân châm nhỏ nhất."
Liễu Chiêu Vân làm theo, lấy ngân châm ra, "Sau
đó thì sao?"
Đường Thải Nhi, hít sâu một hơi, "Vân Nhi tỷ đến
sau lưng muội đi, theo xương cột sống của muội, đếm xuống, khớp xương thứ tư,
đúng, tay hướng tây ba phân."
"Nơi này?"
"Không sai, tốc độ phải nhanh, Vân Nhi tỷ, đem
ngân châm trong tay tỷ đâm xuống nơi đó."
Liễu Chiêu Vân kinh hãi, "Không được không được,
ngộ nhỡ tỷ thất thủ thì làm sao? !"
"Ai nha, không có thời gian, tỷ cứ đâm đi, nhìn
chỗ chính xác, đâm!"
Liễu Chiêu Vân do dự, nhìn thân ảnh Đường Thải Nhi đưa
lưng về phía mình, trong mắt lóe lên thần thái khác thường. Cặp mắt nhíu lại,
ngân châm cầm trong tay, trong nháy mắt nhanh chuẩn cắm vào huyệt đạo.
"Vân Nhi tỷ, đừng do dự nữa, nếu không động thủ.
. . . . . A!" Đường Thải Nhi vừa muốn khuyên nhủ, sau lưng chợt lạnh,
trong nháy mắt huyết mạch cả người nổ tung.
Liễu Chiêu Vân buông tay ra, sợ hãi nhìn sự thay đổi
của Đường Thải Nhi, "Chẳng lẽ là tỷ đâm lộn chỗ sao? Thải Nhi, Thải Nhi
muội thế nào? !"
Đường Thải Nhi hô hấp dồn dập, sắc mặt càng ngày càng
đỏ lên, giống như là một cổ lực đang muốn phá cơ thể thoát ra.
Liễu Chiêu Vân muốn tiến lên đỡ nàng, mới vừa đến gần
đã bị một cổ nội lực đánh trúng, té lăn trên đất, vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn
thấy Đường Thải Nhi dùng lực ở hai cánh tay, xích sắt cứng cáp trong nháy mắt
