hé ra gương mặt thanh tú thư sinh.
Lam Anh hiểu ý cười một tiếng, đoán ra mục đích tới
đây của người này.
Người này tên là Trương Hằng, chính là môn khách phủ
Thái tử, ba năm hầu hạ bên cạnh, đã sớm trở thành trợ thủ đắc lực của Thái tử
đương triều, lần này đến đây, nói vậy còn có mục đích là chiêu hiền nạp sĩ.
"Hư danh mà thôi, Lam mỗ chỉ là một thành chủ,
cũng không khác." Lam Anh cười nhạt, nâng chung trà lên nhấp một ngụm.
Trương
Hằng cười to, "Thái tử lại không cho là như thế, tại sao đến bây giờ Lam
thành chủ còn chưa thấy rõ thế cục chứ, tương lai Thái tử chính là Hoàng đế,
dốc sức vì Thái tử, tiền đồ sang lạng."
"Lam mỗ nói rồi, không quan tâm đến công danh lợi
lộc. Nhưng mà nếu Thái tử có chuyện cần Lam Anh ta giúp một tay, ta đương nhiên
cũng không từ chối, dù sao người là thần tử."
"Ha ha, ngươi vẫn còn vô cùng hiểu biết
nha." Đôi mắt Trương Hằng chuyển một cái, đồng ý với suy nghĩ của Lam Anh,
sau đó lấy ra một bức họa đặt ở trên bàn.
"Đây là?" Lam Anh đặt chén trà xuống, cầm
bức họa lên, từ từ mở ra, đợi khi thấy rõ người trên bức họa, tâm hắn không
khỏi khẽ động, đây không phải là Dạ Nhi sao? !
Sự thay đổi của Lam Anh dĩ nhiên là không ai có thể
thấy được, cho dù Trương Hằng có nhạy cảm thế nào đi nữa, cũng không cách nào
nhìn ra một chút tin tức trong mắt Lam Anh.
"Đây là Tam Hoàng tử Lăng vương, Lăng Dạ
Tầm!" Trương Hằng thấp giọng nói.
Lam Anh khép bức họa lại đặt ở một bên, "Trương
công tử cho hạ quan nhìn bức họa của Lăng vương làm gì?"
Trương Hằng tự nhiên cười một tiếng, "Lam thành
chủ quen biết rất rộng, hi vọng mượn lực lượng của ngươi trên giang hồ, tìm
kiếm người này."
"Hoàng gia mất hoàng tử, tại sao không dán hoàng
bảng treo giải thưởng? Ngược lại tìm loại bàng môn tả đạo như ta đây để tìm
người."
Trương Hằng cười khan mấy tiếng, "Lam thành chủ
là hồ đồ thật hay giả bộ hồ đồ?"
"Giả bộ hồ đồ cũng không phải không tốt, không
phải sao?"
Mấy tiếng vỗ tay chát chúa vang lên, Trương Hằng tán
thưởng: "Không tệ không tệ, dễ hiểu, hồ đồ nhưng khó khăn. Thái tử quả
nhiên không có nhìn lầm người, vậy chuyện này sẽ giao cho ngươi, nếu như có
tình báo gì, nhất định phải bẩm báo Thái tử đầu tiên."
Lam Anh cười nhạt, giữa hai hàng lông mày không nhìn
ra một tia tâm tình, "Được, quản gia, tiễn Trương công tử."
Quản gia theo tiếng mà vào, "Trương công tử,
mời."
Trương Hằng đeo đấu lạp lên, ý vị thâm trường nhìn Lam
Anh một cái, rồi sau đó xoay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Trương Hằng, Lam Anh lại cầm bức họa
lên, nhìn phía trên là khuôn mặt Dạ Nhi, lâm vào trầm tư, "Thì ra, hắn là
Lăng vương Tam Hoàng tử mặt lạnh trong truyền thuyết. . . . . .” Nhắm mắt lại
thật sau, tất cả mọi chuyện dần
dần hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.
"Thải Nhi. . . . . ." Cặp mắt Lam Anh dần
dần mất đi tiêu cự, khuôn mặt Đường Thải Nhi không ngừng thoáng qua trong đầu
hắn, từ từ nắm chặt bức họa trong tay, sau đó run rẩy.
"Chủ tử, người đây là. . . . . ." Quản gia
trở lại, nhìn thấy Lam Anh nắm bức họa, sắc mặt có chút không tốt, tiến lên
quan tâm hỏi.
Lam Anh giơ tay lên, ý bảo hắn không có việc gì, mắt
lại nhìn bức họa trong tay, ngay sau đó giao cho quản gia, "Hác bá, đem nó
đốt đi, không để cho bất kỳ kẻ nào nhìn thấy."
Hác bá không dám hỏi nhiều, cầm bức họa lui ra ngoài.
Lam Anh ngồi lại vào ghế, nhìn cây hoa lê ngoài cửa,
yếu ớt nỉ non, "Thải Nhi, việc ta có thể giúp nàng, chỉ có những thứ này.
. . . . ."
―――――――
Đường Thải Nhi mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn la
trướng trên đỉnh đầu, đầu óc có choáng váng, "Đây là đâu?"
"Cô nương, cô đã tỉnh?"
Một giọng nói nhu mỹ dễ nghe truyền đến, Đường Thải
Nhi ngồi dậy, xoay người lại nhìn, đúng là vị tiểu mỹ nữ kia.
Liễu Chiêu Vân thấy vẻ mặt tinh khí thần của Đường
Thải Nhi, thoải mái cười, "Tỉnh là tốt, khát nước không?"
"Hắn. . . . . . Bọn họ thành thân chưa?"
Đường Thải Nhi mở trừng hai mắt, khẩn trương hỏi.
Liễu Chiêu Vân lắc đầu một cái, "Chưa có, hôn
đường vẫn còn phải bố trí, đại khái phải hai canh giờ sau."
"Cái gì? !" Đường Thải Nhi kinh hãi, vội
vàng đứng dậy xuống đất, nhưng không ngờ hai chân hai tay bị cái gì cho cố định
rồi, mất thăng bằng, ngã nhào trên đất, "Ai u. . . . . . Con bà nó, cái gì
vậy!"
"Cô nương! ! Cô không sao chứ? !" Liễu Chiêu
Vân vội vàng chạy tới, đỡ Đường Thải Nhi.
Đường Thải Nhi nhìn xích sắt lớn trên tay và trên
chân, trong nháy mắt đã muốn ngất xỉu, "Tại sao lại đối xử với một cô
nương mảnh mai như ta vậy! !"
Liễu Chiêu Vân nhìn Đường Thải Nhi, không nhịn được
cúi đầu cười một tiếng.
"Cô cười cái gì!"
"Ta là đang suy nghĩ, xem ra cô nương có đứng lên
cũng không quá mảnh mai."
Đường Thải Nhi bĩu môi, cầm dây xích thật dài lên,
nhảy lên trên giường lại ngồi xuống, "Ta là cô nương lỗ mãng, sao có thể
như cô, tiểu thư khuê các, có tri thức hiểu lễ nghĩa."
"Ta lại hâm mộ tính cách này của cô, phóng khoáng
tự nhiên."
"Phóng khoáng cái rắm, ta hiện tại không như vậy
sao? ! Con bà nó, còn có hai canh giờ nữa sẽ phải thành thân, không được, ta
phải
