Đường Thải Nhi sáng lên, "Làm phiền dẫn
đường."
Dạ Ngu Ngốc cười híp mắt đi theo, mà Tịch Thanh còn
lại là muốn kiêng cữ một chút, nhưng không ngờ hai người kia một chút kiêng kỵ
cũng không có, đã sớm vui vẻ bỏ đi thật là xa, vì vậy đành phải đi theo.
Đi tới tiền đường, trên một cái bàn lớn đã chuẩn bị
đầy đủ rượu và thức ăn. Hình Dận và Tần Ly ngồi ở ghế trên trò chuyện ngẫu
nhiên, thấy đám người Đường Thải Nhi đi vào, Tần Ly làm bộ muốn đứng lên lại bị
Hình Dận một kéo về chỗ ngồi.
Đường Thải Nhi cũng không để ý, cười ha ha chắp tay cúi
đầu, "Hình lâu chủ, Tần phu nhân."
Đôi mắt Tần Ly lóng lánh nước nhìn Đường Thải Nhi, nhớ
tới cảnh tượng dẫn cổ vừa rồi, hai gò má không khỏi có chút hồng hồng, cúi đầu
ngượng ngùng không nói lời nào.
Tịch Thanh nhíu mày, sau đó khinh bỉ nhìn Đường Thải
Nhi một cái. Trong lòng thầm nói: Hay cho Đường Cảnh ngươi, ngay cả gia quyến
của Hình đại ma đầu ngươi cũng dám quyến rũ, háo sắc bẩm sinh.
Đường Thải Nhi kéo Dạ Ngu Ngốc ngồi xuống bàn. Sau đó
Tịch Thanh cũng chậm rãi ngồi xuống, mặt đen lại không nói được lời nào.
Hình Dận đưa chén rượu lên, "Bổn tọa kính Đường
công tử một chén, cám ơn ân cứu mạng của Đường công tử."
Tần Ly nghe vậy cũng cầm chén rượu lên, "Ly Nhi
cám ơn Đường công tử."
Đường Thải Nhi nâng chén đáp lễ, "Không cần đa
lễ, Tần phu nhân nên lấy trà thay rượu đi. Bệnh nặng mới khỏi, uống rượu vào sẽ
tổn hại thân thể a."
"Được, đại ân của Đường công tử không cách nào
hồi báo. Về sau nếu có chuyện muốn nhờ vả, chỉ cần nói một tiếng." Tần Ly
cười hoà nhã một tiếng.
Tịch Thanh cầm chén rượu, nhìn mấy người đang hàn
huyên với nhau. Oán khí trong lòng khó tiêu.
Dạ Ngu Ngốc gặm đùi gà, cười ha ha huých Tịch Thanh
một cái, "Tiểu Tịch Tịch, ăn đi ăn đi."
"Không
đói bụng." Tịch Thanh nói ra hai chữ. Sau đó ngửa đầu uống cạn rượu trong
chén.
Hình Dận dùng khóe mắt liếc nhìn Tịch Thanh, đối với
câu nói của người kia không rảnh để bụng, hướng về phía quản gia phía sau lưng
ngoắc ngoắc ngón tay. Người sau đem một khối lệnh bài đưa đến tay Đường Thải
Nhi.
"Đây là?" Cặp mắt Đường Thải Nhi sáng loáng,
vàng nguyên chất nha! !
Hình Dận lãnh đạm nói: "Đây là lệnh bài Vân Thiên
Kim, nếu có đại sự gì có thể tìm tới người của Vân Thiên lâu tương trợ, thấy
lệnh bài như thấy bổn tọa, bọn họ sẽ gắng sức tương trợ."
"Hào phóng như vậy sao?"
Hình Dận hừ lạnh, "Ngươi cho rằng bổn tọa là
người keo kiệt?"
"Không có, Hình lâu chủ từ trước đến giờ luôn
thoải mái, vậy Đường mỗ sẽ thu nhận, ha ha." Đường Thải Nhi hưng phấn đem
bỏ vào trong túi, nghĩ trong bụng rằng, coi như lúc không có tiền ăn cơm, bán
khối vàng này đi cũng có thể đủ để nàng sống hưởng thụ.
Một bàn rượu và thức ăn, ăn trong im lặng, tức giận có
chút lắng xuống. Nguyên nhân là, từ trường của Hình Dận quá mạnh mẽ. Hắn không
nói, liền làm cho mấy người ngồi trên bàn không dám thở mạnh.
"Hình lâu chủ, bọn ta tính tối nay sẽ lên đường
rời khỏi quý phủ." Đường Thải Nhi mỉm cười nói, chờ Hình Dận giao Phi Sắc
Lưu Ly và Vẫn Thiên Châu ra.
Hình Dận cười nhạt, khoát tay ra hiệu cho nô bộc cầm
hai món bảo vật lên, đem Vẫn Thiên Châu đưa cho Đường Thải Nhi, còn Phi Sắc Lưu
Ly giao cho Tịch Thanh.
"Không biết mấy vị từ nay về sau sẽ đi đâu."
Tần Ly cười cười, nhìn về phía mấy người, "Sao không ở lại đây thêm vài
ngày."
Đường Thải Nhi: "Ha ha, đa tạ lời mời của Tần phu
nhân, chỉ là chờ ta còn có những chuyện quan trọng khác, không tiện ở
lâu."
Trong mắt Tần Ly thoáng qua một tia mất mát,
"Vậy. . . . . . Đường công tử ngày khác nếu đi ngang qua Phần Dương, nhất
định phải đến thăm Ly Nhi."
Đường Thải Nhi dịu dàng cười một tiếng, "Đương
nhiên."
Trên mặt Hình Dận nổi lên một tia tức giận,
"Đường công tử là người bận rộn, nói vậy chứ không có nhiều thời
gian."
"A, Đường công tử, có thật không?"
Đường Thải Nhi không đành lòng cự tuyệt mỹ nhân, lại
nhìn thấy Hình Dận đang dùng loại ánh mắt ăn thịt người nhìn mình, không khỏi
nuốt một ngụm nước bọt, cười ngây ngô nói: "Ha ha, Tần phu nhân, người
giang hồ phiêu bạc chân trời không chỗ ổn định, rất khó nói rất khó nói."
"A, vậy Ly Nhi không làm khó Đường công tử
nữa." Tần Ly hờ hững cúi đầu.
Đường Thải Nhi liếc mắt nhìn Hình Dận, thừa dịp bất
ngờ, thấp giọng nói: "Có rảnh rỗi ta liền tới thăm ngươi." Nói xong
ánh mắt phát tán, làm bộ như người không có chuyện gì.
Hình Dận trừng lớn hai mắt, đang muốn nổi giận, lại
nhìn thấy mỹ nhân cười má lúm đồng tiền như hoa bên cạnh, trong lòng không nỡ
làm mất hứng, huống chi Đường Thải Nhi vốn là nữ tử, cũng không ngại, vì vậy
sau đó khẽ thở dài phân phó nô bộc: "Chuẩn bị ngựa."
"Vâng!”
"Làm phiền Hình lâu chủ." Đường Thải Nhi ôm
quyền cảm tạ.
Mấy người vừa đi vừa nói, trong nháy mắt đã tới cổng
chính Vân Thiên lâu. Tịch Thanh lấy lại được Phi Sắc Lưu Ly, sắc mặt cũng tốt
lên rất nhiều. Lúc này ly biệt, cũng miễn miễn cường cường hướng về phía Hình
Dận ôm quyền.
"Chủ thượng, có ba xe ngựa chờ ở cửa, bảo là muốn
tới đón Đường công tử." Một tên hộ vệ báo lại.
Sắc m
