g giang hồ, bốn biển là nhà, về phần tính toán cho tương lai, dĩ nhiên là
mang theo hiền đệ của ta xông xáo giang hồ rồi, A ha ha!"
"Hiền đệ là
ai? Thải Nhi không mang theo Dạ Nhi sao?" Dạ Ngu Ngốc đứng lên lo
lắng hỏi.
"Dạ Ngu Ngốc,
ngươi chính là hiền đệ của ta, ngốc muốn chết."
"Dạ Ngu
Ngốc?" Lam Anh nghi hoặc nói, thế nào lại có người gọi hiền đệ của
mình như vậy?
"A. . . . . .
Bạch Si Dạ, Si Dạ! Ha ha. . . . . ."
"Thì ra là
như vậy, nếu Đường công tử không có tính toán đặc biệt gì, sao không lưu lại ở
nhà ta mấy ngày? Để tại hạ có thể làm một chủ nhà tốt."
"Rất tốt
nha!" Dạ Ngu Ngốc hết sức vui mừng trả lời.
Cặp mắt Lam Anh
tràn đầy cưng chìu, giơ tay lên vỗ vai Dạ Ngu Ngốc, "Xem ra Bạch công
tử rất thích nơi này."
"Ừ!" Dạ
Ngu Ngốc hưng phấn gật đầu.
Đường Thải Nhi lấy
tay nâng trán, trong lòng thở dài, thôi xong.
"Vậy làm
phiền Lam công tử."
"Gọi ta Lam
đại ca là được." Lam Anh dịu dàng nói, chẳng qua là bởi vì giọng nói
của hắn mang theo tình ý dạt dào, tròng mắt lại tà mị, lời nói dịu dàng của hắn
làm cho tâm người ta không khỏi run lên, vô cùng yêu nghiệt.
Đường Thải Nhi
chớp chớp mắt cười một tiếng, "Đường là họ của Thải Nhi ta, Thải Nhi
là nhủ danh của ta."
"Đường Thải
Nhi, tên không tệ, chính là có chút giống tên nữ tử."
Đường Thải Nhi tâm
niệm vừa động, ngay sau đó cười nói: "Nữ tử sao? Ha ha, phải không. .
. . . ."
Giữa hai hàng lông
mày của Lam Anh lãnh đạm như nước, "Đúng vậy, nếu như Thải Nhi
không phải là nam tử, ta sẽ cho rằng ngươi chính là nữ nhi của vị ‘Thần y’ biến
mất đã lâu Đường Ngân Tử."
"A? Sao Lam đại
ca lại hiểu rõ như vậy? Thải Nhi ngược lại chưa từng nghe qua thần y có một nữ
nhi, ha ha." Đường Thải Nhi bắt đầu hoảng hốt, "Nhưng mà
Đường lão tiền bối cũng là người mà ta ngưỡng mộ, nhũ danh giống với vị nữ tử
ấy, rất may rất may."
Đường Thải Nhi
mang thần sắc bình tĩnh trên khuôn mặt, giọng nói trêu đùa tự nhiên, nhưng
trong lòng đang nổi sóng to gió lớn cuồn cuộn. Làm sao người này biết nữ nhi
của Đường Ngân Tử tên là Đường Thải Nhi? Nàng rõ ràng nhớ mẫu thân từng nói lúc
bà mang thai đã buộc phụ thân ẩn cư trong rừng núi? Tên này làm sao có thể
truyền trong chốn giang hồ được? !
Nam tử trước mắt
không hỏi nhiều về thân phận của "Đường Cảnh", thế nhưng cứ bám lấy
"Đường Thải Nhi" không tha. . . . .
Đường Thải Nhi có
chút nhức đầu, không hiểu người anh em này rốt cuộc suy nghĩ cái gì.
Lam
Anh: "Sắc trời không còn sớm, Thải Nhi và Dạ Nhi có đói bụng không? !
Theo ta cùng đến phòng ăn dùng bữa đi."
Đường Thải Nhi và
Dạ Ngu Ngốc đi theo Lam Anh xuyên qua sáu hành lang, hai hồ nước, ba vườn hoa,
bốn tiểu tháp, một rừng cây nhỏ. . . . . . Lại không nhìn thấy phòng ăn theo
lời Lam Anh nói.
"Lam. . . . .
. Lam đại ca. . . . . . Còn. . . . . . Lâu không?" Đường Thải Nhi
bụng đói cồn cào, cả người vô lực, một tay khoác lên vai Dạ Ngu Ngốc một tay
chống vào cây mai, yếu ớt hỏi.
Lam Anh nghe xong,
quay đầu lại mỉm cười: "Trước mặt là đến."
"Lam đại ca,
nhà huynh thật to ~" Đường Thải Nhi cảm khái, không có chuyện gì lại
xây lớn như vậy làm gì chứ? !
Lam Anh cười nhạt, "Đi thành thói quen, cũng
không cảm thấy xa lắm."
Đường Thải Nhi nắm
quyền rơi lệ, kẻ có tiền thật đáng ghét mà. . . . . .
Xuyên qua rừng cây
nhỏ, một tòa kiến trúc thanh nhã xuất hiện trước mắt, ngẩng đầu nhìn lầu hai,
mơ hồ có thể thấy được năm, sáu nha hoàn đang bận rộn bày biện thức ăn và rót
rượu.
Kẻ có tiền chính
là kẻ có tiền, ngay cả ăn cơm cũng xa hoa như vậy.
Đường Thải Nhi hâm
mộ trong lòng, liền nhìn thấy Lam Anh thẳng lưng rảo bước đi vào tòa nhà, mấy
tên nô bộc khom người xuống, "Thành chủ, rượu và thức ăn đã chuẩn bị
tốt."
Đường Thải Nhi
trừng mắt nhìn, đưa bàn tay run rẩy ra muốn gọi Lam Anh lại, người phía trước
cảm nhận được người phía sau đang kinh ngạc mới xoay người lại cười.
"Lam đại ca.
. . . . . Huynh là Thành chủ?"
"Thành chủ
Giang thành Lam Anh."
"Không trách
được có tiền như vậy. . . . . ." Đường Thải Nhi hơi cúi đầu cười tà,
không ngờ mình lại nhận một thành chủ làm đại ca, rất có mặt mũi nha.
Dạ Ngu Ngốc cúi
đầu nhìn khóe miệng Đường Thải Nhi có chút co giật, nghi hoặc đưa tay sờ khóe
miệng của nàng, "Thải Nhi, mặt của ngươi bị đau sao? Có muốn Dạ Nhi
giúp ngươi thổi một chút hay không?"
". . . . .
."
Vì vậy trên lầu
hai không khí có vẻ quỷ dị, mùi thức ăn thơm ngon xông vào mũi, làm cho Đường
Thải Nhi thèm ăn, nhìn lên trên bàn, phía trên bày năm món ăn chính: Là cá rô
Tùng Giang, cua sống hồ Dương Trừng, tôm Định Hải, cá rồng Giang Nam, gà ăn mày
Hàng Châu. Những thứ này vốn là tuyệt đối không có khả năng ở chung một chỗ,
mỗi một địa phương đều có đặc sản, giờ phút này lại cùng xuất hiện trên bàn gỗ
nho nhỏ này khiến cho Đường Thải Nhi chắc lưỡi.
Tuyệt đối là kẻ có
tiền. . . . . .
"Hai vị
mời." Lam Anh cười chân thành ngồi xuống, "Thải Nhi đã rất
đói bụng, không nên khách khí."
"Ừ! Lam đại
ca thật thoải mái!" Đường Thải Nhi không khách khí động đũa.
"Tiếng Lam
đại ca nà
