òn có người nhắc nhở cô những kiêng kỵ này.
Cô cứng ngắc nghe thanh âm máy móc của máy giặt
quần áo, cuối cùng cho là mình mất đi một thứ gì đó, nhớ không ra, lại
trong nháy mắt đột nhiên nghĩ đến.
Cô bỗng nhiên cảm thấy ngực lại đau.
Ngay cả mình cũng không muốn chỉnh đốn chính mình.
Cũng không có tự giác nấu cơm, Tô Nhứ đem mì ăn liền của cô vứt đi vô
số lần, cô thế nhưng cũng không nhớ đi mua lại, đơn giản liền làm chút
cơm.
Chấp nhận sống. Cũng không biết hiện tại Tô Nhứ có tốt hay không, cách cô cùng Tô Nhứ ở chung có chút đặc biệt, tình huống bình
thường cũng sẽ không liên lạc, cô cũng không nghĩ nhận được điện thoại
của Tô Nhứ, mỗi một lần nhận được nhất định đại biểu cho Tô Nhứ gặp
chuyện không may, cô cũng không hi vọng.
Khi di động vang lên lần thứ tư, cô để thìa trên tay xuống, nhìn di động một chút.
Do dự một lát, vẫn là lựa chọn tiếp điện thoại.
"Đang ở nơi nào?" Thanh âm rõ ràng của Trác Dực Đình truyền tới.
"Trong nhà."
"Xuống dưới."
Cô còn chưa kịp nghĩ lấy cớ gì cự tuyệt, đối phương đã cúp điện thoại.
Nhìn đồ ăn trên bàn, đem bát để vào phòng bếp, đồ ăn để vào trong tủ lạnh, lúc này mới từng bước một xuống lầu.
Đứng ở trong thang máy, nhìn ảnh ngược của chính mình trên tường, cô
liền tự nói với mình: Lê Họa, ngươi đã hai mươi bốn tuổi, không phải là
đứa trẻ nhỏ, không cần đuổi theo thứ không thuộc về ngươi.
Nghĩ như vậy, tâm tình của cô thoải mái hơn không ít.
Không cần suy nghĩ những thứ không thực tế đó, đối với mình tất cả mọi người đều tốt.
Đi xuống lầu, vừa ngẩng đầu liền thấy Trác Dực Đình nghiêng dựa vào
trước xe. Dáng vẻ tùy ý, dáng người thon dài, nhìn như vậy cũng là một
bức tranh đẹp.
Trong lòng âm thầm cười chính mình, làm sao có
tư cách đi ghét bỏ hoặc là chống lại cái gì, thân thế của người khác tốt hơn mình rất nhiều.
Anh sẽ là một người chồng tốt, cô hẳn là phải giữ anh thật chặt.
"Chờ lâu sao?" Cô đi qua, đứng lại trước mặt anh.
Trác Dực Đình chăm chú nhìn cô một hồi lâu, mới đưa tay sờ sờ tóc của cô, nhìn qua vô cùng thân thiết "Không có lâu."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, "Hôm nay không cần làm việc sao?"
"Không cần." Ánh mắt anh sáng rực nhìn cô.
Có chút nói không rõ tại sao lại bị cô hấp dẫn nhưng anh biết, cô chính là người mình chờ đợi.
Anh không có tin tức xấu bên ngoài, cũng là một người có trách nhiệm,
nghĩ không ra, mình đối với trong lòng cô có một chút ngăn cách, không
rõ là vì cái gì. Chẳng lẽ thật sự là bởi vì nhìn qua đẹp hơn phong cảnh, liền coi là tốt hơn người khác.
Lê Họa, ngươi không phải thiên kim đại tiểu thư, phải thấy rõ ràng thân phận hiện tại của chính mình.
"Nếu không, đi lên ngồi một chút?"
Nói ra những lời này, cô cùng Trác Dực Đình đều ngây ngẩn cả người, cô
là bởi vì sự thỏa hiệp của mình, mà Trác Dực Đình thì là bởi vì đây là
lần đầu tiên cô mời anh lên nhà của cô, cảm thấy trong lòng có một dòng
ấm áp.
"Được."
Lê Họa đi ở phía trước, Trác Dực Đình đi phía sau cô.
"Em ở một mình." Cô đột nhiên mở miệng, "Mẹ em đã ly hôn."
Quá khứ nhiều năm, cũng không giống như quá khứ đau lòng như vậy.
Một thời gian xem《 phi thường liễu đắc 》đề bài để suy đoán là cha của
cô gái lấy cô làm cớ chụp ảnh mỹ nữ, cô bé suy đoán kia cũng là một mỹ
nữ, cô rất vui vẻ đoán, sau đó hỏi cô bé cha mẹ có hay không ly hôn, cha của cô cũng thường lấy cô làm cớ, cùng thư ký có liên hệ. Mỹ nữ vẫn
cười, cười nói cha mẹ của mình không có ở cùng một chỗ, mạnh mẽ nói,
nhìn cô có điểm vui sướng.
Lê Họa nhìn mặt vị mỹ nữ kia, lại đột nhiên khổ sở rơi lệ.
Lần đầu tiên biết, xem người khác cười sáng lạn như vậy, chính mình lại khổ sở như thế.
Trác Dực Đình đi theo cô đi vào thang máy, nhẹ nhàng đưa tay đặt lên
vai cô. Cô như vậy nói cho anh biết, anh vẫn chưa cảm giác được cô là cố ý nhắc nhở cái gì, mà là vui sướng cuối cùng cô cũng bằng lòng đem suy
nghĩ nói ra, nói cho anh biết chuyện của cô, cô như vậy, không hề cách
thiên sơn vạn thủy.
Anh đưa tay có thể chạm đến.
"Phòng có chút loạn, không cần để ý. " Cô khinh miêu đạm tả (nhẹ nhàng bâng quơ) nhắc đến, đi ra thang máy.
Anh chỉ là đi theo cô, không nghĩ nhiều lắm.
Anh vẫn chưa tưởng tượng chỗ ở của cô sẽ như thế nào, không thất vọng,
cũng không vui sướng, chính là cảm nhận được được hơi thở nồng đậm của
cô, trong lòng có loại thỏa mãn nói không nên lời.
Phòng ở không lớn không nhỏ, mặt tường sạch sẽ mộc mạc, một luồng không khí trong lành.
"Uống gì?" Cô có chút không biết nói cái gì cho phải, thanh âm có chút chát.
"Tuỳ ý được rồi."
Cô cười nhạt, rót một ly nước sôi đặt trên bàn trà.
"Một người ở, không sợ sao?" Anh xoay người nhìn về phía cô, cô như vậy làm cho anh đau lòng, anh cũng hiểu được sự cô đơn của cô.
TV, tủ lạnh, điều hòa. . . Cái gì cần có đều có, lại thiếu một phần ấm áp.
Cô ngồi ở trên ghế sa lon, cố gắng giả bộ tốt lắm, "Thời gian trước
kia ngủ phải mở đèn ngủ, nếu không sẽ ngủ không được, cuối cùng cảm thấy được trên giường có cái gì. Bây giờ trở về nhà liền gục đầu ngủ, không
bao giờ phải miên man suy nghĩ nữa. Đột nhiên nhớ lại, thật nhớ những