Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nụ Hôn Ngọt Ngào

Nụ Hôn Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323473

Bình chọn: 8.00/10/347 lượt.

chỉ có thể dùng ánh mắt không cảm xúc mà đứng trơ ra nhìn đám thợ mang đống ‘phế liệu’ rời đi, sau đó lại nhìn thấy cô cầm theo tờ hóa đơn, bước chân thì cứ chần chừ tiến đến gần như muốn bảo anh bồi thường.

Rõ ràng là ánh mắt của cô rất sợ sệt, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt lại như kiểu đang cố trấn tĩnh bản thân, cái bộ dạng này kèm theo mái tóc xoăn rối bù trên đầu cô tạo nên một hình ảnh trông thật sự rất buồn cười.

“Anh không hiểu ý của tôi à? Vậy tôi. . . .tôi. . . .” Cô vốn định lặp lại lần nữa, bảo anh hãy bồi thường số tiền trong tờ hóa đơn này, nhưng tiếc là dũng khí của cô vẫn còn chưa đủ, rốt cuộc, ở giây phút cuối cùng, cô quyết định coi như mình gặp vận xui, đành phải chịu vậy: “Aizz, thôi thì mình chịu thiệt vậy ——”

Nhưng mà. . . . tới mấy vạn lận đó, cô phải chịu hết sao? Chân Điềm Mật vừa quyết định là sẽ tự mình thanh toán hết mớ chi phí của việc lắp đặt cửa sắt mới này, ai dè, tờ hóa đơn màu xanh đang nằm trong tay cô lại đột nhiên bị Vu Phạm giật phắt lấy.

“Chịu bồi thường rồi sao?” Mấy chữ này vẫn còn nghẹn lại trong cổ họng, không thể nào nói ra được!

“Ơ? Tờ hóa đơn này ——”

Mình vẫn còn chưa nói xong cơ mà, sao anh ta lại giật lấy tờ hóa đơn này cơ chứ?

Chân Điềm Mật bỗng dưng ngẩng đầu lên nhìn vào cặp mắt lạnh lùng, trắng đen rõ ràng của người con trai to lớn kia.

Trong khoảnh khắc ánh mắt của Vu Phạm chạm phải đôi mắt lấp lánh đáng yêu của cô, anh cảm thấy ngực mình khẽ nhói lên, giống như là vừa mới bị ai đó nhéo cho một cái.

Bởi vì trong ngực trỗi lên một cỗ cảm xúc kỳ lạ, khiến cho anh không tự chủ được mà nhíu đôi lông mày rậm, dáng vẻ thoạt nhìn có chút hung hăng.

Anh nhìn cô một chút rồi lại nhìn đến dãy số trong tờ hóa đơn một chút.

“Bốn vạn hai à?” Đôi môi anh khẽ mấp máy, đọc lên một con số.

Anh ta đang làm bài kiểm tra sao?

Đến cả học sinh tiểu học cũng biết dãy số được viết trên đó là bao nhiêu!

Chẳng qua, Chân Điềm Mật cũng không dám đáp trả, bởi vì cô đã bị giật mình khi trông thấy anh nhíu đôi hàng mi, cổ họng cứ như tắc nghẹn, không phát ra được âm thanh nào.

“Bốn vạn hai này là em đã bàn bạc giá tiền với chủ cửa hàng bên đó xong xuôi hết rồi đúng không?” Trông thấy dáng vẻ của cô giống như là đang bị mình dọa sợ đến sắp ngất xỉu, chân mày của Vu Phạm lại càng nhíu chặt hơn.

Tuy Vu Phạm có vóc người cao lớn, khí thế lại có chút ngông cuồng, sắc mặt cũng hơi lạnh một chút, nhưng anh tự thấy mình trưởng thành khá tốt, những đường nét trên khuôn mặt mặc dù có chút lạnh lùng nhưng cũng vô cùng có cá tính, vì vậy anh được rất nhiều cô gái để ý, nhưng cái cô gái nhỏ trước mặt này lại dám dùng ánh mắt như thể đang nhìn thấy ‘Gấu đen Taiwan’ để nhìn anh?!

Vâng, không sai, chính là bốn vạn hai, nhưng cô đã đổi ý rồi, cô không cần anh ta phải bồi thường nữa đâu. Tại sao anh ta chưa đợi cô nói xong mà đã lộ ra vẻ mặt như thể muốn ăn thịt người đến nơi rồi cơ chứ?

Lúc này, cô rất muốn mở miệng trả lời, nhưng giọng nói lại nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể nào phát ra được.

Chân Điềm Mật cảm thấy luống cuống, không hề vui vẻ chút nào, cô lập tức đứng bật dậy, lúc này đây, cô thật sự rất muốn quay đầu bỏ chạy.

Trông thấy hai chân của cô khẽ cử động, Vu Phạm biết, nếu như mình tiếp tục hỏi nữa thì kết quả rất có thể là —— cô sẽ chạy vào cửa, sau đó khóa cửa lại, không để cho anh vào bên trong nữa.

Nếu vậy, e rằng anh sẽ không thể mua cà phê được nữa, sau đó dạ dày sẽ bị những con giun tham ăn đục thủng vài lỗ, cuối cùng, anh sẽ phải nhập viện cấp cứu vì loét bao tử.

Thứ duy nhất có thể cứu vãn anh khỏi tình huống này, chính là cái loại cà phê đặc biệt được nhập khẩu từ nước ngoài về với số lượng có hạn, được bán ở trong tiệm cà phê nho nhỏ này.

“Được rồi được rồi, cô bé, em đừng sợ có được không? Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đồng ý bồi thường bốn vạn hai này, dù sao thì cửa cũng là do tôi làm hư, camera ở đầu đường chắc cũng đã quay lại cảnh bạo lực của tôi rồi, tôi muốn chối cũng chối không được, cho nên tôi thật sự rất vui lòng trả tiền bồi thường thiệt hại cho quán ——”

Sợ mình sẽ dọa cô bỏ chạy, Vu Phạm đành phải giơ tay đầu hàng, đôi chân mày đang nhíu chặt rất nhanh liền thả lỏng, trong nháy mắt lại hé ra một khuôn mặt tươi cười thân thiện.

Chân Điềm Mật sững sờ tại chỗ.

Một giây trước đó trông anh ta còn có vẻ rất hung hăng, làm thế nào mà có thể thay đổi nhanh như vậy? Đã thế lại còn nở nụ cười quái dị, trông thật miễn cưỡng, xem ra là chẳng hề vui vẻ như nụ cười trên khuôn mặt kia chút nào.

“Cô bé à, tôi thật sự chấp nhận bồi thường bốn vạn hai, nhưng mà, em làm ơn nói với chủ quán giúp tôi một tiếng, xin anh ta hãy bán hạt cà phê Lam Sơn nguyên chất cho tôi có được không?” Nụ cười của anh càng khuếch trương thêm một chút, bất đắc dĩ lắm anh mới phải bán rẻ tiếng cười của mình cho một cô nhóc, tất cả chỉ vì cà phê nha! – “Tôi đã đặc biệt chạy từ Nam Đầu tới đây để mua cà phê đấy. A! Suýt chút nữa thì quên mất, tôi chưa giới thiệu về mình phải không? Tôi là Vu Phạm, anh trai của Vu Tuấn, nó là khách quen của quán cà phê này, tôi nghĩ, em cứ nói với chủ