ng không thể nào cứu được ngươi lần thứ hai.” Bùi Mạch Ninh bình thản nói.
“Ta… Ta không cam lòng. Vốn là tuổi thọ của ta còn rất dài, đầu
năm nay ta đã muốn cùng Chu lang thành thân… Nhưng mà… Người nọ tâm tư
thật sâu, thay lòng đổi dạ… Ta không cam lòng, không cam lòng! Chu lang
của ta, Tại sao lại có thể cùng nữ tử khác thành thân sau khi ta mất
còn chưa đến trăm ngày? Vì sao thế gian lại không công bằng như vậy?” Nàng kia gầm lên những tiếng thê lương oán trách. Cả căn phòng tràn đầy hàn khí. Chính là oán khí tỏa ra từ người của nàng ta.
Bùi Mạch Ninh thờ ơ,mỗi oan hồn người chết đi đều cho rằng bản thân
mình đáng thương, trên người đều có chuyện bất hạnh. Nàng đồng tình
nhưng cũng đồng tình không tới được.
“Thế gian vốn là như vậy, không có cái gọi là công bằng hay không
công bằng. Linh hồn của ngươi coi như vẫn còn trong sạch, cuối đường
luân hồi nhất định có thể đầu thai đến người tử tế.” Bùi Mạch Ninh nói.
“Nhưng là… tim của ta đã không thấy nữa.” Nàng kia đột nhiên
gục đầu xuống, nhìn ngực vào của chính mình. Tầm mắt Bùi Mạch Ninh cũng
chuyển đến đo, quả thực, trên ngực có một lỗ hổng, tối như mực, thoạt
nhìn còn thấy có phần tàn ác.
Nàng nhíu mày, có chuyện như vậy khó trách nữ tử này oán hận sâu như
thế. Bị người lấy mất tim, loại cảm giác này mười phần không tốt cả
mười.
“Tại sao có thể như vậy?” Bùi Mạch Ninh thì thầm hỏi ra tiếng.
“Ân công, ta biết ngươi rất lợi hại, cầu xin ân công giúp ta giải
quyết xong tâm nguyện này! Có như vậy ta sẽ gặp an tâm lên đường.” Nàng kia ở giữa không trung quỳ xuống, mặc dù không có thực thể, nhưng cũng nhìn rõ mồn một.
Bùi Mạch Ninh cảm thấy hơi khó xử. Nàng tuy rằng cùng u hồn giao
tiếp, nhưng cũng không để ý bọn họ trong nhân thế vụn vặt sự kiện.
Hiện thời lại cho nàng đụng phải, thật đúng là khiến nàng buồn rầu vạn phần.
“Ân công, yêu vật kia thật sự là thật lợi hại, cả người đều tràn
đầy yêu khí, đến ngay cả đạo phù đối với hắn cũng không dùng được.”
Nàng kia dường như là nhớ lại ngay tình cảnh lúc đó, sợ hãi đến phát
run. Có thể làm cho oan hồn sợ hãi như này, xem ra nàng xác thực cần
phải tìm tòi nghiên cứu một phen.
‘Cốc cốc cốc’ cửa phòng bị xao hướng.
Bùi Mạch Ninh nhìn nàng kia nói :”Ta đã biết! Ta sẽ tận lực giúp tâm nguyện của ngươi hoàn thành.” Nói xong, nàng vừa lật tay lại, nàng kia hình thái liền biến mất không
dấu vết, luồng khí u oán trong phòng cũng không còn thấy nữa.
Mở cửa phòng, Tiểu Đào nở nụ cười nói :“Tiểu thư, nên ăn cơm, Úy công tử đang chờ trong đại sảnh.”
Bùi Mạch Ninh cùng Tiểu Đào xuống lầu về, liền thấy Úy Kỳ Dương một
thân một mình uống rượu, bộ dáng dương dương tự đắc kia, thật khiến cho
Bùi Mạch Ninh muốn hung hăng đánh vỡ.
Ngồi xuống hưởng dụng bữa tối, lại phát hiện toàn bộ trong người
trong quán trọ đều là nam nhân, nữ nhân đều không có, ngay cả ở trên
đường phố này cũng rất ít thấy nữ tử đi lại một mình.
“Lão bản, đem một bàn thức ăn ngon lên đây, thuận tiện chuẩn bị ba căn phòng.” Chính lúc này, thanh âm có chút quen thuộc bay vào trong tai nàng.
Người tới chính là đoàn người Công Tôn Duẫn đã gặp trong ngôi miếu
nát. Dẽ nhận ra, bọn họ cũng nhìn thấy ba người Bùi Mạch Ninh, nhưng
cũng chỉ có Công Tôn Duẫn lịch sự đến chào hỏi.
“Ba vị, thật là khéo trùng hợp.” Công Tôn Duẫn ôn nhã cười nhìn Bùi Mạch Ninh gật gật đầu, có thể là cảm thấy Bùi Mạch Ninh là người tương đối dễ nói chuyện.
Bùi Mạch Ninh nhàn nhạt gật đầu, thấy đôi mắt của Công Tôn Duẫn nổi
lên nhu hòa, cuối cùng là nở ra một chút cười thản nhiên coi như đáp
lại.
Công Tôn Duẫn nhất thời thụ sủng nhược kinh,loại cảm giác này khó
lòng nói lên lời. Công tử trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên nở rộ mỉm cười, cho dù cực đạm, nhưng cũng khiến hắn có chút vui sướng.
“Đại ca, nhanh ngồi xuống tới dùng cơm, để ý đến bọn người vong ân phụ nghĩa đó làm cái gì .” Công Tôn Ngọc vừa mới mở miệng đã tức giận ngay. Chậc chậc, xem ra tội danh này thật là lớn .
Tiểu Đào tức giận trợn mắt nhìn vị đại tiểu thư kia, nhưng tiểu thư nhà mình không nói gì, nàng cũng không nên có phản ứng.
” Thật sự là thật ngại quá, xá muội được nuông chiều từ nhỏ dễ sinh tỳ khí…..” Công Tôn Duẫn hơi xấu hổ nói, ngay sau đó liền bị Công Tôn Ngọc kéo đi ăn cơm.
Không khí trong quán trọ lập tức trở nên có chút lúng túng, không
biết có phải là Bùi Mạch Ninh quá nhạy cảm hay không? Cảm giác không khí này cũng không phải bởi bọn họ, ngược lại giống như là của… Công Tôn
Ngọc.
Trực giác Bùi Mạch Ninh thật chuẩn, quả thực thấy tiểu nhị kia có
chút muốn nói lại thôi với bọn người Công Tôn Ngọc, nhìn rồi lại nhìn,
cho đến khi Công Tôn Ngọc giận giữ mắng mỏ một tiếng thật to: “Nhìn cái gì vậy hả? Cẩn thận mù mắt chó của ngươi.”
Tiểu nhị kia lập tức xanh mét mặt mày, lúc trắng lúc xanh, nhưng nơi
này dù sao cũng là quán trọ của bọn họ, hắn vẫn cần phải giữ thái độ hòa nhã với khách, liền nói: “Vị cô nương này, ta chỉ là muốn nhắc nhở cô nươn