ền lẫn nhau, Trần Trân Trân, bà còn nói
được câu đó à? Năm xưa tôi nể tình bà dắt theo đứa con, không nhẫn tâm
dồn bà đến đường cùng, bây giờ bà lại dụ dỗ Kỳ Hán Mình chuyển toàn bộ
gia tài cho thằng con hoang chết tiệt của bà, bà cho là tôi sẽ đồng ý
sao?”
“Chuyện không như bà nghĩ, bà Kỳ, việc kinh doanh của con trai tôi có chút vấn đề, nó cần tiền xoay sở. Hai mươi năm nay nó chưa từng yêu cầu cha nó làm bất cứ việc gì, tôi chỉ hy vọng Hán Minh có thể…”
“Bây giờ tôi nói bà hay, thằng đàn ông như Kỳ Hán Minh, tôi đã nguội
lòng từ lâu rồi, ông ta muốn làm gì, tôi không quan tâm. Người thân của
tôi hiện giờ chỉ còn đứa con gái và con trai tôi.” Triệu Hiểu Việt
nghiêm nghị nói tiếp, “Bà đã
chiếm đoạt chồng tôi, nhưng được thôi, nếu ông ta đê tiện thì tôi
cũng chấp nhận và cũng không thèm quan tâm, ông ta thích làm gì tôi mặc
kệ, không liên quan đến tôi, dù sao cuộc hôn nhân này chỉ tồn tại trên
danh nghĩa. Nhưng hà cớ gì bà lấn bước chiếm đoạt gia tài nhà họ Kỳ, nếu bà muốn tổn hại đến quyền lợi của con cái tôi thì bà đừng hòng mơ
tưởng.”
“Thằng Thông cũng là con trai của Hán Minh, nó…”
“Nhà họ Kỳ chỉ có một đứa con trai, tên là Gia Tuấn, còn về thằng
Thông gì đó, nó chỉ là một đứa con hoang, là tạp chủng của hai người,
không ai thừa nhận nó. Bà muốn thay nó tranh giành tài sản nhà họ Kỳ
sao? Được, đợi Kỳ Hán Minh tắt thở rồi tính. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho
mình, cố gắng sống thọ hơn ông ta, đến lúc đó, bà có thể kiện tôi ra
tòa, xem được chia bao nhiêu cơm thừa canh cặn, ha ha!!!”
Giọng của Triệu Hiểu Việt vang vọng khắp phòng. Nhâm Nhiễm nghe mà
lạnh người, nhưng trông sắc mặt của bà, cô lo lắng vô cùng, vội kéo bà
lại: “Dì, dì đừng như vậy…”
Triệu Hiểu Việt xua tay, nhìn thẳng vào gương mặt cũng đang tái xanh
của Trần Trân Trân: “Bây giờ tôi nói rõ với bà, năm xưa tôi và Kỳ Hán
Minh thỏa hiệp rất rõ, không có sự đồng ý của tôi, ông ta không có quyền xử lý tài sản của công ty. Nếu ông ta tự ý chuyển tiền cho hai người,
tôi sẽ liều mạng với ông ấy. Đừng nói đến việc đem cả khu công nghiệp
thế chấp cho ngân hàng, thằng con hoang nhà bà gây bao sóng gió bên
ngoài, tin chắc là giờ đây có không ít người đang tìm nó, nếu bà dám yêu cầu Hán Mình nữa, tôi lập tức công bố hành tung của nó, xem nó có kết
cục như thế nào.”
“Bà có thể thử xem, bà Kỳ.”
Một giọng nói trầm ngâm vang lên, Kỳ Gia Thông bước ra từ căn phòng
đối diện phòng khách. Nét mặt anh vẫn chai sạn không cảm xúc, một tháng
không gặp, trông anh gầy hơn trước. Nhâm Nhiễm đờ đẫn nhìn anh, nhưng
anh không ngó ngàng gì đến cô.
Triệu Hiểu Việt bật cười, “Mày cho là tao không dám à? Tao sợ gì? Đây có lẽ là phương pháp giải quyết nhanh nhất.”
Trần Trân Trân xông lên ôm lấy Gia Thông, nói hàm hồ, “Con ra đây làm gì, vào trong, à không, con đi nhanh lên, cái gì bà ta cũng dám làm.”
Bà tuyệt vọng nhìn Triệu Hiểu Việt: “Bà Kỳ, tôi xin bà, bà đừng làm như vậy, bà muốn gì, tôi cũng đồng ý.”
Triệu Hiểu Việt cười hớn hở: “Tôi muốn gì ư? Bà cho tôi được sao?
Người đàn bà tội nghiệp à! Con cờ trong tay bà chỉ duy nhất có Kỳ Hán
Minh, cám ơn, tôi đã không còn hứng thú với ông ta lâu lắm rồi.”
“Tôi có thể rời xa Hán Minh, không bao giờ gặp ông ta nữa…”
“Đủ rồi…” Kỳ Gia Thông lớn tiếng cắt ngang, sau đó nhẹ nhàng gỡ tay
mẹ ra, giọng vẫn lạnh lùng, “Mẹ, lần sau đừng gạt con quay về như vậy.
Nếu không sau này mẹ bệnh thật con cũng mặc kệ. Chuyện của con không
liên quan đến mẹ, đừng làm chuyện dại dột nữa.”
“Nghe hay nhỉ, đã thúc ép Kỳ Hán Minh thế chấp khu công nghiệp rồi mà còn phủi tay sạch sẽ.” Triệu Hiểu Việt lạnh như băng. “Lời tao lúc nãy, tin chắc là mày đã nghe hết, không cần tao phải phí sức lặp lại chứ?”
“Tôi không phí sức nói lại lần thứ hai với người khác bao giờ, cho
nên, bà Kỳ, tôi chỉ nói một lần, tốt nhất là bà hãy nghe cho rõ. Kỳ Hán
Minh làm gì, không liên quan đến tôi, tôi sẽ không tiếp nhận bất kỳ sự
giúp đỡ nào của ông ta. Bà hãy rời khỏi đây ngay và đừng đến chỗ này
nữa. Nếu bà còn đến đây lải nhải, tôi sẽ khiến hai đứa con bà phải hối
hận tại sao họ lại mang họ Kỳ.”
Kỳ Gia Thông nói rất ôn hòa nhưng toàn thân anh sặc mùi thuốc nổ, mọi người trong phòng đều im phăng phắc.
Anh đưa mắt liếc sang Triệu Hiểu Việt, bà không nói được câu nào.
Ánh mắt đó lướt qua bà ta và dừng lại trên người Nhâm Nhiễm, Nhâm Nhiễm phút chốc bị đóng băng dưới ánh mắt xa lạ lạnh lùng đó.
Lúc này, tiếng chuông đột nhiên vang lên nhưng không ai cử động, mặc
cho tiếng chuông reo ầm ĩ. Nhâm Nhiễm lách khỏi ánh mắt Gia Thông bước
qua cầm lấy ống nghe, Gia Tuấn đang dưới lầu.
“Anh Tuấn, em và di xuống ngay.” Cô nói ngắn gọn rồi gác ống nghe, bước lấy lay Triệu Hiểu Việt, “Dì, chúng ta về thôi.”
Nhâm Nhiễm dìu Triệu Hiểu Việt bước đến thang máy, cô phát hiện người bà ướt đẫm mồ hôi, cô cũng không giỏi hơn bà, hai tay toát đầy mồ hôi
lạnh, khó chịu vô cùng.
Họ vừa ra khỏi tòa nhà liền trông thấy Gia Tuấn đứng bên ngoài.
“Mẹ, mẹ điên rồi à?”. Anh cũng đầm đìa mồ hôi, vừa sốt sắng vừa tức giận, “Lại dẫn cả Tiểu Nhiễm đến nh