phải hỏi bàn chỉ dẫn mới tìm được phòng Theo dõi của
khoa Ngoại. Vừa đúng lúc gặp vợ Phùng Cánh Huy đến bệnh viện đưa cơm, hai người
họ đang ngồi trên giường bệnh ăn cơm.
Đàm Tĩnh tiến lại rụt rè giới thiệu thân phận và ý định của mình, Phùng Cánh
Huy còn đỡ, nhưng vợ của Phùng Cánh Huy vừa nghe cô là người nhà Tôn Chí Quân,
lập tức vứt đôi đũa xuống, nhảy dựng lên mắng té tát: “Chồng cô bị thần kinh à,
vô duyên vô cớ vung tay đánh người, đánh gãy cả sống mũi chồng tôi rồi! Tôi cho
cô biết, bên công an đã nói, chúng tôi có thể đến tòa kiện anh ta tội cố ý gây
thương tích! Lần này tôi nhất định không tha cho các người! Chồng tôi đang yên
đang lành, bị các người đánh thành ra thế này, phải nằm viện đến nửa tháng, các
người cứ chờ đấy mà đi hầu tòa!”
Đàm Tĩnh chỉ biết cười hối lỗi, cô lấy tất cả tiền trong túi ra nói: “Tôi đến
đư tiền viện phí, xin lỗi đã để chị phải trả trước tiền đặt cọc, tôi cũng không
biết bệnh viện bắt phải nộp bao nhiêu tiền, hôm nay đi vội quá, không đem theo
sổ tiết kiệm, chỗ tiền này xin chị nhận trước, tôi biết là không đủ, ngày mai
tôi đi ngân hàng rút tiền, rồi sẽ gửi chị tiếp.”
“Ai cần mấy đồng tiền bẩn thỉu của các người!” Vợ Phùng Cánh Huy dùng sức đẩy
Đàm Tĩnh, dúi lẵng hoa quả bên cạnh vào tay cô, rồi tống cô ra cửa. Trong phòng
Theo dõi có khoảng mười mấy giường bệnh, lại đúng vào giờ cơm trưa, bệnh nhân,
người nhà bệnh nhân đều chăm chú theo dõi cuộc cãi vã vừa rồi. Đàm Tĩnh vừa xấu
hổ và lo lắng, cô vốn không khéo nài nỉ van cầu người khác, chỉ biết cầm lẵng
hoa quả trong tay, tiến thoái lưỡng nan.
Vợ Phùng Cánh Huy chẳng buồn để ý đến cô nữa, ngồi phịch xuống ăn cơm. Phùng
Cánh Huy ngẩng lên nhìn cô mấy lần, bị vợ bắt gặp, chị ta càng thêm tức giận,
quát lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn? Thấy người ta xinh đẹp mềm lòng rồi à? Bảo sao
chồng người ta chẳng đấm cho vỡ cả mũi, đũa mốc lại đòi chòi mâm son!”
Chị ta mắng vậy, làm mọi người trong phòng Theo dõi càng đổ dồn mắt về phía
Đàm Tĩnh, cô chưa bao giờ trải qua cảnh ngộ này nên mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức
không sao đứng đó được nữa, đành xách lẵng hoa quả xiêu vẹo bước đi.
Lúc lên cô đi thang máy, từ phòng Theo dõi đi ra đáng lẽ cô phải đi dọc hành
lang rồi rẽ trái, nhưng cô mải nghĩ ngợi, vừa lo nhà họ Phùng không chịu hòa
giải, vừa lo ngày mai không biết số tiền dành dụm có đủ nộp viện phí hay không,
lòng như lửa đốt. Cô cứ mơ mơ màng màng đi dọc hành lang mãi như thế. Mấy tòa
nhà lớn trong bệnh viện đều giống nhau, giống như mê cung vậy, rẽ vào một lối rẽ
không tìm thấy thang máy, bây giờ cô mới biết mình đã đi lầm đường. Nếu quay trở
lại, lại phải đi qua phòng Theo dõi. Cô thực sự không có dũng khí để người nhà
họ Phùng trông thấy mình lần nữa, nhìn thấy phía trước có biển chỉ dẫn, cô liền
đi thẳng về phía cửa thoát hiểm.
Đi đến chỗ cửa thoát hiểm, cô mới phát hiện ra ở đó còn một cái thang máy
nữa. Cô không biết mình đã đi dọc hành lang bao xa, chỉ thấy bốn bề vắng tanh,
ánh đèn điện lấp loáng rọi xuống sàn đá hoa. Nơi này không ồn ào hỗn loạn như
những chỗ khác. Như thế này cũng tốt, cô vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán, vừa
ấn nút thang máy. Cô định đi bộ xuống phía cửa thoát hiểm, nhưng chạy đôn chạy
đáo từ chiều đến giờ, cơm tối chưa ăn, miệng đắng ngắt, chân mỏi rã rời, thực sự
là không nhấc nổi chân lên nữa, đến lẵng hoa quả đó cũng trở nên nặng trĩu, làm
đau buốt ngón tay cô. Cô đành ôm lẵng quả trước ngực, tự nhủ lòng không được
khóc, mọi chuyện rồi sẽ qua đi, chỉ cần nhẫn nhịn chịu đựng thì tất cả sẽ qua
hết, ngày mai nhất định cô sẽ nghĩ ra cách.
Mỗi tuyệt vọng cô đều an ủi mình như vậy. Chuyện xấu xa khổ sở đến đâu cô
cũng đã từng trải qua rồi, còn chuyện gì cô không chịu đựng được nữa cơ chứ?
Thang máy “tinh” một tiếng, hai cách cửa từ từ mở ra, cô ôm lẵng quả, sững sờ
nhìn người trong thang máy.
Tuy rằng chuyện xấu xa chuyện khổ sở đến đâu cô cũng trải qua rồi, tuy rằng
cô luôn cho rằng chỉ cần mình nhẫn nhịn chịu đựng thì mọi chuyện sẽ qua đi, tuy
rằng cô đã cố ngụy trang để che giấu vỏ bọc mềm yếu của mình, tuy rằng cô không
hề kiên cường, nhưng cô luôn phải kiên cường đối mặt với tất cả.
Chỉ có điều, cô không thể đối mặt với Nhiệp Vũ Thịnh.
Anh đứng ngay giữa thang máy, hình như cũng không ngờ là sẽ gặp cô. Có điều,
chỉ vài gây sau, anh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, chiếc áo blouse khoác trên
người anh hệt như một tấm áo giáp tinh tế nhất, toàn thân anh toát lên vẻ lạnh
lẽo, ánh mắt sắc như dao, cả con người dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể đâm
xuyên cô, mổ xẻ cô, khiến cô không trốn đi đâu được.
Anh dừng trong thang máy nhìn cô như một người xa lạ, hiện giờ, đối với anh,
cô thật sự chỉ là một người qua đường xa lạ mà thôi. Khi nghe thấy tên bệnh viện
này, lẽ ra cô phải biết rằng, sẽ có thể chạm trán Nhiếp Vũ Thịnh. Nhưng cả bệnh
viện to như vậy, hàng nghìn hàng vạn bệnh nhân, cô cứ ôm một tia hy vọng rằng
điều đó sẽ không xảy ra. Huống hồ anh làm ở khoa Ngoại Tim mạch, chắc khó có thể
xuất hiện ở khoa Cấp Cứu.
Vậy khí của cô, luôn luôn