Duck hunt
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211704

Bình chọn: 7.5.00/10/1170 lượt.



vào một giờ cố định. Khi kiểm tra phòng bệnh vào buổi sáng thường đông người

nhiều chuyện, có một số chi tiết khó mà để ý hết được. Đợi kết thúc đợt kiểm tra

buổi sáng, bớt chút thời gian đi thăm lại một lượt sẽ có thể giao lưu với bệnh

nhân được nhiều hơn.

Hôm nay anh đến thăm phòng bệnh tương đối sớm, đúng vào giờ chăm bệnh nhân.

Vì thế mà phòng bệnh nào cũng ồn ào, hầu hết đều có người nhà vào thăm. Nhiếp Vũ

Thịnh bước đến cửa phòng bệnh số 7, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình,

quay đầu lại xem, hóa ra là Thư Cầm.

Cô ôm trong tay một bó hoa, tươi cười nhìn anh.

Nhiếp Vũ Thịnh tưởng cô tới thăm bệnh nhân, liền nói: “Đồng nghiệp của cô

chuyển sang phòng số 16 rồi, điều kiện ở đó tốt hơn chút.”

Lúc đầu tiên vì muốn nhập viện nên anh đã nói dối với Chủ nhiệm Phương rằng

bệnh nhân đó là họ hàng của mình, không ngờ Chủ nhiệm Phương rất quan tâm, không

chỉ cho phép nhập viện sớm, mà đợi phòng bệnh hai người có chỗ trống lập tức cho

người chuyển bệnh nhân sang đó. Thư Cầm nói: “Tôi biết rồi, tôi đi thăm ông ấy

rồi.” Cô đưa bó hoa cho anh, nói, “Tặng anh đấy, thiên thần áo trắng.”

Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra một lúc, mới nhận lấy bó hoa: “Cảm ơn.”

“Tôi phải cảm ơn anh mới đúng, nghe nói anh là bác sĩ mổ chính, kết quả phẫu

thuật khiến mọi người rất hài lòng.”

“Đặt stent chỉ là tiểu phẫu thôi, cũng có gì đâu.”

Thư Cầm cười thành tiếng: “Thôi được rồi, bác sĩ Nhiếp, biết anh kỹ thuật cao

siêu rồi, đặt stent chỉ là tiểu phẫu đối với anh, được chưa? Nhưng tôi được

người ta nhờ vả, người nhà của Phó tổng giám đốc, còn cả Chủ tịch Hội đồng quản

trị của c nhất định muốn mời anh ăn cơm.”

“Không cần đâu.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Tôi chỉ hoàn thành công việc của mình,

hơn nữa, bệnh viện chúng tôi có quy định, không cho phép nhận lời mời khoản đãi

của bệnh nhân.”

Mấy hôm trước họ còn định gửi anh phong bì, may mà bị tôi ngăn lại, tôi nói,

nhất định không được đưa phong bì, nếu không anh ấy sẽ ném đi đấy." Thư Cầm làm

mặt xấu. “Tôi hiểu anh quá đúng không?”

Nhiếp Vũ Thịnh mỉm cười, đúng lúc có cô y tá đi ngang qua, bắt gặp anh ôm bó

hoa đứng đó nói chuyện với một phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, lại bất ngờ thấy khóe

môi bác sĩ Nhiếp hơi lộ nụ cười, đây đúng là chuyện chưa từng có. Cô y tá trẻ

giật nảy mình, dán mắt vào hai người bọn họ, hết nhìn anh rồi lại nhìn sang Thư

Cầm. Nhiếp Vũ Thịnh chợt nhận ra hai người họ đứng ở hành lang nói chuyện rất dễ

gây chú ý, đành nói: “Tôi đang phải làm việc, nếu không có chuyện gì khác thì

tôi đi thăm phòng bệnh đây.”

“Tôi cũng được coi là người nhà bệnh nhân chứ? Tôi tìm hiểu một chút về bệnh

tình Phó tổng giám đốc của chúng tôi không được à?”

“Phẫu thuật xong, ông ta hồi phục rất tốt, ngày mai hoặc ngày kia là có thể

ra viện rồi.”

“Bất luận thế nào, bữa cơm này anh cũng nhất định phải đi, cứu một mạng người

hơn xây bảy tầng tháp Phật, anh cứ coi như là cứu tôi đi.” Thư Cầm chắp tay,

“Trăm sự nhờ anh đấy! Trăm sự nhờ anh đấy!”

“Tôi đã cứu Phó tổng giám đốc của các cô rồi, không cần cứu cô nữa, mà cô

cũng có bị bệnh tim đâu.” Nhiếp Vũ Thịnh không hề động lòng, “Cảm ơn cô về bó

hoa, cũng cho tôi gửi lời cảm ơn tấm thịnh tình của Phó tổng giám đốc, còn ăn

cơm thì xin miễn đi.”

Thư Cầm biết anh không thích ăn uống nhậu nhẹt, vì thế hôm nay đến chỉ là cố

gắng thử một lần mà thôi, nghe anh nói không đi, cô cũng đã lường trước nên chỉ

cười, không nói thêm gì nữa.

Nhiếp Vũ Thịnh cầm bó hoa, không biết phải làm thế nào với nó. Anh đành quay

trở về khoa, đặt bó hoa lên bàn. Bác sĩ Lý ngồi đối diện với Nhiếp Vũ Thịnh,

thấy anh cầm bó hoa đi vào bèn trêu: “Ồ, cô nào thầm yêu anh tặng đấy à?”

Gần như tất cả y tá trong bệnh viện đều thầm yêu Nhiếp Vũ Thịnh, trước kia

còn có người phục sẵn ở cửa nhà ăn bệnh viện chỉ để nhìn anh một cái. Nhiếp Vũ

Thịnh mỗi lần dùng cơm ở ngoài cũng chỉ ăn qua quýt, nồi cơm chung ở nhà ăn bệnh

viện lại càng không hợp khẩu vị của anh. Vì thế mỗi lần đi ăn cơm dưới nhà ăn,

anh đều ăn nhanh nhanh chóng chóng cho xong. Mấy cô y tá đó thường chờ trong nhà

ăn tiếng đồng hồ, trong khi Nhiếp Vũ Thịnh chỉ xuất hiện có 10 phút là đã ăn

xong đi về rồi.

“Không phải, là bạn tặng.” Nhiếp Vũ Thịnh lôi đống biên bản nhập viện ra, tuy

bây giờ biên bản nhập viện đều được lập bằng máy tính, nhưng bệnh viện vẫn yêu

cầu bác sĩ phải tự tay viết một bản. Viết biên bản nhập viện hằng ngày là công

việc chân tay, nhất là những người như Nhiếp Vũ Thịnh, bệnh nhân đông, thường

phải viết vài tiếng đồng hồ mới xong.

Vừa mới viết được mấy hàng, tiếng chuông điện thoại đã reo lên, trông thấy số

Thư Cầm, tưởng cô quên hỏi anh chuyện gì anh liền bắt máy.

Ai ngờ cô chỉ hỏi: “Không ném hoa của tôi ra sọt rác đó chứ?”

“Đương nhiên không rồi, đang để ngay ngắn trên bàn đây này.”

"Đoán chắc anh cũng không dám ném hoa của tôi ra sọt rác, dù sao đi nữa chúng

ta cũng là bạn bè hoạn nạn có nhau mà.” Thư Cầm cười giòn giã, “Phó tổng giám

đốc mời anh ăn cơm, anh không đi, tôi mời anh ăn cơm, anh chịu đi chứ?”

“Tại sao? Không lẽ cô lại đi gặp mặ