hoa không thể hoàn toàn chứng minh thân phận của bọn họ, còn phải
kiểm chứng.
“Thần đã phái người dám sát chặt chẽ người của Ma
Dung bộ tộc, dịch quán của sứ thần Tề quốc cũng phái người giám sát, vị
thân vương Tề quốc cùng thị vệ của hắn có quan hệ mờ ám, chắc chắn là
tình nhân, thân vương của Tề quốc cũng rất vui vẻ, đi dạo phố mua cái
này cái cái kia, bao lớn bao nhỏ đưa về Tề quốc.” Ngự Sử Từ Thế Thành
nhớ tới vị thân vương xinh đẹp này, vui vẻ cười nói.
Âu Tuấn Trình cũng nghĩ tới hài tử xinh đẹp không thể tả kia, bây giờ hắn vẫn không thể quên sự mỹ lệ đó.
“Nghe nói hắn rất được sủng ái, hoàng hậu của Tề quốc mất, mẫu thân của hắn
được phong làm Quý phi, là nữ nhân có quyền lực nhất trong cung, Tề quốc quốc chủ đối với thân vương này vạn phần sủng ái, hài tử này rất được
nuông chiều.”
“Đâu chỉ được nuông chiều, ngày đó trong lúc thần
vô ý gặp phải hắn. . . .” Từ Thế Thanh nhớ tới ngày ngẫu ngộ đó lại bắt
đầu cười rộ lên.
Nói ngày đó, Đoan Mộc Dĩnh đi dạo phố, tử y vệ
theo sát phía sau, trên tay tử y vệ đều là bao lớn bao nhỏ, cuối cùng
mua quá nhiều, không thể làm gì khác là phải đặt trên mặt đất, Đoan Mộc
Thanh Lam thực sự đi không nổi, liền ngồi ở trên tảng đá nói với Đoan
Mộc Dĩnh, “Dĩnh nhi mua quá nhiều, mệt chết ta.”
“Vậy phụ hoàng
nghỉ ngơi một chút, Dĩnh nhi mua thêm một ít, người giúp chúng ta nhìn
mấy thứ này là được.” Đoan Mộc Dĩnh bảo tử y vệ đặt mọi thứ trước mặt
Đoan Mộc Thanh Lam, xếp thành một toà núi nhỏ. Đoan Mộc Thanh Lam há
miệng, Dĩnh nhi sao có thể mua nhiều như thế?
“Thật sự là quá
nhiều, đừng mua nữa a.” Đoan Mộc Thanh Lam nói không ra lời, đều nói nữ
nhân mới hay mua nhiều thứ, Dĩnh nhi còn khinh khủng hơn bọn họ.
“Không được, còn chưa mua đầy đủ mà.” Đoan Mộc Dĩnh móc ra một danh sách, nhìn nhìn, rồi giao cho Đoan Mộc Thanh Lam, Đoan Mộc Thanh Lam vừa nhìn danh sách, thiếu chút nữa ngất xỉu, tất cả đều là đồ nữ nhân thích!
“Đây là các cung nương nương nhờ Dĩnh nhi mua giúp bọn họ, ở đây Dĩnh nhi
còn danh sách những thứ các thị quân thích, phụ hoàng muốn xem không.”
Đoan Mộc Thanh Lam ngồi ủ rũ trên tảng đá, hắn thật muốn đuổi những nương
nương thị quân đáng ghét này ra khỏi cung. Nhìn xa xa lại thấy mấy vị tử y vệ ủ rũ, biểu tình tựa như ăn phải con ruồi. Trước mắt hắn là đống đồ lớn không thể tin nổi. Từ Thế Thanh hiếu kỳ, đi qua hỏi, “Không phải là thủ lĩnh tử y vệ sao, đại nhân ngồi ở chỗ này thở dài làm gì, những thứ trước mặt ngài là ai mua?”
Đoan Mộc Thanh Lam cũng không có khí
lực giải thích, chỉ là nhìn Từ Thế Thanh tức giận một chút, sau đó đưa
danh sách cho hắn xem, Từ Thế Thanh liền hiểu vì cái gì mà vị thủ lĩnh
tử y vệ này lại than ngắn thở dài với trời xanh. Nữ nhân hậu cung mua
sắm thật kinh khủng a.
Hôm nay Từ Thế Thanh đưa chuyện hôm đó nói cho Âu Tuấn Trình nghe, lại đưa danh sách cho hắn xem, Âu Tuấn Trình
cũng nhịn không được cười rộ lên, bất đắc dĩ than thở, “Cũng làm khó cho tử y vệ này, thiếu niên Vương gia cũng rất khổ cực. Ân. . .” Âu Tuấn
Trình trầm ngâm một chút, nói, “Truyền ý chỉ của trẫm, xử trảm Bác Vọng
hầu, tịch thu tài sản. Chuyện thích khách, tạm thời xác định là do người Vệ quốc làm.”
“Thần nghe nói người Ma Dung tộc có tặng lễ vật
cho quan viên, muốn bọn họ chiếu cố thị quân, sứ thần Vệ quốc cũng bắt
đầu hoạt động, bệ hạ có muốn biết danh sách những người nhận hối lộ
không.” Trữ thân vương giương mắt, trong tay hắn nắm giữ một ít chứng
cứ, chỉ cần một câu nói của Âu tuấn Trình hắn sẽ giương lưới bắt hết một mẻ.
“Đầu tiên cứ giữ lại bọn họ, chờ sau đại hôn của trẫm, sẽ xử trí từng người một. Ăn bổng lộc của trẫm, trong lòng lại nghĩ chuyện
nước khác, trẫm hận nhất chân ngoài dài hơn chân trong!” Sắc mặt Âu Tuấn Trình trầm xuống, phải dọn dẹp những đại thần này một chút. Có những
người là tiên hoàng lưu lại, hắn đăng cơ không lâu, không muốn khai đao, hiện tại càng ngày càng lộng hành. Hừ, các ngươi thu nhiều thứ tốt đều
phải nhổ ra cho ta!
——— —————— ————
Vùng quê rộng lớn,
thôn trang phân bố tốp năm tốp ba, một đội mã xa thông qua quan đạo đi
đến Vọng thành, hai bên mã xa là thủ vệ, phong cách mã xa hoa lệ cao nhã chứng tỏ thân phận cao quý của chủ nhân nó, có một thiếu nữ thường nhìn ra mã xa xem phong cảnh hai bên đường. Nguyệt Mịch công chúa của Tấn
quốc mang tâm hồn thanh xuân của thời thiếu nữ, đối với quốc gia của
trượng phu tương lại đầy lòng hiếu kỳ. Nguyệt Mịch công chúa hiếu kỳ hỏi nhũ mẫu Việt Mai của mình, “Nhũ mẫu, nhũ mẫu, người nói xem Âu Tuấn
Trình có tuấn mỹ như mọi người nói không?”
“Công chúa, ngươi hỏi
nhũ mẫu bao nhiêu lần rồi, hắn rất tuấn mỹ, vóc dáng lại cao lớn cường
tráng. Không phải người đã xem qua bức họa của hắn sao, thanh niên tài
tuấn, cùng công chúa xinh đẹp như nguyệt của chúng ta là trời sinh một
đôi. Tiên tri cũng nói, các ngươi là nhân duyên tiền định, ngươi sẽ là
nữ chủ nhân của Lương quốc.” Việt Mai mỉm cười, công chúa rất nôn nóng
muốn gặp hoàng đế trẻ tuổi đó, Việt Mai từ ái sờ đầu công chúa, nàng
mong muốn hài tử này hạnh phúc.
“Nhũ m