nhưng vẫn bị ôm chặt như trước, đặt dưới thân thể cao to
của nam nhân.
Đoan Mộc Thanh Lam tỉ mỉ liếm dấu hôn mình vừa tạo
ra, hơi thở càng ngày càng nặng. Căn cứ vào kinh nghiệm, Đoan Mộc Dĩnh
bình trụ hô hấp, nhưng trong nháy mắt bị dục vọng mãnh mẽ của nam nhân
làm kêu lên một tiếng sợ hãi. Tình dục bị khơi mào như điện lưu kích
thích cảm quan của thiếu niên, thiếu niên rơi lệ, lại bị Đoan Mộc Thanh
Lam xoa đi. Dục vọng nơi hạ thân cũng cuồng bạo đứng lên.
Đoan
Mộc Dĩnh cảm nhận dục vọng mãnh liệt của nam nhân, phát sinh một tiếng
than nhẹ. Mặc dù bọn họ là phụ tử nhưng lại ở trong hoàn cảnh này? Một
nam nhân không coi trọng đạo đức luân thường, lại có lòng dạ hẹp hòi như vậy, sao mình lại yêu hắn ni?
“Ân. . .” Đoan Mộc Thanh Lam thô
bạo làm đau hắn, lông mày thiếu niên nhíu chặt, nghiêng đầu sang một
bên. Nam nhân dừng lại thế tiến công, thuận thế hàm trụ hai điểm hồng
anh, chiếc lưỡi nóng hổi ma xát.
“A!” Thiếu niên rên rỉ ra.
“Dĩnh nhi mẫn cảm như thế, thật đáng yêu.” Đoan Mộc Thanh Lam cười khẽ, lại
mạnh mẽ ma sát “Vì phụ thân mà ngươi có biểu cảm đẹp nhất, bảo bối của
ta.”
Đoan Mộc Dĩnh động hai tay, lại bị Đoan Mộc Thanh Lam áp chế trên đỉnh đầu. Đoan Mộc Thanh Lam bỏ qua hai điểm đã đỏ lên, liếm dưới nách mềm mại.
“A, a. . . . Ngô, ân.” Đó là nới mẫn cảm nhất của
Đoan Mộc Dĩnh. Thiếu niên cố gắng giãy dụa. Nhũ châu trước ngực đã sớm
bị Đoan Mộc Thanh Lam làm đỏ ửng, dưới sự dằn vặt của Đoan Mộc Thanh Lam càng cảm thụ được kích thích cường liệt. Khát vọng bao phủ đôi mắt,
Đoan Mộc Dĩnh không khỏi cúi đầu khóc nức nở.
Tiểu huyệt của
thiếu niên hấp dẫn mê người, bao chặt phân thân cực nóng của nam nhân,
giống như muốn làm nó tan chảy trong cơ thể của mình.
“A.” Đoan
Mộc Thanh Lam hưởng thụ cảm giác tuyệt vời, phát ra thanh âm thỏa mãn
thật dài. “Thân thể của Dĩnh nhi thực sự là tuyệt không thể tả, phụ
hoàng rất yêu ngươi, yêu thân thể này, yêu linh hồn này.”
Đoan
Mộc Thanh Lam cúi xuống, thân thể của thiếu niên đã nhiễm hồng, cúi đầu
cắn nhẹ lên đôi môi Đoan Mộc Dĩnh: “Dĩnh nhi, nói ngươi muốn trẫm động,
nói ngươi muốn phụ hoàng.”
Đoan Mộc Dĩnh quật cường im miệng, lệ cùng mồ hôi đổ càng nhiều, nhưng hắn không mở miệng nói một tiếng.
“Không được trái, nghe lời.” Đoan Mộc Thanh Lam vuốt ve gương mặt đầy mồ hôi
của thiếu niên, một bên giống như trưởng bối giáo dục lại dụ dỗ, một bên xấu xa giật giật phân thân trong cơ thể thiếu niên, thoả mãn nhìn thấy
thân thể thiếu niên nhảy dựng lên. “Là ở đây sao, phản ứng của Dĩnh nhi
rất thành thực, đáng giá được thưởng.”
Đoan Mộc Thanh Lam tà mị
cười, phân thân không còn loạn động, giống như đang đùa sủng vật khả ái: “Nói ngươi muốn phụ hoàng, phụ hoàng sẽ cho ngươi.”
Cái tên bại
hoại này, Đoan Mộc Dĩnh sẽ không để hắn hài lòng, hắn đùa mình ác ý như
thế, Đoan Mộc Dĩnh cắn môi đỏ mọng, không nói lời nào.
“Dĩnh nhi
thật quật cường, phụ hoàng thích sự quật cường của ngươi.” Đoan Mộc
Thanh Lam nắm lấy thắt lưng của thiếu niên, di chuyển xuống dưới, một
tay chà sát ngọc hành của thiếu niên, “Ở đây của ngươi sẽ chịu thua
trẫm, thuận theo trẫm, nói ngươi yêu phụ hoàng.”
“A a. . . A a. . . .” Ngọc hành bị kỹ xảo của nam nhân thao lộng hạ, kịch liệt đứng lên, Đoan Mộc Dĩnh bị khoái cảm kích thích không khống chế được, hắn ngửa
đầu ra sau, phát sinh tiếng rên ngắn ngủi, “Ân, a a.”
“Nói ngươi yêu phụ hoàng.” Đoan Mộc Thanh Lam mệnh lệnh nói, bàn tay thô ráp gia tốc phủ lộng.
“Ân, yêu phụ hoàng. . .” Khoái cảm cường liệt khiến thiếu niên cảm thấy
trước mắt trắng xoá một mảnh, vặn vẹo vòng eo, nỗ lực thoát khỏi khống
chế. Thế nhưng, trong nháy mắt, một đôi tay giữ lại thắt lưng hắn.
“A, buông tay, buông ra.” Đoan Mộc Dĩnh biểu tình thống khổ cầu xin.
Đoan Mộc Thanh Lam vẫn giữ chặt, không giải tỏa kích thích cho thiếu niên.
“Muốn, đi. . .” Khoái cảm càng ngày càng mạnh, nhưng không cách nào sơ
giải. Đoan Mộc Thanh Lam ác ma mỉm cười nhìn thiếu niên quật cường giãy
dụa, ưu nhã dụ dỗ nói: “Dĩnh nhi, nói ngươi yêu phụ hoàng.”
“Ô ô. . .” Thiếu niên khóc nức nở cũng không có giành được đồng tình của đại
phôi đản. Hắn cố chấp nhìn vật nhỏ đang run run, chân thật đáng tin nói: “Nói ngươi yêu phụ hoàng, phụ hoàng sẽ cho ngươi.”
“Hừ, a, Dĩnh
nhi yêu phụ hoàng, yêu phụ hoàng nhất.” Đoan Mộc Dĩnh mang theo giọng
mũi nồng đậm nói, như con mèo nhỏ đang làm nũng.
Đoan Mộc Thanh
Lam lộ ra tươi cười cuồng mị điên đảo chúng sinh, buông lỏng tay ra,
niên thiếu hét lên một tiếng, toàn thân run run được Đoan Mộc Thanh Lam
ôm ấp.
Đoan Mộc Thanh Lam luật động như trước, nghe được thiếu
niên nói yêu hắn, hắn hưng phấn không gì sánh được, thừa dịp thiếu niên
phóng nhuyễn thân thể, hai chân thiếu niên đấu đá lung tung: “Dĩnh nhi,
chí bảo của phụ hoàng, mỗi khắc người đều phải nghĩ tới phụ hoàng.”
Đúng vậy, có thể không nghĩ đến ngươi sao, ta vừa đi là ngươi bắt đầu sử
dụng thủ đoạn, ngươi, đồ bại hoại. Trong lòng Đoan Mộc Dĩnh mắng.
Thiếu niên không nói, nhưng khóe miệng thoáng câu lên. Đối với Đoan Mộc Thanh Lam, nụ cười n