Như Chưa Từng Quen Biết

Như Chưa Từng Quen Biết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324780

Bình chọn: 8.00/10/478 lượt.

học hành, đạt được thành tích tốt.”

Tử Kiều chu miệng không nói gì. Tử Ngạo đứng dậy, đúng vào lúc anh đang định bước ra khỏi phòng, cô liền nói: “Có phải sau này có bài tập nào không biết làm, em đều có thể hỏi anh không?”

Tử Ngạo quay lại: “Vậy còn phải xem em có đủ thành tâm không? Hình như từ trước đến nay anh chưa hề nghe em gọi một tiếng anh trai bao giờ.”

“Vậy đợi khi nào không biết làm bài tập, em sẽ gọi sau.” Tử Kiều quay người đi, tiếp tục ngồi bên bàn học.

Không thấy Tử Ngạo đáp lại, Tử Kiều chỉ nghe tiếng cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại phía sau lưng. Cô nghiến răng nghiến lợi bắt dầu thu dọn cặp sách, hai bức thư được trang trí đẹp đẽ trong cặp lọt vào tầm nhìn, do dự một hồi cô ném thẳng vào thùng rác.

Sau này, cô sẽ không bao giờ vì sôcôla mà làm người đưa thư nữa, cô căm ghét làm những chuyện đó. Đáng ghét, vô cùng căm ghét. Trước kia đã ghét, bây giờ lại càng ghét hơn.

Tay đụng vào mấy tờ giấy nháp, Tăng Tử Kiều lặng người đi, nhìn chăm chăm vào nét chữ kiên nghị hữu lực trên đó, bất giác lại mím chặt môi. Anh thật là lợi hại, có thể giải bài tập khó thế này một cách nhẹ nhàng, còn cô lại mất cả buổi tối mà cũng chẳng làm được gì.

Thực ra, trông anh rất đẹp trai, không cần phải đem so sánh với mấy bạn nam vừa thấp vừa xấu trong lớp cô, ngay cả học sinh nam được mệnh danh là hot boy đệ nhất ở trường lúc này, đem so với anh cũng chỉ là một con vịt xấu xí mà thôi. Tại sao trước kia cô lại thấy anh đáng ghét như vậy chứ?

Tử Kiều bỗng cầm bút lên, viết ba chữ “Tăng Tử Ngạo” lên giấy nháp, sau đó lại viết ba chữ “Tăng Tử Kiều” lên. Cô lặng người nhìn hai cái tên trên đó rồi lén mỉm cười vui vẻ.

Tăng Tử Kiều đẩy xe hàng trong siêu thị, lúc đứng chờ thang máy, cô lặng người nhớ lại giấc mộng ban trưa. Cảm giác đó quá thật, không giống nằm mơ chút nào, ngược lại nó khiến cô như đang tìm lại những đoạn kí ức của quá khứ.

Nếu đó là sự thật, vậy thì Tử Kiều cảm thấy rất buồn phiền. Trong giấc mộng đó, cô còn nhỏ xíu, nhõng nhẽo, lại giả tạo, chẳng đáng yêu chút nào. Điều không thể tưởng tượng nhất chính là đối tượng tình yêu đầu đời của cô lại là Tăng Tử Ngạo. Rõ ràng là rất muốn được anh quan tâm vậy mà cứ kiên quyết nói là không, cô thực sự là một con nha đầu không chút tiền đồ.

Tục ngữ có câu rất hay: “Thỏ khôn không ăn cỏ quanh ổ”, còn cô thì ngược lại, cứ nhất quyết cắn chặt ngọn cỏ quanh ổ không chịu nhả, khiến cho bản thân thê thảm như thế này. Thực ra, cũng không thể trách cô được, từ nhỏ đến lớn, bên cạnh có một anh chàng đẹp trai như vậy, muốn không ngắm, không yêu cũng khó. Nhớ lại lúc còn ở bệnh viện, khi mở mắt ra nhìn khuôn mặt cực phẩm ấy, chỉ suýt chút nữa thôi là cô cũng đắm chìm không thoát ra rồi.

Tăng Tử Kiều bất chợt cảm thấy mâu thuẫn, cô rất muốn biết những chuyện trước kia, với quá khứ trống rỗng đó, cuộc đời con người chẳng thể nào hoàn chỉnh được. Thế nhưng, cô cũng không muốn nhớ lại, nếu quên đi chính là lựa chọn trước đó của cô, vậy thì cuộc tình ấy nhất định khiến cô đau đớn đến mức mỏi mệt. Nếu đã vậy, hà tất cô phải tìm kiếm quá khứ làm gì? Chuyện này mâu thuẫn... vô cùng mâu thuẫn.

Tăng Tử Kiều đẩy xe đồ ra khỏi thang máy, cô lấy thêm một hộp sữa chua từ ngăn lạnh rồi đi tới khu vực bán rau lấy hai chiếc súp lơ đặt vào xe. Chợt nghĩ lại, Tử Kiều thấy người đàn ông này cũng rất biết giữ lời hứa, anh luôn đặt một xấp tiền trên bàn đúng thời gian đã định, hơn nữa còn vượt quá số tiền sinh hoạt cần thiết trong một tháng.

Đi dạo một vòng, mua cả đống thực phẩm, Tăng Tử Kiều liền xách túi lớn túi bé quay về nhà.

Vừa ra khỏi thang máy trong toà nhà, đột nhiên có một người lao nhanh lại ôm chầm lấy cô rồi nói: “Tiểu Kiều, mình vừa đi tập huấn về là nghe tin cậu xảy ra chuyện.”

Phải tốn rất nhiều sức lực Tăng Tử Kiều mới thoát khỏi sự ràng buộc đó: “Người đẹp à, người đẹp, đừng kích động quá thế, cô vịn cổ khiến tôi sắp ngạt thở rồi đó!”

“Tiểu Kiều...” Viên Nhuận Chi thét lên đầy kích động: “Mình là Chi Chi đây, chính là Viên Nhuận Chi, người bạn thân thiết nhất của cậu đấy! Cậu không thể như thế này mãi được đâu, sao lại có thể mất trí nhớ một cách hoang đường như Thẩm sư huynh vậy chứ? Thực sự không thể nào như vậy được!”

Viên Nhuận Chi mặt mày ủ rũ, không ngừng kéo tay áo của Tăng Tử Kiều. Cô vừa quay lại sau kỳ tập huấn thì nghe cấp trên - Tang Du sư tỷ thông báo, Tiểu Kiều đã xảy ra chuyện. Vốn dĩ ban đầu cô không tin, thế nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, thực lòng không thể nào tiếp nhận được sự thật đáng sợ này.

“Chi Chi, Viên Nhuận Chi...” Tăng Tử Kiều lẩm bẩm đọc lại tên cô, sau đó nhìn thật kĩ cô gái trước mặt mình từ trên xuống dưới, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh một cô sinh viên với cái đầu tổ quạ, chỉ vào một chai bia rồi nói với cô rằng: “Nếu mình uống hết chai bia này thì chúng ta sẽ trở thành bạn nhé!” Tử Kiều chẳng mấy để tâm, thế là cô nữ sinh đầu tổ quạ kia liền mở nắp chai, ngẩng đầu cạn sạch chai bia.

Lần này, Tăng Tử Kiều khẳng định rằng, trí nhớ của mình đang dần dần hồi phục, tuy rằng chỉ là một chút ít thôi, thế nhưng đích thực đã


pacman, rainbows, and roller s