mắt nhìn theo anh, nhưng điều tôi không ngờ chính là, máy quay lại đặc tả cảnh tôi và anh bốn mắt tương
giao.
Có thể vì sự chuyện nghiệp của anh, tôi trong nháy mắt liền
bị ánh mắt anh dẫn dắt, không tự giác nâng thắt lưng nhìn anh, biết rõ
quanh mình có rất nhiều người, hơn nữa mọi người đều nhìn chúng tôi chằm chằm. Điều này ngược lại càng kích thích nỗi sợ trong đáy lòng tôi, tôi không biết ánh mắt hai người có lộ ra nội dung dư thừa để người ngoài
nhận thấy được không. Nhưng tôi khẳng định đây là lần duy nhất chúng tôi thâm tình nhìn nhau trước mặt nhiều người, quang minh thẳng thắn như
thế, trắng trợn nở rộ dưới ánh mắt trời, lại rơi vào khung cảnh phồn hoa yên tĩnh lạ thường, liền đối diện như vậy. Tôi thừa nhận, phút giây ấy
tôi hoảng hốt kích động, nhưng cũng có chút vui sướng mờ mịt …
Khi đạo diễn hô “Cắt”, tôi còn chưa hết thất thần. Thẳng khi Quân Sâm chậm
rãi đi về phía tôi, mọi người liên tục vỗ tay, tôi mới nhẹ nhàng thở ra, cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Có thể vị biểu tình vô thức vừa rồi rất
rõ ràng. Quân Sâm đã đến bên cạnh tôi, khóe miệng giương lên.
Tôi mở lời trước: “Nếu muốn bình luận diễn xuất của em, về nhà hẵng nói”.
Anh đơn giản hào phóng thuyết minh: “Bộ dáng em vừa rồi thực sự rất có ý tứ, rất câu dẫn người”.
– “Anh … anh nói bậy gì đó!”.
– “Chấn Hàm, thời điểm quyến rũ nhất của em là những khi vô thức chăm chú như vậy, hệt như thần thánh không thể xâm phạm, khiến anh phải thận
trọng, sợ chọc tới em”. Vừa nói vừa động tay vò tóc tôi.
– “Đừng nói như thể em là người xa lạ vậy”
– “A, hiện tại em đã tốt hơn trước kia nhiều”.
– “Trước kia? Anh biết em bao lâu rồi?”. Tôi hắt bát nước lạnh.
Anh không cho là đúng: “Dù sao những điều anh biết ở em, đều là con người thật của em đi?”
– “Người nào cũng đều là em”.
– “Hôm nay em cũng chịu thừa nhận rồi”.
Chúng tôi cứ như vậy trêu chọc đối phương không quan tâm đến đạo diễn, nhưng
Peter hiển nhiên đã không kiềm chế cảm giác hưng phấn mà chạy đến đây: “Tôi yêu ánh mắt hai người! Ơn chúa, chúng ta đã kết thúc công việc trước
thời hạn. Tôi cam đoan với các vị, hiệu quả truyền thông chắc chắn sẽ
vượt mọi kì vọng”. Đây thật là một lời cam đoan đáng sợ!
Ngày đó tôi thực sự lười biếng không đến công ty. Chiều có khách hàng tìm
tôi, tôi cũng mượn cơ giao cho Lị Lị xử lí, xem ra, tôi là bị sâu lười
phá hỏng.
Chiều đó, lúc đoàn làm phim thu xếp hành trang, tôi liền cùng Quân Sâm ghé vào bảo tàng Lyon trên phố Châu Á. Hơn 40 quốc gia
cùng 6000 ngàn năm lịch sử châu Á đều tụ hội nơi đây. Tôi có thể cảm
nhận được tâm huyết của người dựng nên bảo tàng này. Theo “bức tường
trân bảo”, chúng tôi dừng lại tại tần hầm chứa tác phẩm Trung Hoa ít
nhất 2h đồng hồ. Hôm nay không phải cuối tuần, người đến bảo tàng thưa
thớt, du khách vội vàng tham quan không quan tâm xung quanh, nên Quân
Sâm nắm tay tôi đi một đoạn, tôi cũng không cự tuyệt. Đảo lượn mệt mỏi,
chúng tôi không kiêng kị gì mà ngồi xuống sàn hàn huyên linh tinh.
– “Ngày mai Chu Tình sẽ đến tìm chúng ta”.
– “What? Chu Tình?”. Anh cười rộ lên, hay cánh tay duỗi ra, “cô gái này rất náo nhiệt, có phải do trưởng bối phái đến không?”. Quân Sâm thế nhưng lại rất hiểu thân hữu của gia đình mình.
– “Đúng, Chu Kiến Lâm nhờ em hỗ trợ tìm địa điểm triển lãm”.
– “Thế thì phải cúc cung tận tụy rồi”. Anh phi thường không vui trở mình, cư nhiên xem người tôi là ghế dựa.
– “Em đã nói Thang Thước liên lạc rồi”.
– “Xem ra làm trợ lí của em cũng không dễ, việc gì cũng phải quản”.
Nên tôi trả lương rất cao, nếu không, ai lại làm việc bán mạng cho sếp. “Ngày mai còn phải tìm thêm, trong một tuần phải xong”.
– “Khi nào triển lãm?”.
– “Cuối tuần”.
– “Cái gì?”. Quân Sâm không tin, “bọn họ muốn nô dịch người sao, cuối tuần sau, cáp”.
– “Xem ra kế hoạch đi công viên quốc gia của chúng ta phải ngâm rất lâu”.
– “Quên đi, chuyện người khác không quan trọng bằng chuyện của mình”. Anh đứng lên, vươn tay kéo tôi, “đi thôi, chúng ta ra ngoài chơi tiếp”.
– “Cứ như vậy, em sẽ không còn tâm trí nào mà làm việc”.
Anh lắc đầu: “Không sao, em vốn không ham chơi”.
Quân Sâm ôm cổ tôi ra khỏi bảo tàng, kết quả ngay tại cổng ra vào lại một cô nàng họa sĩ, tựa hồ đang vẽ phong cảnh. Lúc vừa thấy chúng tôi còn chạy đến giữ Quân Sâm, nhờ chúng tôi làm mẫu. Chúng tôi không để ý hình
tượng mà chạy trốn, tất nhiên rất mất phong độ.
Lên xe, tôi lấy hai đôi kính mát Gucci, đem một đôi gọng vuông, màu trà đưa anh: “Có lẽ đôi này hợp với anh”.
Anh trừng mắt nhìn tôi, hệt như tôi làm chuyện kì quái, mở miệng định nói
gì, hai giây sau lại khép lại. Nhận lấy mắt kính mới, anh đột nhiên cười rộ lên đắc ý, biểu tình phi thường quỷ dị. Sau đó, anh lôi từ túi áo
đôi mắt kính cũ, quăng ra ghế sau.
– “Anh làm gì chứ!”. Tôi muốn cản nhưng đã không kịp.
– “Từ nay về sau, anh chỉ dùng đồ em tặng”.
– “Điên rồi!”. Tôi cười, khởi động xe, “thực sự là điên rồi”.
Tuy nói tôi đã chuẩn bị cho việc Chu Tình ghé thăm, nhưng tuyệt đối
không ngờ 8h sáng nàng đã gọi điện đến. Vì đêm trước có chút “kịch
l
