m vào cảnh nam khan
– “Uy—-“. Từ sau truyền đến thanh âm lười biếng nhưng cực độ bất mãn
Tôi dừng lại, không quay đầu
– “Tháng sau tôi sẽ ra nước ngoài”. Hắn đột nhiên xông lên, một phen túm trụ tay tôi, biểu tình khó nắm bắt, rồi mới phun ra một câu làm tôi giật mình: “Đỗ Chấn Hàm, cậu thực sự không có chút hảo cảm nào với tôi sao?”
Lặng yên thật lâu, tôi mới vô lực trả lời: “Phát điên phải không? Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Hắn nhẹ nhàng mở miệng, vẫn ánh mắt tôi không quên được, cố chấp đến không chùn bước: “Tối qua sau khi cậu rời đi, tôi vẫn ngồi trong phòng, thẳng đến khi tôi ra
ngoài nói với Ngải Lị, cô ta không nên lời dụng cậu. Hơn nữa, tôi muốn
tìm cậu, sau đó lại làm vài lần cùng cậu, bởi vì, cậu thực sự là khẩu vị của tôi”
– “Anh rốt cuộc là ai? Nói rõ ràng! Anh là ai?”. Tôi tức giận mở miệng, “Xã hội đen, đại thiếu gia, nghệ sĩ, muốn lưu danh hậu thế, hay là thuần túy muốn hưởng lạc?”
Hắn liếm liếm môi, tươi cười rạng rõ, trước đó, hắn chưa từng có vẻ mặt này: “Tôi? Tôi cũng không biết. Cậu nghĩ tôi điên thì tôi là người điên, nếu cậu không xác định, tôi điên cũng không sao”
Tôi kiên nhẫn nhắc nhở hắn: “Chuyện kia chỉ là một trò chơi, sẽ không có lần thứ hai”
– “Tôi không giống đang thật tâm sao?”. Hắn bày ra dáng vẻ không biết, “Tôi không khờ dại vậy. Nếu chỉ là trò chơi, cậu nguyện ý cùng tôi–tiếp tục chơi không?”
– “Tôi chơi không nổi”. Quay đầu bước đi, tôi không dám dừng lại dù chỉ một chút
– “Đỗ Chấn Hàm!”. Hắn gọi với theo, “Mùa hè còn rất dài, chúng ta sẽ gặp lại”
Tôi nhịn không được quay đầu nhìn hắn, thân ảnh vận lễ phục cao ngất nổi
bật giữa giàn hoa làn cư nhiên tuấn dật thần kì không cưỡng được, tôi
thậm chí còn nghĩ người sa đọa đêm qua là kẻ khác, cảm giác thế giới này đều đảo lộn, chuyện ngoài ý muốn điên khùng gì cũng có thể xảy ra.
Không biết vì sợ hắn hay vì chột dạ, chạng vạng, khi hôn lễ chấm dứt,
tôi viện cớ rút lui, tôi nghĩ mình nên hợp thời tìm nơi yên tĩnh suy
nghĩ một chút
Mùa hè rất dài…….Chỉ mong, đó chỉ là ảo tưởng hoang đường của tôi
Hôm sau tỉnh dậy, tôi liền quyết định mau chóng chạy về San Francisco, cũng tính toán vòng quanh Boston gặp một người
Cần phải biết việc viện cớ bỏ chạy khi hôn lễ vừa kết thúc, là chuyện không hề dễ dàng. Mẫu thân đại nhân bắt đầu khó dễ: “Con không thích nhà họ Hoắc?”. Trực giác của nàng chính xác như vậy làm tôi có chút hổ thẹn, “Chấn Hàm, biểu hiện đêm qua của con tạm được”. Nguyên lại nàng sớm phát hiện tôi khác thường
Nếu biết đứa con trai luôn trầm ổn lại ra ngoài vượt rào, hơn nữa đối tượng là…. Hậu quả chắc chắn không nhỏ. Nhiều năm trước, khi tôi bắt đầu cố
gắng đóng tốt vai diễn xã hội, thành công là suy nghĩ trụ cột của tôi,
nhưng nhiều năm lịch lãm như vậy chỉ là một vở kịch, tôi bắt đầu cảm
thấy giả vờ đần độn thật không thú vị. Trong mắt người ngoài, tôi là
tiêu chuẩn thanh niên ưu tú, nhưng sự nghiệp thành công lại cướp hết mọi thú vui của tôi, chắc chắn nếu không dùng vài năm, hứng thú của tôi sẽ
rút nhanh như thủy triều
Nguyên lai, tôi cũng hiểu rõ trình tự
diễn biến của loại cá tính này, dù sao, trên đời không có bữa ăn nào
miễn phí, nhưng thẳng đến khi tôi đối mặt với biến cố xảy ra đêm trước,
trong cơ thể lại có tế bào cấm kị khuynh động, tôi mới biết điểm khiếm
khuyết của mình. Nếu một cám dỗ không đủ trí mạng, tôi đây nên chân
chính tiếp nhận giáo huấn
Không muốn mẫu thân nghi ngờ, tôi thề thốt phủ nhận: “Người nhà họ Hoắc ai cũng nổi tiếng, con sợ đứng cạnh họ sẽ xấu hổ”
– “Xú tiểu tử, lại ba hoa với mẹ”. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười
– “Miss Chương, chiều mai tôi bay”
– “Mẹ cũng không miễn cưỡng con ở lại thêm vài ngày, đêm nay đến ăn bữa cơm đi, xem như tiễn biệt con”
– “Được”. Tôi không thể từ chối. Mẹ là nữ nhân khai sáng đến cực điểm, bất luận
có gặp mặt hay không, tôi và người nhà họ Hoắc có liên hệ gì không, tôi
cũng hi vọng Hoắc Quân Sâm sẽ xuất hiện. Tôi cần phục hồi tâm tình như
cũ
Lần này quả thực là bữa tiệc gia đình danh kì phù thực, mẹ thích đồ
ăn Thái Lan, thế là mọi người hòa thuận vui vẻ chọn món Thái. Tuy tôi có chút không quen việc phải khắng khít thân mật với ‘người nhà’ chỉ gặp
qua một lần, nhưng cũng không cảm thấy quá miễn cưỡng
Thẳng đến khi thức ăn chuẩn bị sẵn sàng, Hoắc Quân Sâm vẫn chưa xuất hiện,
hắn vắng mặt làm tôi nhẹ nhõm nhiều, ít nhất có thể cam đoan bản thân
không biến sắc diễn xong vở kịch họp mặt hôm nay. Tôi thừa nhận, qua một đêm kia, tâm tình tôi trầm ổn bắt đầu dao động, tựa như thực vật sinh
trưởng, có chạy trốn hay làm gì cũng cảm thấy bất an….
Đối phương
từ giờ trở đi, đã không phải là người xa lạ, với tình hình hiện tại, hắn cùng tôi hoặc nhiều hoặc ít cũng có quan hệ gia tộc. Sau đó, tôi lại
hiểu ra, màn ‘ngoài ý muốn’ kia phát sinh từ chính bản thân mình, tôi đã phong lưu không đúng chỗ, cũng trêu chọc đến người không nên động đến.
Bóng ma áy náy nhất thời rất khó thoát khỏi, tôi chỉ có thể tận lực điều chỉnh tâm tình mà quên đi, đây là cách duy nhất
Kì thật, cũng
không phải tôi không đủ lí tính ki