”
– “Cậu điều tra người khác thế nào, mà để đối phương hiểu chúng ta rõ như lòng bàn tay như vậy?”
– “Trước tiên cứ nói cho tôi biết, vừa rồi tôi đồng ý rõ ràng như vậy, có phải là đã ‘bán chủ cầu vinh’ không?”
– “Muốn vinh quang thì phải đánh đối, hợp đồng quảng cáo này chúng ta phải kéo về được, không thể không chiều lòng Ngải Lan Đức”
– “Thật may trên đời còn có một ông chủ tri kỉ như vậy, nếu không, tôi sẽ tuyệt vọng chọn cách quay về trường đại học chăm chỉ theo ngành y”
– “Tôi nên thay mặt Trát Mạc Lí dạy dỗ cậu”
– “A, lão gia khỏa kia vừa thấy mặt tôi đã muốn khóc nhè, sáu năm đại
học, chúng tôi đã sớm hình thành thói quen tra tấn lẫn nhau”
Chúng tôi cứ vừa đi vừa phiếm chuyện như vậy, một lúc sau đã đến nhà hàng Trung Hoa ‘Butterfly’
Thức ăn thì không nói làm gì, hương vị có chút không chính thống, nhưng bất
quá cứ xem như thưởng thức món ngon vật lạ bên ngoài. Ngải Lan Đức cũng
không làm kẻ khác chán ghét, trái lại, còn là một nam nhân trung niên
thẳng thắn, bất quá, vì hắn yêu thích tranh Van Gogh, nên khó tránh khỏi có chút thần kinh và theo đuổi vè hoàn mĩ tuyệt đối, khưu giác linh
mẫn, rất thích soi mói điểm yếu của kẻ khác. Trong vòng 15 phút tôi đã
trình bày những hiệu quả của chiến dịch quảng cáo, theo như toàn bộ kế
hoạch, cam kết trong 10 ngày có thể hoàn thành mọi việc, sau đó lại tốn
thêm 1 giờ trình bày những kiến thức mĩ thuật tạo hình phương Tây
– “Tôi đồng ý kế hoạch này không phải vì năng lực đàm phàn của cậu, mà là những hiểu biết của cậu về hội họa”
– “Có lẽ là do học rộng đi, người ta còn hẹn cuối tuần đi nhấm nháp chút gì”
– “Dù sao tôi cũng muốn nói vài lời–“. David bởi vì đã buông được gánh nặng trong lòng, bắt đầu thong dong nhàn nhã nhấm tách cà phê, “Nhã nhặn bại hoại”
– “Cậu vẫn nhìn khách hàng bằng ánh mắt tinh tường như vậy”
– “Bố Lai Ân, cuối cùng tôi cũng biết vì sao phụ nữ yêu thích cậu, điểm mạnh của cậu là mánh lới”
Đấm cào ngực tôi, David tựa vào cửa xe cười ha ha, hết giờ làm, chúng tôi
không nói chuyện công việc, nếu không, tôi sẽ cảm thấy tinh thần bản
thân già cả rất sớm
Khi tôi trở về công ty, ngồi vào bàn làm việc
lần nữa đã là 2h chiều, một đống văn kiện đang đợi, tôi mới xem qua một
phần, mẫu thân đại nhân đã gọi điện đến
– “Sao con cứ không mang di động bên người như vậy? Cũng không nghĩ cấp dưới có chuyện cần liên lạc sao?”
– “Con luôn luôn là nhân vật thứ yếu trong công ty”
– “Vậy nhân vật thứ yếu trong công ty chuẩn bị an bài cho nhân vật chủ yếu của Hoắc gia như thế nào?”. Mẫu thân hỏi vào mấu chốt
– “Anh ta…. nói với mọi người?”
– “Hôm qua gọi điện thoại về, nó nói tình hình quan trọng gần đây với
cha, Hoa Lai Sĩ vốn đề nghị Quân Sâm ở San Francisco tiếp tục công việc, Quân Sâm lại kiên trì nói, vài ngày sau sẽ đến làm việc ở công ty con,
mẹ thật không ngờ”. Mẫu thân khó hiểu vì sao Hoắc Quân Sâm lại đột ngột tin cậy tôi
– “Ân, con có ý mời anh ta gia nhập công ty”
– “Cậu ta không có ý định ở lại kí túc xá hoặc nhà trọ, nói con sẽ an bài cho cậu ta, là như thế sao?”
– “Anh ta nói vậy?”
– “Chẳng lẽ không đúng?”
– “Ách–“. Đột nhiên tôi có chút chột dạ, “Con chỉ đồng ý lo liệu chỗ ở cho anh ta”. Xem như đó là phúc lợi cho nhân viên công ty đi
– “Ngày mai cậu ta đi San Francisco”
– “Con biết rồi”
– “Đã tìm được phòng trọ thích hợp chưa?”
– “Bước đầu sẽ có hai nhà trọ cho anh ta chọn lựa”
– “Để nó ở nhà trọ một mình không tốt lắm, biệt thự hai tầng của con không thể ở thêm một người sao?”
– “Sao có thể thế được!”. Tôi nhất thời không thể chống đỡ đề nghị này, “Hai đại nam nhân ở cùng nhau không tiện lắm”
– “Hai đại nam nhân thì bất tiện gì? Chấn Hàm, hay là con…. đang sống chung với bạn gái?”
Tôi không thể không cười: “Mẹ có trí tưởng tượng thật phong phú”
– “Mẹ chỉ là nghĩ hai con hiện tại cũng như người một nhà, không cần quá
rạch ròi mọi chuyện, hai người sống cùng nhau cũng không có gì không
tốt”
– “Ân….”. Tôi thở dài, “Con hỏi ý anh ta xem thế nào”
– “Chấn Hàm thật thấu tình đạt lí”
– “Đừng đưa con lên trời như thế chứ”. Rồi tôi hạ giọng, “Miss Chương, cuộc hôn nhân mới tốt không?”
– “Đây là lần cuối mẹ kết hôn”
– “A, tạ ơn trời đất”
– “Xú tiểu tử”
Người nhà xác nhận tin A Sâm đồng ý về công ty làm tôi an tâm phần nào, nhưng đồng thời cũng làm tôi băn khoăn sâu sắc, tôi vốn tưởng hắn không bao
giờ tiết lộ hành tung của mình với bất kì ai, nhưng thực tế, là tôi chưa hiểu hết hắn. Tôi thừa nhận hành vi của hắn luôn nằm ngoài dự tính của
tôi, tuy tôi có vẻ là một giám đốc lõi đời trong ngành công nghiệp giải
trí, nhưng những kẻ làm nghệ thuật đều có vẻ dại khờ cố hữu, Hoắc Quân
Sâm cũng vậy, hắn không tầm thường, lúc nào cũng làm người khác vô tình
cảm thấy hắn có chút khó nắm bắt
Nửa giờ sau, Đường Na phăm phăm vào phòng tôi
– “Làm việc mà không đóng cửa, có phải cậu muốn làm gương trong công ty, để mọi người bán mạng làm việc hay không?”
– “Cũng còn hơn chiếm dụng giờ làm xem phim”. Tôi đứng lên, nàng cười giang hai tay ý muốn tôi ôm một chút
– “Chấn Hàm, ngoại hình của cậu rất tốt, thật