ối với hai người này, hắn chỉ khoanh tay ngồi xem kịch, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thấy có kết quả.
Xem biểu tình của Lăng Vân thì mọi người đều biết đáp án là gì.
“Nếu phải đợi năm tháng dài lâu thì mới chịu có trăng quên đèn, chẳng phải những thứ trân quý sẽ bị mất đi giá trị hay sao, đạo lý này ngay cả tiểu Dạ Dực cũng biết, còn ngươi quá quan tâm nên không dám chạm vào hay là ngay cả nếm thử cũng không dám? Về phần Miểu Lan, chỉ sợ hắn nghĩ rằng người ngươi muốn chính là Tiêu Tự trong quá khứ nên mới như vậy.” Lăng Lạc Viêm nhẹ nhàng nói, Lăng Vân nghe xong thì bỗng nhiên ngẩng đầu, “Đây là khúc mắc của hắn?”
“Nguyên lai ngươi vẫn chưa nhìn ra.” Lăng Lạc Viêm bĩu môi rồi lắc đầu, “Sớm biết như thế thì ta không nên chỉ điểm, để nhìn xem đến khi nào ngươi mới chịu tỉnh ngộ.”
Thần sắc của Lăng Vân giống như vừa lo vừa vui, nhìn hắn như thế, hồng y nam nhân hoàn toàn dựa lên thân bạch y bào, bật lên tiếng cười khẽ, “Thật không hiểu làm thế nào mà ngươi có thể khiến cho hắn đáp ứng việc lập khế. Nếu đã muốn lập khế thì còn lo trước lo sau, không dám manh động để làm gì? Ngươi nên học hỏi tế ti đại nhân của ta nhiều một chút, có người quả thật hoàn toàn không hề để ý đến tâm nguyện của ta, ép ta phải đáp ứng việc lập khế ngay lúc này.”
Giọng nói dần dần trầm xuống, mang theo ý tứ nguy hiểm cùng nhẫn nhịn, liếc mắt nhìn Long Phạm, nghĩ đến việc sau khi về Xích Diêm tộc thì Long Phạm đã làm gì để khiến hắn phải đáp ứng, Lăng Lạc Viêm điều chỉnh tư thế ngồi một chút, rồi nhịn không được mà nhíu mày, “Với lực lượng của ta và ngươi, còn cần cái gì tuổi thọ cùng chia, linh lực tương thông, lập khế để làm gì.”
Để làm cho hắn đáp ứng, tế ti của hắn quả thực đã dùng đủ loại thủ đoạn tồi tệ nhất, mãi cho đến giờ khắc này hắn vẫn còn ảo giác có cái gì đó lạnh lẽo và nóng rực lần lượt thay đổi trong cơ thể. Thế mới biết, hóa ra sóc thủy ngoại trừ dùng để tịnh hóa tẩy rửa thì còn có thể dùng ở một chỗ trên người.
“Vì làm cho ngươi trong lòng không có người khác, để khi ngươi không ở trong tầm mắt của ta thì ta cũng biết ngươi không có việc gì.” Trả lời câu hỏi của Lăng Lạc Viêm, tế ti Long Phạm hơi thoáng mỉm cười. Hắn muốn làm cho người ở bên cạnh hắn lúc nào cũng cảm giác được sự tồn tại của hắn, không cho người khác có một chút kẻ hở.
Lăng Lạc Viêm nhếch môi, khẽ cười một tiếng rồi thản nhiên nói, “Ta còn tưởng rằng ngươi lại ghen tuông quá độ.” Hắn làm sao lại không hiểu tâm tư của Long Phạm. Tế ti của hắn muốn hắn không được nhớ kỹ Phong Trần Tuyệt, nhưng Long Phạm lại thủy chung để tâm hết thảy mọi chuyện.
“Lạc Viêm muốn nhắc nhở ta?” Bạch y bào tế ti lộ ra nụ cười nhạt như nước, Lăng Lạc Viêm tà mị liếc mắt, “Còn cần ta phải nhắc hay sao?” Sau khi trở về thì hắn đã quên, nhưng Long Phạm vẫn còn nhớ đến câu nói buông tay khi hắn bị khống chế, rồi sau đó hắn đáp ứng Long Phạm chuyện tự phạt…
Hắn nói thể nào thì tế ti của hắn quả thực làm đúng như vậy.
Nhẹ nhàng mỉm cười, lời nói cũng vô cùng ôn nhu, nhìn như thánh khiết, tựa hồ mấy ngày hôm trước làm ra chuyện kia với hắn cũng không quan hệ đến Long Phạm. Không ai biết mấy ngày trước đây, người nam nhân này đã đòi hỏi hắn quá độ như thế nào, nếu hắn chỉ là thường nhân thì chỉ sợ mấy ngày này đừng hòng bước xuống giường, mà cho dù hắn đã là người phi thường thì sau đó vẫn bị Long Phạm ôm đi tắm. (=.= quá sức….)
Dùng phương thức như vậy để bắt hắn đáp ứng lập khế, nam nhân xem thường hết thảy mọi thứ ở trên đời lại làm như vậy. Muốn hắn đồng sinh cộng tử, sống chết có nhau, lấy máu tuyên thệ cùng nhau lập sinh tử khế. Trong mắt của Long Phạm, không chỉ là sống bên nhau, mà đó là ước định.
Hiểu được điều Long Phạm muốn, vì vậy hắn đương nhiên đáp ứng. Lập khế khác với hôn thú nhưng cũng có vài điểm tương tự, đều có nghi thức, đều phải đãi khách, mở tửu yến. Với thân phận hiện giờ của bọn hắn trong mắt của thế nhân, vừa muốn chiêu cáo thiên hạ, vừa không muốn ồn ào náo nhiệt thì quả thật không có khả năng.
Theo như lời của Ngải, Hách Vũ và Đồ Lân lúc trước xác thực có thể được xưng là thần nhân. Tất cả mọi việc bọn họ làm đều được quyết định sau khi đã đặt tình cảm sang một bên, để miễn cho tai họa càng thêm trầm trọng, nên bọn họ muốn đem nhân loại diệt đi cũng là vì như thế.
Chẳng qua không nghĩ tới, sau khi bọn họ tiêu tán, hồn phách cùng lực lượng vẫn chưa hoàn toàn biến mất mà chỉ phiêu diêu trong thiên địa, rồi sau đó lực lượng phân tán được hội tụ, một lần nữa trọng sinh thế gian, đó chính là hắn và Long Phạm. Bất quá trải qua thế sự dương gian, thừa nhận tình cảm của nhân loại, hắn và Long Phạm rốt cục không còn là hai vị thần nhân lúc trước.
Có lẽ điều này Hách Vũ và Đồ Lân vẫn chưa nghĩ đến, thần nhân vô tình lại có thể hiểu được tình ái, hết thảy kế hoạch an bài lúc trước hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, bọn họ không còn là Hách Vũ và Đồ Lân, mà lại chính là Lăng Lạc Viêm và Long Phạm.
Như thế tính ra hai người bọn hắn quả thật là thần nhân, cũng có thể nói không phải là thần nhân lúc trước, Lăng Lạc Viêm cũng không s