tính tình cởi mở vui vẻ, có khiếu
nói chuyện, đối lập hẳn với một Vương Kiếm Hùng “im lặng là vàng”.
Ăn xong cơm, tôi đề nghị đến sàn
nhảy giải trí một tí nhưng cả hai người đàn ông đều không chịu. Tôi hiểu là họ
đều muốn được ở một mình cùng với người yêu của mình. Có người nói, người đàn
ông khi có tình yêu thì không muốn phí tâm sức cho những chuyện khác, không
muốn lãng phí khoảng thời gian đẹp đẽ vì những chuyện nhàm chán đâu đâu.
Lúc 9 giờ, ba gọi điện thoại đến, ba
nói là thấy tôi trên ti vi và hỏi thăm về tình hình của lớp “Phụ đạo thể dục
thẩm mỹ trẻ em Tuyết Nhi”.
Tôi nói, “Đó là do một người bạn học
mở ra, mời con đến làm giáo viên hướng dẫn thôi.
Ba vui mừng, “Tốt lắm, tốt lắm, con
phải làm cho tốt nhé. Còn có khó khăn gì thì cứ báo cho ba biết, nhất là chuyện
tiền nong ấy”, ba còn nói có thể viện trợ cho tôi một phần nào đó.
Tôi nói, “Không có vấn đề gì đâu ba,
nếu thực sự cần thì con sẽ tìm ba mà”.
Vừa mới cúp điện thoại, thì lại nhận
được điện thoại của Hiểu Lâm, Hiểu Lâm mở miệng ra là nói liền, “Hay quá ha em
gái Tuyết Nhi, em mở một lớp phụ đạo thể dục thẩm mỹ trẻ em tốt như thế mà
không thèm báo cho chị câu nào, có phải là quên mất tiêu người chị này rồi
không?”
Tôi nói, “Sao lại như thế được chứ?
Đó là một anh bạn của em mở, em chỉ là người mà anh ấy tuyển vào làm giáo viên
hướng dẫn thôi mà”.
Hiểu Lâm hứa chị ấy sẽ tranh thủ lúc
rảnh đến lớp thể dục thẩm mỹ thăm tôi, còn nếu cần đầu tư thì cứ tìm Đạt Minh.
Tôi nói, cám ơn chị.
Nãy giờ, Vương Kiếm Hùng cứ ôm tôi
không rời nhưng lại tỏ ra không được vui, anh nói, “Em nên nói đó là em và người
khác cùng đầu tư mới phải chứ, cái mà anh đầu tư vào là tiền bạc, còn cái mà em
đầu tư vào là tên và sắc đẹp của em mà”.
Thứ năm, ngày 24 tháng 1
Trời nắng
Ngày mai là lớp “Phụ đạo thể dục
thẩm mỹ trẻ em Tuyết Nhi” ch thức bắt đầu, số người đăng ký đã tăng từ 15 của
ngày đầu tiên lên đến 33 người. Mã Lợi Hoa đề nghị hãy chia nhóm ra dạy, theo
độ tuổi, vì những trẻ không cùng độ tuổi sẽ khác nhau về thể trạng phát triển.
Vương Kiếm Hùng có ý kiến tạm thời
thì học viên cứ tập chung một thời gian đã, vì nếu chia nhóm ra dạy thì phải có
một phòng tập thẩm mỹ lớn giống như vậy nữa, cần phải có thêm vốn, điều quan
trọng là bây giờ vẫn chưa có phòng, tầng 3, 4, 5 đều đã có người thuê cả rồi.
Hơn nữa đều là những phòng làm việc nhỏ thôi, tôi nói, “Có thể rút ngắn lại
thời gian học, phân ra một lớp 2-4-6, một lớp 3-5-7, thì sẽ không cần phải phải
bỏ thêm vốn cũng không cần phải thuê thêm phòng nữa”.
Vương Kiếm Hùng tán thành, “Như thế
cũng được đấy, nhưng phải chờ thêm một thời gian nữa mới có thể điều chỉnh được,
nếu không thì lớp dạy nghệ thuật hội họa của anh sẽ không mở nữa, để làm thành
lớp thể dục thẩm mỹ luôn”.
Hai ngày nay tôi đều ở chỗ của Vương
Kiếm Hùng.
Thứ sáu, ngày 25 tháng 1
Bắt đầu từ 7 giờ tối hôm nay, lớp “Phụ đạo thể dục thẩm mỹ trẻ em Tuyết Nhi” đã
chính thức bắt đầu, là lần đầu tiên tôi lên lớp làm giáo viên, vừa vui vừa hồi
hộp.
Nhưng sau khi ra ngoài thì Vương
Kiếm Hùng cứ y như là bốc hơi mất vậy. Có khách hàng đến nhờ anh ấy thiết kế
hình, tôi gọi liền mấy cuộc điện thoại nhưng anh ấy đều tắt máy, mãi đến lúc 8
giờ tối mới quay về, tôi rất tức giận, anh cũng không giải thích gì với tôi cả.
Sau khi tan lớp tôi chuẩn bị về nhà.
Vương Kiếm Hùng bỗng xuất hiện,
“Tuyết Nhi, em vẫn còn giận sao?”
Tôi không thèm để ý đến anh ấy,
thong thả đi ra ngoài. Vương Kiếm Hùng cũng không để ý đến tôi, đứng lại một
chút rồi cũng quay người đi.
Thy Vương Kiếm Hùng đi mất, trong
lòng tôi nghĩ, Vương Kiếm Hùng thật là quá lạnh lùng, anh ấy không hiểu lòng
tôi, thật ra thì tôi đang nhớ anh ấy quá đỗi. Điều đó cũng cho thấy vị trí của
anh ấy trong lòng tôi nhưng anh ấy lại quá lạnh lùng, chẳng hiểu tí gì trái tim
phụ nữ. Yêu một người thật không dễ dàng chút nào. Tôi đã yêu anh ấy, tất cả
những tình cảm mà tôi có được đều sẽ dành trọn cho anh ấy, đây chính là điểm
yếu của tôi. Tôi bị tình yêu mê hoặc, lại trở nên quá yếu đuối.
Đang lúc tôi thơ thẩn cúi đầu vừa đi
vừa nghĩ ngợi thì đột nhiên có một chiếc xe con màu đen dừng lại bên cạnh, chưa
kịp hoàn hồn thì nghe một giọng đàn ông, “Tuyết Nhi, lên xe đi, anh đưa em về
nhà”.
Tôi ngước đầu nhìn thấy Vương Kiếm
Hùng, vừa ngạc nhiên vừa thấy vui. Tôi làm bộ dỗi hờn dùng tay cốc vào cái đầu
đang thò ra ngoài cửa xe của Vương Kiếm Hùng.
Vương Kiếm Hùng nói, “Thôi Tuyết
Nhi, đừng giận nữa, em giận sẽ chóng già đi đấy, tại anh cả, anh không nên làm
vậy”. Trong lòng tôi dâng trào một cảm giác ngọt ngào.
Rõ ràng là tôi muốn lên xe, nhưng
lại cố ý đứng yên, Vương Kiếm Hùng đành phải xuống xe, anh ôm lấy vai tôi nói,
“Tuyết Nhi à, hôm nay anh đến thăm Vương Tân Mai, bác sĩ gọi điện thoại đến nói
là bệnh tình của cô ấy đã trở nặng hơn rồi”.
Tôi một bên không để ý đến anh ấy.
Anh ấy nói tiếp, “Anh cũng định nói với em và muốn đưa em cùng đi với anh,
nhưng nói cho cùng thì bệnh viện cũng chẳng hay ho gì, cho nên…”.
“Vậy tại sao anh
