ì đàn bà cũng vẫn phải đứng đó, đừng có ngó nghiêng ngoại tình, vẫn phải giữ mình chung thủy, chung tình và luôn luôn đoan chính .
- Thế thằng cha trên facebook mà chị nói, chị đã cho nó biết chưa?
- Chị chưa….
- Bây giờ, có nói gì cũng vô ích. Đứa bé đã thành hình rồi. Mọi việc cần được giải quyết thật rõ ràng thôi. Chị cần nói cho tất cả biết. Chị muốn thế nào?
- Chị…chị không có chút tình cảm nào với người đó. Chị chỉ yêu mình người yêu chị thôi ….
- Nhưng ?
- Nhưng liệu người đàn ông nào tha thứ nổi cho lỗi lầm này của chị?
- Chị hiểu vấn đề rồi đó !
- Chị sẽ giữ lại đứa bé và nuôi nó một mình …
- Còn người yêu chị thì sao?
- Chị…nhường anh ấy …cho người ta.
Sài Gòn đổ mưa tầm tã, hay đang đổ lệ dần dề cho mối tình qua đi hay vẫn còn đang dang dở? Tôi chẳng thể khuyên gì để An Nhiên có thể đứng dậy và đi tiếp trong ngần ấy những rắc rối mà chị ấy đang sở hữu…Tôi chỉ lo cho đứa bé trong bụng cô ấy…Rồi đây…sẽ ra sao? Gia đình An Nhiên sẽ chấp nhận cho chị ấy sinh nó ra …trong đơn độc để hứng chịu gièm pha dành cho một gia đình quý tộc và đẳng cấp ?Hay chị ấy sẽ lén lút nấp đi để biến mất với đứa con của mình ?
Đêm…một mình tôi trong căn phòng trọ tồi tàn trống trải…Miệt mài bên ly rượu cứ vơi mãi lại đầy…tôi cảm thấy chơi vơi …với tràn đầy suy nghĩ. Câu chuyện thứ mười một : Kẻ khóc người cười
Tôi cầm điện thoại nhiều giờ liền, sau khi uống vài ly và không thể ngủ. Câu chuyện của An Nhiên cứ mãi lởn vởn trong đầu. Thực ra đó đâu phải là chuyện của tôi. Tôi càng không có trách nhiệm phải suy nghĩ về nó. Nhưng xâu chuỗi mọi việc lại một cách kỹ càng, thì tôi có quá nhiều lý do để phải để tâm đến việc này. Vì An Nhiên là bạn tôi, vì người yêu cũ của tôi là bạn trai của An Nhiên …Vì những sợi dây tình cảm luyên thuyên vô hình đã kéo xình xịch cuộc đời của chúng tôi lại gần nhau một cách vô lý.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi nhắn tin cho người yêu cũ “Em qua nhà anh nhé!”
Ba giây sau, tôi nhận được tin nhắn trả lời rất ngắn gọn : “Ừ”
Tôi nhắn lại : “Địa chỉ?”
Tôi nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại. Đã hơn 4 giờ sáng. Anh vẫn chưa ngủ sao? Tôi chẳng có lý do nào để đến nhà anh ấy lúc này. Càng không phải đến để ngồi giãi bày câu chuyện về An Nhiên mà hôm nay tôi được biết. Nhưng nhất thiết, có cái gì đó xui khiến,…tôi làm như thế ….
Khó khăn lắm tôi mới bắt được taxi đến nhà anh vào tờ mờ sáng như thế này. Tôi không hiểu mình cần đến đó với mục đích gì? Ý nghĩ “muốn đi” là điều duy nhất thúc đẩy tôi chạy ra khỏi nhà khi trời còn đang nhập nhẹm. Anh ấy sống một mình trong một căn biệt thự trông có vẻ rộng ở quận 2. Toàn căn nhà được sơn một màu trắng lẫn trong bóng đêm là một sự nhá nhem ảm đạm. Những tấm kính trong suốt, nhìn từ bên ngoài, được che chắn bằng một lớp rèm bằng voan rất mỏng…Tôi bấm chuông. Cửa tự động mở.
Tiếng nhạc đập vào tai chát chúa ngay khi tôi bước vào trong nhà. Mọi thứ vẫn sáng lóa như chưa từng có dấu hiệu của đêm tối. Dường như căn nhà này và chủ nhân của nó không hề ngủ suốt đêm qua.
Tôi thấy anh nằm dài trên ghế sofa, khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt nhắm hờ hững. Trên bàn ngổn ngang những mảnh vỡ thủy tinh của chai rượu còn đang chảy lênh láng. Khi tôi còn đang mải chăm chú quan sát thì anh bỗng lên tiếng :
- Em đừng nhìn nữa, ngồi đi.
Tôi ngó quanh tìm chỗ ngồi cho mình. Anh nhỏm dậy, đưa tay về phía tôi, tôi nắm lấy tay anh và ngay lập tức anh kéo tôi về phía mình. Tôi vấp lên ghế sofa và ngã vào lòng anh. Trong cái ôm rất chặt ấy, tôi bắt đầu nhận thấy có nước mắt. Tôi bỗng chốc cảm thấy thương anh vô hạn. Anh ở trong một căn nhà rộng, và có những thứ tình cảm rất rỗng ruột. Có thể ngay lúc này đây, anh đang cảm thấy cô đơn và khóc vì sự trống trải trong lòng. Nhưng nếu anh biết thêm cả chuyện về An Nhiên nữa, thì anh sẽ có trạng thái nào? Thất vọng, ngỡ ngàng hay đau lòng khó tả? Đàn ông hay đàn bà, đều đơn giản chỉ là những cá thể kết cấu nên bởi thịt da và trái tim dạt dào cảm xúc. Ai chẳng có lúc cảm thấy đau đến ruột đứt từng khúc bởi những sự việc mà họ không thể nào tưởng tượng được. Cho dù trong ký ức mờ nhạt của tôi thời xa xưa ấy, anh có tồi tệ và bạc nhược như thế nào …thì đó cũng chỉ là ký ức của một cô bé về một cậu bé mà thôi. Con người ta vẫn lớn lên từng ngày. Sau ba năm, sự gặp gỡ và định mệnh này giữa chúng tôi đã khiến cuộc đời hai người chạm tay nhau thêm một lần nữa. Anh ấy có thể xấu xa, nhưng giờ phút này đây, gạt bỏ sự xấu xa ấy, trong tôi chỉ còn là hình ảnh đáng thương mà thôi.
- Có lẽ trước đây anh đã đối xử với em quá tệ. Nên bây giờ, anh chịu quả báo rồi…Anh nói một cách ngập ngừng, đứt quãng …
- Chuyện gì thế?
Tôi vẫn ôm lấy anh, hỏi lại một câu hỏi đầy phản xạ. Tiếng nói của tôi rơi thõm vào tiếng nhạc, thứ nhạc quái gở, ồn ào mà tôi khó mà có thể nào định nghĩa và đặt tên được.
- Bạn gái anh – An Nhiên, có thai, và đứa bé ấy, không phải là con anh.
Tôi chết lặng. Anh ấy đã biết. An Nhiên nói rằng chưa nói với anh ấy mà. Vậy là chị ấy đã nói, mới nói, hay anh ấy tự biết đây? Dù bằng cách nào, đây cũng là một cái tát quá lớn