ự sợ hãi và âm thanh thổn thức ma quái, giả bộ bình tĩnh ôm cánh tay trả lời, "Vạn Uyển, thành phố W đi một mình tới thành phố S chơi!"
Vừa mới dứt lời, liền thấy sự vui vẻ của đồng chí Đồng Niệm vội vàng thu lại, Vạn Uyển kỳ quái quét mắt nhìn mọi người, một đám người cũng không khỏi hớp một chút khí lạnh.
Vạn Uyển nôn nóng, chẳng lẽ đám người bọn họ là tới thi hành nhiệm vụ, vì vậy, vừa vặn, câu nói đùa của mình là ám hiệu dành cho phần tử nguy hiểm? Vạn Uyển bịt miệng, lập tức hoảng hồn, bị xem là nhân vật nguy hiểm không phải là chuyện đáng xem đâu!
"Buông ra" một tiếng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến, Vạn Uyển bị giọng nói lạnh lùng mang theo một chút khó chịu doạ sợ đến mức vội lùi lại hai bước, cúi đầu nhìn tay của mình, mới phát hiện thì ra mình vẫn đang nắm chặt cánh tay khi nãy đỡ mình.
Vạn Uyển vội vàng buông lỏng tay ra, hơi sợ nhìn người phía sau, một thân quân trang thẳng thớm, làn da ngăm đen khỏe mạnh, con ngươi bén nhọn, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, và bởi vì dựa sát vào nên có thể ngửi thấy được mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Không biết tại sao, chỉ cần nhìn qua, Vạn Uyển đã cảm thấy người này khí thế phi phàm, lúc ấy liền khiếp sợ, bạn học Vạn Uyển từ trước đến giờ vẫn rất dễ uốn nắn, lại một lần nữa không có cốt khí mà cúi đầu, mượn tóc dài ngăn trở tầm mắt của anh, buồn buồn nói xin lỗi "Thật xin lỗi, tôi thật không cố ý."
"Ừ" Anh lại liếc nhìn Vạn Uyển, ánh mắt không có sóng, giống như mới vừa nói chuyện với một loại đối tượng không bình thường, thẳng bước đi về phía trước.
Mọi người thấy anh đi, thu hồi ánh mắt của mình, lại cũng vô cùng ăn ý mà cùng nhìn trạng thái băng liệt của cô gái Vạn Uyển một chút, theo sát phía sau. Lúc đội ngũ đi hết, Đồng Niệm mới tiến tới trước mặt Vạn Uyển, "Vạn đồng chí, cô sờ soạng tay phó trung đoàn tôi nha, có thể sống được thật tốt!"
Vạn Uyển vừa định hỏi tại sao, chỉ nghe được một giọng nói của vị đồng chí đã đi thật xa hướng về phía Đồng Niệm mà rống lên, đồng chí nhỏ Đồng Niệm lập tức rụt cổ lại, nhón chân bỏ chạy.
Vạn Uyển cũng bị một giọng nói mười phần trung khí kia làm cho sợ, đưa mắt nhìn đám đồng chí giải phóng quân biến mất ở cửa ra liền mở miệng thở phào nhẹ nhõm. Có câu nói, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn (Đường Lang bộ thiền Hoàng Tước tại hậu, tham lợi trước mắt, quên họa sau lưng), thần kinh căng thẳng mới vừa buông lỏng thì trên đầu bị một chưởng, Vạn Uyển nghiêng đầu, quả nhiên là Lộ Ninh.
"Lộ Lộ" rốt cục thấy người của mình, nhất thời trong lòng Vạn Uyển có loại ấm áp tìm được nhà, đang chuẩn bị nhào tới nói về một màn mới vừa rồi, lại thấy vẻ mặt Lộ Ninh ngoài cười nhưng trong không cười."Sao. . . . . . Thế nào! ! ? ?" Giác quan thứ sáu nói cho Vạn Uyển, chuyện bất hạnh sắp xảy ra.
"Không hổ là bạn thân của mình!" Lộ Ninh lại cười, lại đem kẹp tóc từ trong túi xách lấy ra, đi vòng qua sau lưng Vạn Uyển, cột cái đuôi ngựa cho cô."Trước tiên thăm dò tình hình quân địch cho mình!"
Vạn Uyển lập tức hiểu ý của bạn! Nhớ mang máng, trước khi trở về nước trong một lần trò chuyện, sau khi chịu đựng hơn một giờ ba mươi phút gào thét của Lộ tiểu thư, nội dung đều vì hẹn hò. Vì vậy. . . . . . Dò xét tình hình quân địch! Vạn Uyển chỉ vào một đám người mới vừa biến mất ngoài cửa, liếm liếm đôi môi, không thể tin nhìn Lộ Ninh, "Cậu nói là, mẹ cậu muốn cậu tìm đối tượng hẹn hò phải là. . . . . quân nhân?"
Lộ Ninh cười lạnh một tiếng, vuốt vuốt mái tóc dài mềm mại, móng tay vẽ tinh sảo gẩy hai cái ở trên mặt Vạn Uyển, "Đúng vậy ~ bà ấy chẳng những làm mình gả cho người làm lính, hiện tại cũng muốn mình gả cho người làm lính."
Vạn Uyển đối với cách nói của cô ấy có chút không đồng ý, nhíu mày nhìn cô ấy, "Ai ai ai, từ xưa đến nay cậu vốn không thích những người theo nghiệp quân nhân, làm lính cái gì mà làm lính, từ này từ trong miệng cậu ra ngoài sao lại như đang có ý khinh bỉ thế!"
Lộ Ninh cũng không nói, chỉ mím chặc đôi môi, siết quả đấm nhìn xuống đất, Vạn Uyển bất chợt nhìn thấy vẻ mặt trở nên cổ quái của Lộ Ninh, trong khoảng thời gian ngắn chỉ cảm thấy là mình nói quá nặng, áy náy mà kéo kéo tay áo của bạn, "Lộ Lộ, cái đó, mình không phải là. . . . . ."
"Thôi đi cậu! Miệng chó không phun được ngà voi đâu!"
Vạn Uyển ngẩng đầu nhìn trời, "Lòng của phụ nữ, kim dưới đáy biển mà!"
"Còn chưa muốn đi à, muốn ở lại sân bay mình cũng không cản!" Lộ Ninh đem hành lý thật là ít ỏi của Vạn Uyển ném vào cốp sau, mang kính râm lên dựa vào tay lái, ngoắc ngón tay với Vạn Uyển.
"Đi đi đi! ! Chờ mình một chút!" Vạn Uyển chạy ba bước làm hai, một lần nữa bị ngã vì có vật gì đó cản dưới chân, hoảng sợ một giây, Vạn Uyển tóm được cây cột bên cạnh mới may mắn thoát khỏi khó khăn,
"Bạn học, bạn có ổn không?" Một đôi tay đưa về phía Vạn Uyển, nhấc túi lớn đeo sau lưng cô,
Vạn Uyển lần này hoàn toàn thông suốt, trở về nước thật tốt, ở trong nước chỗ nào cũng gặp được chuyện bất ngờ ! Ngã xuống cũng có thể thành diễm ngộ ! Lần đầu tiên đụng phải một đám đồng chí giải phóng quân, lần thứ hai là bạn học lúc nhỏ, Vạn Uyển than thở, "Bạn học, bạn là t