XtGem Forum catalog
Nhà Có Chó Dữ

Nhà Có Chó Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324965

Bình chọn: 8.00/10/496 lượt.

Kì Lân Vệ nhìn thấy dưới hầm đậu xe có chỗ khác thường, phát hiện hai ngày nay có người động tay động chân với xe của Tư Nam, muốn cho xe nổ tung." Tu giải thích.

"Lại là Tằng Khải Trữ?" Uông Phong Lân hỏi.

"Á? Phong Lân, cậu thật là lợi hại, tại sao lại đoán được là Tằng Khải Trữ mà không phải là Trịnh Thụ Thần?" Đặng Tấn hỏi. "Họ Trịnh kia chưa từng nhìn thấy Tư Nam." Uông Phong Lân quay lại hỏi, "Tôi nghĩ bọn họ thật sự cho rằng tôi chỉ sống được hai tháng, cho nên muốn tiêu diệt hết người thân cận xung quanh tôi, để tránh cho Uông thị bị rơi vào tay kẻ khác."

"Nhưng, sao lại là Tư Nam?" Tu hỏi.

"Người khác không biết, Tu, chẳng lẽ cậu cũng không biết? Nếu như muốn dọn sạch người bên cạnh cậu, hẳn là đầu tiên phải đi tìm A Kha làm phiền phải không?" Uông Phong Lân cười lạnh một chút.

Tư Nam lặng lặng mà ngồi ở ghế salon trước cửa sổ, ánh mắt vô tình đụng phải Phan Già, nhìn thấy mắt đối phương đang cười mập mờ với mình, cũng không nề hà cười cười lại. Xem ra Uông Phong Lân hoàn toàn không có ý định che giấu mối quan hệ của hai người rồi, ngày mai đã tỉnh lại hoàn toàn, hôm nay liền định công bố sao? Nghe anh vậy!

Tu gật đầu: "Nhưng mà, Tằng Khải Trữ với Tỉnh Thượng Đan ngày hôm đó hẳn là đã có việc gì rồi?"

"Cậu có tin không, ba tôi lại yêu cầu tôi kết hôn với Tỉnh Thượng Đan?" Uông Phong Lân hỏi.

"Tại sao?" Tu hỏi.

"Bởi vì Tỉnh Thượng Đan sẽ nói cô ta có thai rồi." Câu trả lời của Uông Phong Lân khiến mọi người không thể ngờ tới.

"Ngày đó, anh sẽ không..." Mạnh Ba trừng to mắt.

"Làm sao có thể?" Uông Phong Lân lườm qua một cái, chuyển qua Tư Nam, "Anh cái gì cũng chưa từng làm!"

Tư Nam chỉ cười cười, cũng không mở miệng.

"Nói chính xác là, Tỉnh Thượng Đan sẽ mang đứa bé ở trong bụng yêu cầu lão tổng tài phải để cô ta gả cho cậu? Mà cô ta lại cho rằng Tư Nam là nguyên nhân ngăn cản cậu cưới cô ta?" Tu nhìn về phía Tư Nam, nhưng lại nhìn thấy bạn Đường nhà chúng ta ngồi ở salon vọc góc áo, giống như là mọi người không phải đang nói về vấn đề an toàn của y.

"Nếu như tôi đoán không lần, đây là kết quả sự cố gắng giữa Tằng Khải Trữ và Tỉnh Thượng Đan. Trên lí thuyết, Tằng Khải Trữ là anh em cùng cha khác mẹ với tôi, nếu như xét nghiệm ADN, mặc dù không thể chứng minh 100% đó là con của tôi, nhưng ít nhất cũng có thể nói đứa trẻ đó có quan hệ với tôi!" Uông Phong Lân tỉnh táo phân tích, "Hơn nữa, bọn họ cho rằng tôi không còn sống bao lâu nữa, như vậy đứa bé trong bụng Tỉnh Thượng Đan hẳn là nòi giống của tôi!"

"Cho nên, bọn họ muốn triệt bỏ Tư Nam, để cho cậu an lòng kết hôn với Tỉnh Thượng Đan?" Tu hỏi.

"Tôi đoán là như vậy." Uông Phong Lân nhìn về phía Tư Nam, nhưng không có bắt gặp ánh mắt của em, bởi vì em còn bận chơi với góc áo. Góc áo có gì để chơi đâu chứ?

"Hôm nay, nếu như chiếc xe không xảy ra sự cố gì, nhất định ngày mai sẽ phát sinh ra chuyện khác." Tư Nam tựa hồ không yên lòng, "Khó lòng mà phòng bị. Cho nên, tốt nhất là hôm nay để em lái chiếc xe đó ra ngoài cho nổ một cái đi!"

"Không được!" Uông Phong Lân lập tức lên tiếng.

Tư Nam ngẩng đầu liếc anh một cái, nhưng không có trả lời anh, mà sau đó quay đầu qua Đặng Tấn: "Tôi nghĩ đây là biện pháp duy nhất khiến cho bọn họ không làm ra trò gì vào ngày mai, cũng chỉ có cách này mới có thể tranh thủ thời gian tìm được chứng cớ của bọn họ. Dù sao, chỉ dựa vào hệ thống an ninh, căn bản chưa đủ để xác nhận gì cả!"

Đặng Tấn gật đầu: "Đúng vậy, lí thuyết là như thế."

"Nhưng chúng ta không có khả năng để cho Tư Nam tự đâm đầu vào nguy hiểm!" Tu Lắc đầu.

Uông Phong Lân lập tức lắc đầu theo: "Không thể!"

Tư Nam vẫn nói với Đặng Tấn: "Thật ra, vẫn có biện pháp trốn thoát?"

Đặng Tấn vừa gật đầu lại vừa lắc đầu: "Nói là nói như vậy, nhưng mà ai có thể dùng biện pháp còn đang trong phòng thí nghiệm ra dùng thử chứ?

Tư Nam cười cười: "Giao cho tôi đi! Không có việc gì đâu."

"Tư Nam, không thể." Uông Phong Lân lo lắng nói, "Đặng Tấn, tìm người đem hai tên hỗn trướng đó kềm lại cho tôi, tôi sẽ có cách xử lí bọn họ.

"Có biện pháp?" Tư Nam nhìn qua phía anh, "Nhưng mà, nếu như em nói, bọn họ nếu biết anh phát hiện ra kế hoạch của họ!"

"Nhưng mà, anh tuyệt đối không cho phép em đi mạo hiểm" Uông Phong Lân thiếu điều gào lên.

Tư Nam dùng mắt chém qua cho anh một cái rõ ràng, quay qua Đặng Tấn: "Tôi đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì, Đặng Tấn, làm phiền anh giúp tôi chuẩn bị xe, xe của tôi sẽ cách nhà tôi khoảng hai cái ngã tư thì sẽ bị phát nổ, thay tôi tìm nhân chứng. Còn có nói với Lâm, sắp xếp để cho tôi nhập viện của anh ấy, Ok?"

"Không thành vấn đề!" Đặng Tấn gật đầu.

"Tư Nam!" Uông Phong Lân lại hú lên, nhưng mà ngoại trừ Phan Già trong phòng quăng qua một ánh mắt bất đắc dĩ thì những người còn lại không có ai để ý đến lời của anh.

"Chúng tôi đi ra ngoài chuẩn bị trước," Tu đứng dậy, "Như Nam, sau khi em chuẩn bị xong thì báo cho mọi người biết."

"OK!" Tư Nam gật đầu.

Vì vậy kể cả Phan Già, ai cũng đi ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại Tư Nam vào Uông Phong Lân.

"Em tại sao có thể mạo hiểm như vậy