úng ta mướn xe chạy ra biển nha!" Tư Nam nói chuyện rất nhẹ, giống như là sợ phiền nhiễu đến người nào đó.
"Gấu!" (Được đó!) em nói gì đều đơợc cả, tưởng rằng em sẽ bỏ xuống được, nhưng mà nhìn thấy tia ưu thương mơ hồ trong đôi mắt trong veo của em, vẫn thấy đau lòng.
"Em có phải sẽ không thể nhìn thấy khoảnh khắc anh chính thức tỉnh lại rồi?" Tư Nam lại hỏi, đồng thời dùng nước xả bọt sữa tắm trên người A Kim.
A Kim tựa đầu dụi vào trong lòng Tư Nam, đầu lưỡi như trước lại không thành thật liếm liếm lên làn da trơn bóng kia một hồi.
"Ôi, anh coi chừng em quen với thói quen của A Kim, sau này sẽ không tiếp thu anh được nha!" Tư Nam tiếp tục xả nước cho chó cưng, mở miệng trêu ghẹo.
A Kim dừng lại, ngửa đầu nhìn Tư Nam. Tưởng tượng thấy khi đã trở về với cơ thể của mình, sau khi áp đảo em thì sẽ hôn lên toàn thân em, mỗi phân mỗi tấc da thịt nõn nà này đều phải cẩn thận không bỏ sót chỗ nào.
"Làm gì vậy? Lại chảy máu mũi nữa rồi!" Tư Nam cong môi lên, "Lại phải tắm lại cho anh rồi!"
"Gấu gấu!" (Anh không cố ý mà!) "Tư Nam," Tu gõ cửa đi vào, "Có muốn đến phòng họp xem một đoạn băng không?"
"Được đó!" Tư Nam đứng dậy, liếc mắt nhìn A Kim bên cạnh, "Cùng đi nào."
"Gâu!" (Được.)
Mang theo bạn chó to cùng nhau đi đến phòng họp, không ngờ Đặng Tấn đã ngồi ở bên trong từ trước.
"Chào, Đặng Tấn!" Tư Nam gật đầu với Đặng Tấn.
Đặng Tấn cười cười với y: "Hôm nay tôi đặc biệt đến gặp cậu nha!"
"Oh?" Tư Nam nhướng nhướng lông mi, "Tôi làm cái gì?"
"Không phải là cậu làm cái gì, mà là có người làm cái gì với cậu!" Đặng Tấn ấn remote, "Sau khi Phong Lân bị tai nạn xe, tôi dưới sự phân phó của Tu, trong Uông thị gắn thêm rất nhiều camera giám sát, ngoài phòng an ninh của tòa nhà này, thông tin vẫn được liên tục cập nhật đến hệ thống giám sát đặt ở văn phòng chính của Kì Lân Vệ.
Trên màn hình lớn xuất hiện hình ảnh hầm đậu xe, trong một góc màn ảnh là chiếc xe biển số 0902 của Uông Phong Lân mà mấy hôm nay Tư Nam dùng.
"Tư Nam, nhìn kĩ nha!" Tu nhắc nhở.
Một người phụ nữ đem xe đậu ở phía đối diện, sau đó đi ngang qua bên cạnh xe, giống như là chỉ xem lại son môi một chút ở gương chiếu hậu bên cửa, sau đó liền bỏ đi.
"Hử?" Chân mày Tư Nam cau lại, "Người phụ nữ kia giống như Tỉnh Thượng Đan?"
"Oh?" Lời này vừa nói ra, Đặng Tấn cùng Tu đều nhìn về y: "Cậu nói người phụ nữ đó giống như Tỉnh Thượng Đan?"
Tư Nam gật đầu: "Nhưng mà, cô ta đứng bên cạnh xe làm cái gì?"
"Xem tiếp đi!" Tu chỉ vào màn hình.
Người phụ nữ kia đi, một người giống như là nhân viên giao hàng đi qua chiếc xe đó, mũ lưỡi trai đội sùm sụp, tay giống như là vô tình quẹt lên thành xe.
"Tằng Khải Trữ?" Tư Nam nhíu mày, "Đây ý là sao?"
"Oa, Tư Nam, hai mắt cậu đúng là rất tinh nha!" Đặng Tấng cười cười, "Tôi thật sự còn chưa nhìn ra hai người đó là ai, còn đang tò mò là những kẻ đó bị ai thuê, mà có thể dễ dàng đi vào hầm đậu xe của Uông thị như vậy."
"Bọn họ làm gì với cái xe đó sao?" Tư Nam hỏi.
"Đúng vậy." Đặng Tấn gật đầu, "Đây chính là động tác được dùng để che giấu việc bọn họ đã trét một lượng thuốc nổ dạng bột có sức công phá rất lớn lên thành xe.
"Thuốc nổ dạng bột?" Tư Nam nhìn Đặng Tấn, "Để làm gì vậy?"
"Nếu như xe của cậu đạt tới một tốc độ nhất định, lượng thuốc nổ này sẽ ma sát với không khí tự bốc cháy." Đặng Tấn giải thích, "Bởi vì nơi bị đốt là cửa xe, cho nên cậu sẽ bị nhốt ở trong xe, nếu như lúc đó mà bối rối," Đặng Tấn nhướng nhướng lông mày, "Cậu biết rồi đó!"
Tư Nam gật đầu, khóe mắt liếc nhìn A Kim phía bên cạnh, nhìn ra được chó cưng rất rất rất tức giận, nếu như lúc này chính là Uông Phong Lân thì không biết sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa.
A Kim liếc mắt nhìn Tư Nam một cái, xoay người bỏ ra khỏi phòng họp.
"A Kim..." Tư Nam gọi anh, nhưng chó cưng vẫn không có quay đầu lại, cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Tư Nam bất đắc dĩ lắc đầu, chuyển qua Đặng Tấn: "Bây giờ xử lí thế nào."
"Đã kéo cái xe đi rửa sạch sẽ rồi." Tu giải thích.
"Bọn họ nhằm vào em làm cái gì?" Tư Nam cau mày, "Nếu như nói là vì thèm khát quyền lực của Uông thị, hẳn là trước hết phải nhằm vào Tu mới đúng?"
"Chúng tôi cũng không rõ chỗ này." Đặng Tấn lắc đầu, "Cho nên, hi vọng nghĩ ra cách biết được nguyên nhân bọn họ làm như vậy, nếu không chúng ta không có biện pháp biết được bước tiếp theo bọn họ định làm cái gì."
"Uh!" Tư Nam gật đầu.
"Cốc cốc" Phan Già đứng trước phòng họp gõ cửa, "Uông tổng tỉnh lại, cho mời các vị qua bên đó."
Tư Nam cười khẽ một chút, đúng là thiếu kiên nhẫn mà, còn có gần một tiếng này nếu như dùng hết, vạn nhất sau đó xảy ra chuyện, thì biết làm sao bây giờ?
Ba người đi theo Phan Già vào trong phòng nghỉ của Uông Phong Lân, Mạnh Ba cùng Kiệt Nhĩ cũng đi vào.
Uông Phong Lân nằm ở trên giường rõ ràng là đang tức giận, nhìn thấy mấy người đi vào, lập tức mở miệng: "Xảy ra chuyện gì? Sao Đặng Tấn lại ở đây!"
Tư Nam nghiêng mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cười thầm người trên giường, cho dù không biết nhưng nhìn bộ mặt kia một cái, rõ ràng là đang tức giận.
"Là như vậy, Đặng Tấn ở văn phòng chính của