iệu cần xử lí." Tư Nam nói xong đi vào trong phòng làm việc của mình.
"Gâu!" (Được.) không cần để ý tới cô ta, xem cô ta có thể bày ra được trò gì chứ.
Đưa tay đóng lại cửa phòng.
"Gấu gấu!" (Em thật muốn để cô ta đi gặp anh sao?)
"Không biết anh nói cái gì hết, đừng có kêu." Tư Nam ngồi xuống bàn làm việc của mình, "Để cho cô ta ầm ĩ ngoài hành lang với Thước Nhã, không bằng để cho cô ta đi vào chỗ anh ngủ nói lời yêu thương sao! Dù sao cũng theo chưa nói giống nhau."
"Gâu gâu!" (Em thật là thông minh!) Mặc dù bản thân cũng rất chân chó ca ngợi người kia nghe cũng không hiểu, nhưng mà vẫn muốn ca ngợi một chút.
"Em nghĩ, cô ta hẳn là không thể uy hiếp đến sự an toàn của anh chứ? Tư Nam suy nghĩ xong, "Nói kiểu gì cô ta cũng muốn được gả cho anh mà."
Gật đầu, điểm này thì vẫn có tự tin, Uông Phong Lân đương nhiên biết Tỉnh Thượng Đan có bao nhiêu nôn nóng muốn được gả cho mình.
"Nếu không, anh đi giám sát cô ta đi!" Tư Nam cười cười nhìn "con chó to" đang nằm rạp dưới đất.
Lắc đầu. Anh mới không cần đi! Nghe cô ta lầm bà lầm bầm sao ngọt ngào được so với nhìn em chứ? Ngay cả nhíu mày cũng đáng yêu như vậy! Nhìn kiểu gì cũng rất là ngon miệng nha!
"Không được chảy nước miếng!" Tư Nam trừng mắt với anh, người này có bị sao không vậy, nằm rạp trên mặt đất nhìn mình thôi mà cũng chảy nước miếng, chẳng lẽ mình nhìn rất giống thịt kho tàu mà mẹ làm hay sao chứ?
Ô ~ còn nói anh? Không liên quan, ai bảo em đáng yêu như vậy chứ!
"Cô muốn làm cái gì?" Cách vách vang lên tiếng của Phan Già.
Tư Nam đứng dậy: "Đi xem một chút nào!"
Vì vậy "con chó to" dẫn đầu vọt vào trong phòng nghỉ ngơi.
Tỉnh Thượng Đan trừng mắt nhìn Phan Già: "Tôi là hôn thê của anh ta, ở riêng một chỗ với anh ta một chút cũng không được sao?" "Đương nhiên không được!" Phan Già cũng không yếu thế trừng mắt trở lại, "Tôi là hộ lí của anh ta, cho nên chỉ cần anh ta ngủ, tôi lúc nào cũng phải túc trực bên cạnh!"
"Cô chỉ là một hộ lí! Cô đừng vọng tưởng có thể bay lên đầu làm phượng hoàng!"
"Có cô mới vọng tưởng ấy!" Phan Già khinh thường xoay người trợn trắng mắt, "Có cho cũng không ai thèm lấy!"
"Cô nói cái gì?" Tỉnh Thượng Đan thật sự muốn tát thẳng vào miệng Phan Già.
"Cô tốt nhất là đừng cử động!" Phan Già cười lạnh một tiếng, "Nếu như cô chạm vào tôi, tôi cam đoan hôm nay cô bị thương thì chỉ có thể quay về Nhật Bản điều trị mà thôi!"
"Cô có ý gì?"
"Không có ý gì cả! Người Ngô thị bệnh viện không đồng ý chữa trị, tôi nghĩ không có bệnh viện nào có gan nhận cả." Vẻ khinh miệt trên mặt Phan Già càng lúc càng rõ.
"Gấu gấu!" (Phụ nữ cãi nhau ầm ĩ thật đáng sợ!) A Kim nhìn về phía Tư Nam.
"Ôi, các cô ầm ĩ như vậy, định đánh thức Uông tổng sao!" Tư Nam ra vẻ tốt bụng nhắc nhở hai người phụ nữ trước mặt, ánh mắt nhìn về con chó to bên chân, ý bảo ai kia tự mà đi xử lí việc này đi.
Quả nhiên chớp mắt một cái, A Kim liền chuồn mất rồi.
"Mày, mày..." Tỉnh Thượng Đan nghiến răng kèn kẹt, nhưng mà cô ta phải thừa nhận, tiểu y tá trước mặt này nói không sai, nếu như trở thành người Ngô thị từ chối chữa bệnh, như vậy cho dù ở trong thành phố này chỉ bị một vết thương nhỏ như đứt tay thì cũng không có bệnh viện nào có gan xử lí cho mình cả.
"Hừ!" Phan Già đắc ý cười đi lại ghế mềm bên cạnh giường Uông Phong Lân ngồi xuống.
"Các người làm gì đó?" Uông Phong Lân nằm trên giường mở mắt ra.
"Phong Lân!" Âm thanh ngọt đến phát sợ.
"Cô tại sao lại ở đây? Ai cho cô vào?" Làm như không biết chuyện gì, trưng ra vẻ mặt lạnh lùng.
Tư Nam đứng ở cửa, vẻ mặt chính là vẻ mặt đang xem kịch vui, giơ tay lên: "Là em cho cô ta vào, nhìn cô ta đứng ở hành lang rất là đáng thương."
"Phong Lân, là em muốn đến chăm sóc anh mà!" Tỉnh Thượng Đan giả bộ nhu nhược, hoàn toàn không có bộ dáng hung hăng lúc nãy, "Nhưng mà, y tá này của anh dám không cho."
"Vậy thì sao? Cô ta không sai, đó là nhiệm vụ của cô ta." Uông Phong Lân ra ý bảo Phan Già đỡ mình ngồi dậy, khóe mắt liếc nhìn Tư Nam, cô ta đáng thương? Bộ dáng cô ta hung hãn như vậy, đáng thương chỗ nào hả? Bất quá mới vừa rồi bị Phan Già chỉnh thì rất buồn cười nha.
"Nhưng mà..." Tỉnh Thượng Đan vẫn còn muốn nói, lại bị cắt ngang.
"Không nhưng nhị gì cả," Uông Phong Lân ngồi thẳng người lên, "Không có việc gì, cô về được rồi!"
"Phong Lân, em lo lắng cho anh mà..."
"Tôi đều rất tốt, không cần lo lắng." Uông Phong Lân không nhịn được xua tay, "Cô tới nhìn tôi, hay là để cãi nhau ầm ĩ với y tá của tôi, hại tôi không thể nghỉ ngơi?"
"Không phải mà, không phải mà!" Tỉnh Thượng Đan còn muốn giải thích.
"Đúng vậy!" Phan Già ngồi xuống, "Rõ ràng là tới quấy rối mà."
"Em không có, Phong Lân..." Thanh âm nhu mì đến tê hết da đầu, làm cho người nghe cảm thấy khó chịu đến nghiêm trọng.
"Được rồi! Cô về đi!" Uông Phong Lân nhìn Tư Nam đứng ở cửa, "Tôi còn có công việc, Phan Già gọi Kiệt Nhĩ tiễn cô Tỉnh Thượng xuống dưới đi."
"Uh," Phan già gật đầu.
"Vậy anh ráng nghỉ ngơi cho tốt nha!" Tỉnh Thượng Đan lưu luyến không muốn đi ra ngoài, đi ngang qua người Tư Nam, không kềm được mà phải liếc mắt nhìn y th