biết mi với Uông tổng có quan hệ như thế nào," Đường Tư Viễn cũng không có ý định để cho A Kim trả lời, vẫn tiếp tục lẩm bẩm, "Ta nghĩ hẳn là hoàn toàn không có quan hệ gì!"
"Gâu!" (Coi như mi thông minh!)
"Ha ha, ta nói với mi có tác dụng sao?" Đường Tư Viễn nhìn con chó đang trưng ra bộ mặt khinh thường bên cạnh, "Quên đi! Chỉ cần Tư Nam không bị tổn thương là được."
"Gấu gấu!" (Ta sẽ bảo vệ y!) không muốn dài dòng với mi nữa! Uông Phong Lân quay đầu hướng về nhà mà chạy.
Tông cửa một cái, liền bổ nhào lên ghế, thân thể khổng lồ co lại trên chân Tư Nam, sau đó liếm loạn xạ hết lên mặt y.
"A Kim..." Khuôn mặt bị dính đầy nước miếng chó, Tư Nam nhìn chó cưng đang hưng phấn quá độ mà lại còn bày ra biểu tình vô tội, "Bây giờ muốn cái gì?"
"Gấu gấu!" (Thoải mái quá!) Cuộn người lại trên chân y nằm xuống, trong lúc vô ý quay đầu, nhưng lại thoáng nhìn thấy trên cửa sổ MSN trong máy tính hiện lên tên một người. Nhìn cái tên kia, Uông Phong Lân quay đầu lại nhìn người đang ôm mình một chút, như thế nào lại có thể? Bảo bối nhi an toàn vô hại này, tại sao lại có thể quen loại người đó?
Tư Nam không hiểu gì cả cứ thế nhìn A Kim, y thật sự không rõ. Chỉ là, trong phòng có hắn, thật sự là thoải mái hơn rất nhiều, mặc dù chó cưng có hành vi cổ quái, nhưng mà chỉ cần nghe thấy tiếng hít thở của nó bên cạnh mình, tựa hồ lại cảm thấy rất an tâm, vuốt ve bộ lông dài của A Kim: "A Kim à, cục cưng là phải khỏe nha, phải sống thật lâu nha, có được không?"
"Gâu gâu!" (Không có khả năng!) bất quá, yên tâm đi! Không có A Kim, mi còn có ta!
"Được rồi! Ta tạm biệt bạn một chút, rồi đem cục cưng đi tắm nha!" Tư Nam gõ vài chữ trên MSN, ôm lấy A Kim thả xuống dưới đất.
Mặc dù rất muốn nhìn, nhưng mà lại nghĩ đến bản thân kiểu gì cũng sẽ chảy máu mũi, con chó già rốt cuộc cũng phải vì sức khỏe mà suy nghĩ lại, đi theo Tư Nam vào trong phòng tắm, tự mình nhảy tới vòi hoa sen lấy móng cào cào tẩy tẩy, sau đó cạp lấy khăn tắm thả xuống đất lăn cho khô, xoay người đi ra ngoài.
Tư Nam ngốc lăng nhìn một loạt hành vi này, cằm cơ hồ rớt xuống tới mặt đất. Chẳng lẽ thật đúng là như mẹ nói, A Kim thành tinh rồi? Ha ha, ý nghĩ này cũng đúng là quá đáng thiệt?
Uông Phong Lân buồn chán không hề có bộ dạng chó nằm lăn ra giường, tiếng nước chảy trong phòng tắm tại sao kiểu gì cũng như đang câu dẫn hắn? Ta nhất định phải đem y ra ăn tươi nhanh một chút! Uông Phong Lân nghĩ tới. Hôm nay dùng hết tám tiếng, ngài mai nếu như y mang A Kim tới công ti, nếu không có cái gì ngoài ý muốn, hẳn là không cần tỉnh lại. Vậy thì lúc nào vồ lấy y đây? Để cho mình có thể lấy thân phận một con chó đi vào công ti, đem y đè xuống, thật sự được không? Có khi nào làm cho y bị nguy hiểm không? Còn có cái người trong MSN nữa... Thì ra làm một con chó cũng có nhiều chuyện buồn phiền ghê.
Chương 2.3
Đến giờ đi làm, một chàng trai tuấn mĩ bất phàm mang theo một con chó to lông vàng xuất hiện trước tòa nhà Uông thị, cơ hồ đều hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.
Tiểu Luyến là người đầu tiên nở nụ cười sáng lạn: "Anh Đường, chào anh!" Nhìn thấy A Kim liền lập tức tán dương, "Chó của anh nhìn thật đáng yêu quá đi!"
"Gấu gấu gấu!" (Ta là ông chủ của mi!)
"Ha ha, nó đang chào hỏi với tôi sao?" Tiểu Luyến chồm cả nửa người ra khỏi bàn làm việc của cô, "Anh Đường, Trợ lí Tu nói nếu như anh cùng A Kim tới, thì trực tiếp lên tầng mười tám là được, nhưng mà, tại sao chỉ có một mình anh?"
"Gấu gấu!" (Ta là A Kim à!) cái này có đáng để đắc ý không ta?
"Ha ha, cảm ơn cô, Tiểu Luyến!" Tư Nam mỉm cười chỉ chỉ con chó to bên người, "Đây chính là A Kim!" "Oa oa!" Tiểu Luyến cơ mồ mang ánh mắt sùng bái mà nhìn con chó này rồi, có thể để cho trợ lí Tu muôn đời mặt mũi lạnh băng chỉ đích danh, con chó này nhất định không hề đơn giản rồi?"
"Chúng tôi lên trước, hẹn gặp lại!" Tư Nam dắt A Kim đi đến thang máy chuyên dụng.
Tư Nam vừa mới đi vào trong thang máy, lập tức một đám người cũng xông lại bàn, mồm năm miệng mười hỏi Tiểu Luyến.
"Người đẹp trai kia là ai vậy?"
"Tại sao anh ta có thể mang chó đi làm vậy?"
"Anh ta thật sự đẹp trai quá xá!"
"Anh ta làm bộ phận nào?"
Mặt Tiểu Luyến đều đã nhăn lại thành cái bánh bao rồi.
Một âm thanh ôn nhu nhưng tỉnh táo từ đằng sau truyền tới mọi người: "Anh ta là Đường Tư Nam, là trợ lí mới của tổng tài, sau này sẽ hỗ trợ trợ lí Tu xử lí những chuyện trong công ti. Mà con chó kia là A Kim, là tổng tài đặc biệt cầu xin anh Đường mang đến, để làm công tác bảo vệ an toàn ở công ti." Thư kí tổng tài - Thước Nhã đứng ở phía sau mọi người, khóe miệng vẫn như trước câu lên một nụ cười nghề nghiệp đầy bình thản.
"Chị Thước Nhã," mấy người kia mắt lập tức sáng lòe lòa, "Chị thật là có số hưởng nha! Mỗi ngày đều đã được gặp tổng tài đẹp trai siêu cấp rồi không tính, bây giờ lại thêm một người cực kì đẹp trai nữa."
"Đúng vậy nha! Chị Thước Nhã," Thư Kí Moon dựa vào người Thước Nhã, "Đưa vêệc cho em nhiều một chút đi, như vậy em có thể thường xuyên được lên tầng mười tám rồi."
"Vậy thì đi hỏi giám đốc của các người đi!" Thước Nhã cười