ng cũng không nhịn được bật cười.
“Tiểu thuyết võ hiệp.”
Anh trả lời khiến cả hai người lập tức sững sờ, ngay sau đó cùng nhau cười phá lên.
Trong phòng khác truyền đến tiếng cười của ba người đàn ông, trong phòng ngủ chính, ba cô gái ngồi trên giường tò mò nhìn ra cửa, rồi nhanh chóng dời sự chú ý lại.
“Cho nên nói, bạn thật sự muốn kết hôn cùng Mạc Sâm.”
“Ừ.” Đối mặt với tò mò của Đào Hoa, Như Nguyệt cúi đầu, khẩn trương gật một cái.
Hiểu Dạ dịu dàng hỏi: “Xin lỗi, bọn mình không phải muốn chất vất quyết định của bạn, hay tình cảm hai người, chỉ là, bạn và Mạc Sâm đều là bạn tốt của mọi người, cho nên bọn mình không muốn bạn và Mạc Sâm bị tổn thương.”
“Mình biết rõ.” Cô ngẩng đầu, mỉm cười, “Giữa mình và anh ấy có thể không phải là tình yêu khắc cốt ghi tâm, nhưng tình cảm không phải có thể từ từ bồi dưỡng sao?
“Ừ.” Hiểu Dạ nhìn cô, biết cô không phải ôm ảo tưởng không thực tế, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng có chút bận tâm.
Quen Mạc Sâm được một năm, cô biết anh có nhiều áp lức, cũng nghe Cảnh Dã nói sơ qua về tình cảnh của anh, công việc đòi hỏi anh phải dùng nhiều thân phận nhiều gương mặt khác nhau, sống cùng một người đàn ông như vậy, không phải chuyện dễ dàng.
Như Nguyệt và Mạc Sâm đều là người tốt, cô thật sự hi vọng hai người họ sẽ được hạnh phúc.
“Mặc kệ thế nào, nếu bạn có bất cứ vấn đề gì, đều có thể tìm mình và Đào Hoa để nói.”
“Thật ra, mình cũng có chút vấn đề.” Như Nguyệt đỏ mặt, có chút lúng túng mở miệng, “Hai người... có thể làm chứng cho mình.”
“Tất nhiên là được, không có vấn đề!” Đào Hoa vui vẻ hỏi: “Khi nào tổ chức hôn lễ?”
“Bọn mình không làm.” Cô khẩn trương lắc đầu, giải thích: “Người thân của mình đều qua đời, anh ấy cũng vậy, cho nên định thứ sáu sẽ đi công chứng, buổi tối làm một bữa tiệc nhỏ ở ‘Ánh trăng màu lam’ là được.”
“Thứ sáu?” Đào Hoa giật mình.
“Nhanh như vậy?” Hiểu Dạ cũng kinh ngạc.
“Ừ.” Thấy dáng vẻ kinh ngạc của hai người. Như Nguyệt không dám nói thật, cô vốn định hôm nay sẽ đi công chứng, nếu không phải xin đăng kí trước ba ngày mới được, chỉ sợ cô bây giờ đã gả cho anh.
Gương mặt Ba Như Nguyệt đỏ bừng, nhìn hai người nói: “Vì sắp sang năm mới, thứ sau là ngày cuối cùng làm việc... Nếu không đi, sẽ phải đợi năm sau, cho nên.... ừm.....”
“Không có gì, mình hiểu.” Nhìn mặt Như Nguyệt hồng đến mức muốn bốc hơi, Đào Hoa vỗ vỗ tay cô, “Tục ngữ nói đúng, có tiền hay không có tiền, phải lấy chồng trước năm chứ sao.”
“Tục ngữ không phải nói như vậy chứ?” Hiểu Dạ bật cười, không nhịn được nói thêm một câu: “Nhưng buổi tối ngủ một mình rất lạnh.”
“Ừ, có một người đàn ông ở trong chăn, thật là tốt hơn nhiều.” Đào Hoa cười gật đầu đồng ý, lấy cùi chỏ chọc chọc Như Nguyệt, cười mập mờ: “Có đúng không?”
“Mình không biết, chưa từng thử.” Cô không nghĩ nhiều, trả lời theo thói quen, nói xong mới kịp phản ứng, muốn hối hận cũng không kịp.
Đào Hoa, Hiểu Dạ ngẩn ngơ, yên lặng một lúc, sau đó Đào Hoa mới nói: “Không thể nào? Thật hay giả? Bạn nói bạn——"
Nghe Đào Hoa kêu lớn, Như Nguyệt bị hù sợ vội đưa tay che miệng cô, đỏ mặt nói: “Bạn đừng kêu lớn vậy.”
“Bạn nói là bạn chưa bao giờ ngủ cùng người đàn ông nào?” Hiểu Dạ ở bên cạnh không nhịn được tò mò đỏ mặt hỏi: “Hay là chưa từng quan hệ?”
“Cũng... không có....” Như Nguyệt lắc đầu, lúng túng nhỏ giọng trả lời.
“Chà, thật lợi hại, chống đỡ được đến đêm tân hôn.” Đào Hoa mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Mình còn nghĩ mình rất phiền toái, ai biết bạn còn lợi hại hơn, Mạc Sâm trước đó chưa từng áp đảo bạn sao?”
Gương mặt nhỏ nhắn của Như Nguyệt lại ửng hồng, xấu hổ muốn tìm cái hố để chui vào.
“Anh ấy đã hôn bạn?” Hiểu Dạ hỏi.
Như Nguyệt gật đầu.
“Bạn thích không?” Đào Hoa hỏi.
Cô lại gật đầu.
“Vậy thì tốt.... đừng sợ... đừng sợ...” Đào Hoa nằm lì trên giường, vỗ vỗ vai Như Nguyệt, cười nói: “Mình sẽ bảo Mạc Sâm dịu dàng với bạn một chút.”
Như Nguyệt vừa nghe, hai mắt mở lớn, xấu hổ nói: “Đừng.....”
“Đào Hoa, bạn đừng lộn xộn.”
Thấy Hiểu Dạ ngăn Đào Hoa lại, Như Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ nháy mắt sau, Hiểu Dạ xuống giường, ho nhẹ một tiếng, nghiêm chỉnh nói tiếp một câu: “Mình bảo Cảnh Dã nói là được.”
“Cái gì?!” Cô giật mình nhảy dựng, đỏ mặt xông lên muốn ngăn cản Hiểu Dạ đang đi ra phía cửa: “Ô Hiểu Dạ, bạn dám nói!”
“Mình vì muốn tốt——" Hiểu Dạ một bên cười một bên chạy trốn, Đào Hoa vẫn nằm lì trên giường, cười đến không thở nổi.
Đêm dài, mọi người vẫn chưa nghỉ.
Ba người cô gái ở trong phòng vừa đùa giỡn vừa cười, trêu chọc nhau cho tới tận đêm khuya Ok, cô rốt cuộc cũng kết hôn.
Chiếc nhẫn, tỏa sáng lấp lánh.
Trời ạ, cuối cùng mình đã làm cái gì?
Ngồi trên bồn vệ sinh, Ba Như Nguyệt nhìn chiếc nhẫn trên tay, có chút mơ hồ, kinh hoảng.
Ngày đó, tâm trạng suy sụp, cho nên không có cầu mong gì khác là có cười tình nguyện cưới mình, nhưng chuyện ba ngày nay là sao?
Trúng tà?
Cô rốt cuộc là đầu óc có vấn đề? Cô thậm chí còn chưa biết gì về anh.
Đúng là... Cô thật sự không muốn sống một mình....
Nhưng ngay cả như vậy, cũng không thể tùy tiện tìm một người đàn ông để gả!
Thật ra