đứng một bên đột nhiên xông về phía trước, “Bẩm lão
gia, Hắc đại thẩm ở với chúng ta đã hơn hai mươi năm”.
Tiêu Kiến Nhân cười lạnh nói: “Hai mươi năm?! Tiêu gia ta đối
đãi với ngươi không tệ”.
Ta đảo cặp mắt trắng dã, nhìn bộ quần áo bà đầu bếp mặc trên
người, lão đối đãi với người làm cũng có tốt lắm đâu…
Bà đầu bếp quỳ xuống, thấp giọng nói: “Lão nô không biết thứ
đó có độc… Xin lão gia trách phạt”.
“Trách phạt?!”, Tiêu Kiến Nhân hừ lạnh, “Ngươi muốn ta trách
phạt thế nào… Lấy cái mạng chó của ngươi sao?!”.
Ta kinh hãi, mọi người lại không kinh ngạc bao nhiêu. Đúng rồi,
bọn họ đâu cần biết bà đầu bếp có cố ý hay không, hạ nhân ở chỗ này còn không bằng
một con chó! Bà đầu bếp cũng biết điều này, nhưng, nhưng tại sao bà vẫn muốn
giúp ta? Thậm chí hy sinh tính mạng của mình?! Tim đập bịch bịch, làm sao bây
giờ? Phải làm sao bây giờ?
Bà đầu bếp quỳ trên mặt đất, đầu cúi thấp đụng chân trước,
ta không nhìn thấy nét mặt của bà.
“Mang ra ngoài đi”, Tiêu Kiến Nhân cao giọng nói.
Mang ra ngoài, mang ra ngoài làm gì? Muốn giết người sao?!
Ta biết nếu lúc này ta đứng ra thì sẽ rất ngu ngốc, ta cũng
biết làm như vậy rất giống những nữ chính lương thiện đến mức yếu ớt trên phim
truyền hình, nhưng cho dù ta rất sợ chết thì cũng vậy thôi, ta không cách nào
trơ mắt nhìn bà đầu bếp chết như vậy.
“Khoan đã!”.
Ta từ trong góc đi ra, thản nhiên cười với Tiêu Kiến Nhân, vẻ
mặt không biết sợ.
Lương Phi Yến ngẩn ra, Dạ Kiếm Ly lại nhếch đôi môi trên lớp
da vàng vọt, vẻ mặt hết sức quỷ dị.
“Dĩa đồ ăn đó là ta làm”, ta lạnh nhạt nói: “Thả Hắc đại thẩm
ra”.
Tiêu Kiến Nhân nheo mắt lại, bà đầu bếp lại tiến lên phía
trước cướp lời: “Lão gia đừng nghe nó nói nhảm, đứa sai vặt này còn nhỏ không
hiểu chuyện…”.
“Lang Đào đó vốn không phải là quả độc, tại sao mới nghe lời
đồn liền giết người?”, ta cất giọng nói, trơ mắt nhìn sắc mặt Tiêu Kiến Nhân
càng ngày càng đen.
“Dẫn đầu bếp nữ đi”, Tiêu Kiến Nhân vung tay lên, ánh mắt lạnh
lùng bắn về phía ta, ta cũng lạnh lùng nhìn lão, không khí cứng ngắc tới cực điểm.
“Lão gia…”, ta nhẹ nhàng mở miệng.
Tất cả mọi người nhìn ta chăm chú.
“Nô tỳ biết sai rồi, ngài tha cho nô tỳ đi, nô tỳ trên có mẹ
già dưới có em nhỏ, trong nhà nuôi con chó Tiểu Hoàng cũng ăn không đủ no a…”,
ta lập tức quỳ sụp xuống, từ trong lồng ngực rút ra cái khăn tơ lụa của Độc Cô
Bạch, vô cùng nhập vai bắt đầu òa khóc một tràng, “Nô tỳ thật sự không biết quả
đó có độc a, nếu không dù cho nô tỳ có một vạn lá gan cũng không dám… Lão gia…
Ngài tạm thời tha cho nô tỳ đi… Ô oa…”, ta kêu khóc, dùng sức lau nước mũi,
nhanh chóng bò qua ôm lấy bắp đùi Tiêu Kiến Nhân.
Manh động không suy nghĩ là ma quỷ a, một giây kia khi ta đứng
ra ta liền hối hận. Mới vừa rồi bị Tiêu Kiến Nhân trừng mắt đến mức chân cũng mềm
nhũn, lúc này không cầu xin còn đợi khi nào? Tiểu Dạ Tử, Tư Mã Hiển Dương các
ngươi không thể thấy chết mà không cứu a!
Mọi người đều giãn chân mày ra, Tiêu Kiến Nhân lại càng giận
đến mức râu mép cũng run lên, ra sức đá chân, hai tay ta dù chết cũng ôm chặt,
khóc đến độ ruột gan đứt từng khúc.
“Sư huynh”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên nói nhỏ.
Tiểu Dạ Tử! Ta lóe ra ánh mắt sáng như sao cảm kích nhìn hắn,
Đảng và nhân dân đúng là không uổng công nuôi huynh.
“Tiểu nha hoàn này khóc, tại sao không có nước mắt, hả?”.
…
Ta vừa mới quỳ xuống, đã bận rộn lo lời kịch, gấp như vậy
làm sao có thể khóc ra nước mắt được! Dạ Kiếm Ly đồ tiểu nhân! Ta thăm hỏi cả
gia phả nhà huynh một vạn lần a a a a a.
Quả nhiên tất cả mọi người đều nhìn lên mặt ta, không kịp
bôi nước miếng lên nữa rồi…
Tiêu Kiến Nhân giận đến mức hai mắt đỏ ngầu, vừa định nói,
Lương Phi Yến lại đứng lên. A, sao trước kia ta không nhận ra anh ta đẹp trai đến
vậy? Đẹp trai vô hạn đến mức cái mũi to tướng nhìn có vẻ nhỏ lại, những cục mụn
trên mặt chỉ là chút tỳ vết mỹ miều, thân hình có chút mập mạp giờ phút này quả
là ngọc thụ lâm phong… Con hồ ly mặt vàng Dạ Kiếm Ly kia không sánh bằng ngón
chân út của ngài!
Các vị độc giả đừng ói, ta thừa nhận những tính từ miêu tả
đó là do ta nhỏ nhen nghĩ ra…
“Tiêu thúc thúc”, anh ta cất cao giọng nói: “Lang Đào này ta
từng thấy ở Tây Vực, cũng không phải là thứ quả lạ có độc đâu…”.
Sau đó Tư Mã Hiển Dương lưu loát nói liền một mạch tất cả những
hiểu biết của anh ta về cà chua ở kiếp trước, chỉnh sửa thêm một chút thì thật
sự có thể làm thành một bài luận văn Chất dinh dưỡng của cà chua… Mỗi một câu
nói của anh ta, ta đều gật đầu như băm tỏi.
Tư Mã Hiển Dương vẫn là người tốt nhất, ta thầm chảy nước mắt
trong lòng.
Cuối cùng Tiêu Kiến Nhân gán cho ta cái tội tên là “Dùng quả
lạ lung tung”, rồi đuổi một đứa nhỏ dễ thương như ta đến phòng chứa củi. Trước
khi đi ta hung hăng trợn mắt nhìn Dạ Kiếm Ly một cái, hắn lại cười vô tội, dường
như kẻ mới vừa rồi vạch trần ta không phải là hắn.
Thôi bỏ đi, coi như ta có duyên với cái phòng chứa củi này.
Thê thê thảm thảm ngồi trên mặt đất, mông có chút đau, những
gã sai vặt vừa rồi đưa ta tới nơi này thật là không biết th