bình thường… Nhưng mà…”.
Niệm Vãn đột nhiên xoay đầu lại, ánh mắt sững sờ của y đối
diện ánh mắt to tròn của ta.
Bị phát hiện rồi…
Lòng ta trống rỗng cụp mắt xuống, giả bộ ngủ để nghe lén mặc
dù không tốt lắm, nhưng là tại ngươi tùy tiện nói ra, ngươi cũng có sai nha.
“Nhưng mà”, Niệm Vãn lại không để ý tới ta, nhẹ nhàng nói tiếp:
“Huynh ấy tại sao lại không chịu nhìn ta chỉ một cái mà thôi?”.
Tại sao anh không chịu nhìn em dù chỉ một cái?
Tại sao tôi phải nhìn cô?
Nhưng… Anh biết rõ là em thích anh mà!
Cô thích tôi? Tại sao cô lại thích tôi?
…
Cô xấu xí như vậy, thì tự mình biết thân biết phận đi chứ.[1'>
Chàng trai trẻ kia cứ như vậy mang theo nụ cười vân đạm
phong thanh từng làm ta tim đập thình thịch, bóp chết tình yêu của ta.
“Ta chỉ là thương huynh ấy… Ta chỉ là muốn thương huynh ấy
thôi!”, Niệm Vãn khóc, “Ta sai rồi sao?”.
Nước mắt từ khóe mắt y chảy xuống, rơi thẳng vào trong lòng
ta, “Tiểu Kỷ à, ta sai rồi sao?!”.
Đột nhiên bầu không khí đầy chua xót.
“Chúng ta không sai”, ta nhìn Niệm Vãn, có giọt nóng ấm chảy
xuống hai má, “Người sai chính là bọn họ, là bọn họ không tốt…”.
Ta đứng dậy ôm lấy y, dùng hết sức lực toàn thân, Niệm Vãn dựa
vào trong ngực ta, khóc ròng, nói: “Tiểu Kỷ, ta thật hận cô…”.
“Hận đi”, ta cũng khóc theo, nói: “Ta vốn cũng không phải là
người tốt…”.
Thiếu niên tuyệt sắc này, mỗi ngày giắt nụ cười ở khóe miệng,
nhưng tình cảm lưu luyến si mê kinh thiên động địa trong lòng y, có nói được với
ai? Một người cứ như vậy, nhẫn nhịn chịu luân lý, cô đơn, đau khổ, ngây ngốc,
mà yêu Dạ Kiếm Ly.
Thống khổ như thế, nhưng vẫn liều mạng yêu.
Đêm hôm đó ta ôm Niệm Vãn, hai người khóc đến ruột gan đứt
ra từng khúc.
* * *
Cơn nhức đầu say rượu đột nhiên ập tới, ta mở mắt ngồi yên một
hồi, cảm thấy đầu như muốn nổ tung, sống không bằng chết.
Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì rồi? Ta nhìn chung quanh,
hít vào một luồng khí lạnh.
Nơi… nơi này không phải phòng của ta, đây rõ ràng là phòng
ngủ hoa lệ của Tĩnh Tâm Các a, còn ta lại ngủ ở trên giường Niệm Vãn!
Niệm Vãn vẫn dựa bên giường, quần áo xốc xếch, làn da tuyết
trắng ửng hồng, thật là một bức họa mỹ nhân say rượu a…
A, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là… Y y y y tại
sao quần áo xốc xếch như vậy, chẳng lẽ tối hôm qua ta đã không khống chế được bản
thân, làm ra chuyện trẻ con không nên nhìn đối với Niệm Vãn sao?!
Ta là cầm thú! Thần chết a, tới bắt ta đi đi!
Trong chớp mắt thấy Niệm Vãn đang từ từ tỉnh dậy, ta hét lên
một tiếng, cầm lấy áo ngoài chạy ra khỏi phòng.
Chỉ một buổi sáng ngắn ngủi, sự kiện ta qua đêm trong phòng
Niệm Vãn đã truyền khắp Tĩnh Tâm Điện.
Ta buồn bực, nơi này không có Internet cũng không có điện
thoại di động, vậy mà sao tin tức vẫn truyền nhanh như thế, công phu tám chuyện
của bọn người kia khẳng định không phải tầm thường.
Nhược Cửu buổi sáng vẫn còn thân thiện với ta, từ khi đi
bưng chậu rửa mặt về liền lạnh nhạt. Ta hiểu tâm tư của nàng, nhưng ta cũng
không thể giải thích rõ, trong bụng âm thầm tức giận, có ý nghĩ manh động muốn
đá văng cửa Tĩnh Tâm Các lôi Niệm Vãn ra hỏi: “Ngươi có bị ta xxx hay không?” …
Ta thật sự đã làm như vậy.
Ai bảo Tam phu nhân cứ lải nhải léo nhéo bên tai ta mà nịnh
nọt “Thập Nhị phu nhân”, khiến cho sắc mặt Nhược Cửu càng thêm khó coi.
Trên đường đi không có ai, ách, thật ra là có người, nhưng tất
cả mọi người đều xem ta là Thập Nhị phu nhân tương lai, đều cười mập mờ, cũng
không ngăn cản ta trực tiếp xông vào phòng ngủ.
Phía sau màn lụa bay bay trên cửa gỗ khắc hoa, mơ hồ lộ ra
hai cái bóng.
A, trong phòng có người khác!
Ta thắng gấp, lập tức núp vào một bên, chờ đến khi ta núp
vào một góc mới phát hiện ra, động tác ẩn núp nghe lén ta ngày càng thuần thục…
Tại sao ta cuối cùng cũng chỉ có thể ép mình vào tình cảnh
làm trộm thế này, buồn đời không muốn nói nữa.
“Niệm Vãn, ngươi không còn là đứa trẻ nữa…”.
Ta ngẩn ra, giọng nói này hẳn là Dạ Kiếm Ly.
“Ta không muốn nghe!”.
“Niệm…”.
“Huynh luôn nói ta còn nhỏ, nhưng còn huynh?”. Niệm Vãn dường
như đang đứng trước mặt Dạ Kiếm Ly, chỉ nghe y kích động nói: “Huynh không phải
chính là nghe thấy Tiểu Kỷ qua đêm trong phòng ta, nên mới…”.
“Ta có việc tới tìm ngươi, không liên quan đến cô ấy”.
“Vậy sao?”, Niệm Vãn cười lạnh, “Tại sao ngày hôm trước
huynh không đến, hôm qua không đến, ngày hôm nay lại đến?”.
“Ngươi không nên cố tình gây sự”.
“Huynh luôn xem ta là đứa trẻ… Năm năm trước như vậy, bây giờ
cũng như vậy…”.
“Niệm Vãn!”, Dạ Kiếm Ly quát một tiếng, nhưng cuối cùng lại
không nói gì nữa.
“Hôm nay huynh đến làm gì?”.
“Giang hồ đại biến, ta sợ ngươi ở đây gặp chuyện không
may…”.
“Sợ ta? Huynh sợ Tiểu Kỷ gặp chuyện không may thì có…”.
“Niệm Vãn”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên nghiêm túc nói: “Ngươi biết
mặt ta không thể để cho nhiều người nhìn thấy, khi đó đụng phải Kỷ Triển Nhan,
mắt cô ấy bị mù, ta nguyện ý đi cùng cô ấy chỉ bởi vì có thể thả lỏng, cũng
không phải bởi vì cô ấy có cái gì đặc biệt, ngươi rốt cuộc muốn ta phải nói lại
mấy lần?!”.
Niệm Vãn