thế này.
Cuối cùng đã đi tới trước điện, ta quỳ xuống tham kiến Tiêu
Thái hậu, bà ấy lại không nhận ra ta, mặc dù đây là việc đã định trước trong kế
hoạch, nhưng mà dù gì thì ta cũng từng làm cho người ta ấn tượng khó phai đến
thế cơ mà…
Tiêu Thái hậu trò chuyện mấy câu, tiếp đãi ta không chút chậm
trễ, nhưng lại vô cùng xa cách với Độc Cô Bạch, cực kỳ không muốn nhìn thấy bộ
dạng của hắn. Ta liếc nhìn hắn, lại thấy hắn ho khan vài tiếng, vẫn là nụ cười
nhàn nhạt như cũ, không hề nói gì.
“Hôm nay trong cung thiết đãi yến tiệc, tẩy trần cho Quận
chúa”.
Ta mừng rỡ ngẩng đầu, các cung nữ hai bên nối đuôi nhau bưng
mâm thức ăn vào, mùi thơm xông lên mũi. Ta lập tức có cảm giác như mình vừa đặt
chân lên thiên đường, nhớ lại lúc trước phải đứng sau lưng Hoắc tiên sinh ăn
lén ăn lút, bà nội nó, rốt cuộc ta đã có thể quang minh chính đại ngồi ở chỗ
này ăn uống rồi, đời người thật là sung sướng, thật là thoải mái a.
Ta vui vẻ ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Bạch, văn võ bá quan tất
cả cũng ngồi vào bàn tiệc, Tiêu Thái hậu ngồi ở phía trên không ngừng lầm bầm lầu
bầu, lời nói lạnh nhạt tỏ vẻ cao thượng nghe chẳng khác gì mấy bà già nội trợ,
nhưng thật xui xẻo là ta không thể không chú ý lắng nghe, đành phải liếc một
con mắt lên theo dõi, một con mắt còn lại nhìn bàn đồ ăn trước mặt mà chảy nước
miếng.
Không khí như bị đè nén, tay ta căng thẳng cẩn thận cầm chặt
đôi đũa, cố gắng không tạo ra tiếng đũa va vào chén.
Thế này quả thực là rất biến thái a a a, Tiêu Thái hậu dài
dòng một hồi thì nói xong, ngoại trừ tiếng rót rượu lúc bắt đầu bữa tiệc ra,
sau đó chẳng còn một chút tiếng động nào nữa, hầu hết mọi người chỉ hớp vài ngụm
rượu chứ không ăn, hơn nữa còn lén la lén lút nhìn vẻ mặt Tiêu Thái hậu và Độc
Cô Bạch như mấy tên trộm, Tiêu Thái hậu chỉ nhấp vài hớp rượu, Độc Cô Bạch từ đầu
đến cuối chỉ khụ khụ không ngừng. Nếu không phải ta đã đói đến mức bụng dính
vào lưng, thì trong cái bầu không khí như thế này, ta cam đoan rằng một chút khẩu
vị cũng không còn.
“Ôi chao nha nha…”, từ ngoài điện đột nhiên có tiếng nói
quen thuộc, “Ta lại đến chậm rồi”.
Thừa dịp tất cả mọi người đều ngoái nhìn ra cửa điện, ta chộp
ngay cái đùi gà trước mặt, phập một phát gặm một miếng thật lớn. Sau đó mới bắt
đầu nhận ra, giọng nói đó thật sự là rất quen tai a…
“Tham kiến mẫu hậu”, một thiếu niên trang phục lộng lẫy bước
vào điện, nụ cười đọng trên khóe môi của y, cặp lông mày phong tình kiều diễm.
Niệm Vãn!
“Đã lớn như vậy rồi mà cứ hay đến trễ!”, Tiêu Thái hậu giả vờ
tức giận nói: “Niệm nhi, mau tới tham kiến hoàng tẩu tương lai của con đi, là
Hòa Nhan Quận chúa”.
Trong miệng ta ngậm đầy thịt, tay đầy dầu mỡ, sững sờ ngay tại
chỗ. Bà nội nó, Tiêu Thái hậu và đám quan lại bọn họ không nhận ra ta, nhưng Niệm
Vãn nhất định sẽ nhận ra!
“A…”, Niệm Vãn cười khanh khách xoay người nhìn ta, “Vị này
chính là… Ơ?”.
Ta lập tức cao giọng nói: “Tham kiến Tam hoàng tử”, vừa nói
xong liền len lén nháy mắt với Niệm Vãn.
Niệm Vãn trợn mắt há hốc mồm nhìn ta, đôi môi đỏ mọng khẽ mở,
“Cô…”.
“Ta là Hòa Nhan”, ta nhét tay xuống dưới váy chùi chùi dầu mỡ,
cười đầy uy hiếp.
“Niệm nhi, sao lại nhìn chằm chằm hoàng tẩu như vậy, thật
không có quy củ”, Tiêu Thái hậu quát lên.
Niệm Vãn lại không thèm để tâm tới.
“Tam đệ”, Độc Cô Bạch đột nhiên khẽ nói: “Mẫu hậu đang nói
chuyện với đệ đó”.
Ta nhìn sang bên cạnh, hắn lại ho mấy cái, ánh mắt trong
sáng vô cùng. Niệm Vãn ngẩn ra, đột nhiên lại cười rộ lên, không nói thêm gì nữa,
đi tới ngồi xuống bên cạnh Tiêu Thái hậu.
Yến tiệc đêm nay sóng ngầm mãnh liệt, ta đói bụng đến mức
không thể để ý nổi hình tượng của mình nữa, ăn uống ngồm ngoàm như kẻ sắp chết
đói, thật lâu sau này sử sách Đông Lăng ghi lại, Quận chúa Tây Trạch xuất thân
từ dân tộc man di, lỗ mãng vô lễ, lại còn tham lam thức ăn ngon của Đông Lăng.
Rất nhiều năm sau, khi ta đọc được đoạn sử sách đó, ban đầu
có chút tự đắc gật gật đầu. Sau đó thì…
“Kẻ nào viết sách! Chém chém!!!”.
…
Thế cho nên, Quận chúa Tây Trạch, dang tiếng vang xa.
Bữa yến tiệc kết thúc rất trễ, ta và Độc Cô Bạch cùng ngồi
trên một cái kiệu, dường như sau này ta sẽ phải ở lại phủ của hắn bên ngoài
cung. Đi chưa tới một canh giờ, kiệu dừng lại, một tỳ nữ tiến lên đỡ ta xuống
xe ngựa, trong bụng ta khó chịu, tối nay chắc lại không ngủ ngon được rồi, aiz.
Hmm, phủ đệ bên ngoài cung của Nhị hoàng tử cũng khá lớn,
nhưng mà quá mộc mạc, hoàn toàn không giống như chỗ ở dành cho bậc vương tôn. Độc
Cô Bạch ho khan vài tiếng, dịu dàng nói: “Nơi này so với hoàng cung, đơn sơ hơn
một chút, nàng chịu khổ rồi”.
Ta không tự chủ cũng buột miệng khách khí theo: “Không sao
không sao, vậy là tốt rồi, năm đó ta còn…”.
Ách, suýt nữa thì lộ, ta lúng túng ngậm miệng đứng yên.
Độc Cô Bạch cười cười, không nói gì, chỉ căn dặn tỳ nữ bên cạnh:
“Đưa Quận chúa về phòng nghỉ ngơi”.
Tỳ nữ kia đáp một tiếng, ta vừa định xoay người đi, thì nghe
thấy một giọng nói ngọt ngào từ xa đang vội vàng chạy đến gần.
“Điện hạ, ngài trở lại rồi…”.