hép hờ nên tôi mới vào.
Vọng Quân nói mà mắt vẫn không rời cô . Đôi mắt đẹp của anh chẳng bỏ qua một thứ gì khi nhìn nàng . Chỉ một cái nhìn chớp nhoáng thoáng qua, nàng
biết anh đã thấy tất cả . Này nhé ! Mái tóc của nàng chắc chắn rối tung
nhu ổ qụa . Mặt còn đổ ghèn, đồ ngủ nhăn nhúm, còn tư thế nằm thì cẳng
cao, cẳng thấp chẳng "chê" vào đâu được . Ôi ! Xấu hổ quá đi.
Anh nói, vẻ châm biếm:
- Dường như cô đang bỏ mặc những việc cần làm để tập trung vào việc hưởng thụ cho bản thân mình thì phải ?
Chiêu Hà im lặng và tự nghĩ: Dường như tội lỗi và tất cả những gì xấu xa của nàng chất cao như núi trong đầu óc của anh:
- Điện thoại cho anh chàng nào thế ?
- Mặc tôi ! Chuyện đó có liên quan gì đến ông ?
- À ! Mà cô có anh nào để mà trò chuyện chứ
Chiêu Hà quắc mắt giận dữ nhìn anh:
- Ông đừng khinh người quá đáng . Ông tưởng ông ngon lắm sao ?
Vọng Quân bật cười:
- Không phải sao ? người ngợm như thế, ma nào dám quen . Cho dù có đi
chăng nữa, thì thật là tội nghiệp cho cái chàng nào đó chẳng thấy được
bộ dạng cô trong lúc này . Nếu thấy, tôi e anh ta có là một vận động
viên diễn kịch cũng chạy không kịp.
- Ông muốn gì ? Khi không lại đến đây gây sự hả ?
Anh vẫn cười vô tư và nói:
- Đâu có muốn gì . Đến đây rủ cô đi ăn điểm tâm.
Giọng nói trầm ấm của anh, giọng nói có chút khẩn khoản khiến nàng quên ngay việc anh cho nàng leo cây hôm qua:
- Có phải tôi đúng là cô gái mà ông cần gặp sáng nay không ?
- Tôi xin lỗi vì sự thất hứa hôm qua
Nàng nói ngay:
- Có gì đâu . Chắc tại mưa to quá . Nếu ông có đến, tôi cũng không thể đi được
- Tôi thì không như cô . Hôm qua tôi thất hứa với cô không phải vì trời
mưa, mà vì bạn gái của tôi cứ nằng nặc đòi tôi đưa đi siêu thị sắm đồ .
Mà tôi thì quên mang điện thoại theo, nên không thể liên lạc cho cô
được.
Trời ơi ! Nàng thật sự không ngờ anh thẳng thắn một cách trắng trợn . Điều đó rõ ràng anh chẳng hề nghĩ đến cảm xúc của nàng.
Vọng Quân tiếp :
- Nhưng dù gì đi nữa, thì tôi cũng thành thật xin lỗi cô . Mong cô bỏ qua và đừng từ chối lời mời hôm nay của tôi.
- Ông đừng khách sáo như thế ?
Anh nhìn nàng đăm đăm:
- Cô đừng gọi tôi bằng "ông" nữa . Hay gọi là Vọng Quân, nghe hay hơn .
Tôi không muốn tổn thọ sớm đâu . Nghe tiếng ông tôi cứ có cảm giác mình
là một ông lão sắp gần đất xa trời.
- Tùy ông
- Lại ông nữa . À ! Cô có định mời tôi vào nhà không, hay cứ để tôi đứng "chào cờ" mãi ở ngưỡng cửa thế này ?
Anh là người đàn ông thu hút, muốn là làm . Còn nàng là người con gái yếu
đuối lại đang mê mệt anh . Không nên . Không nên để anh vào nhà
Nghĩ vậy nên nàng trả lời dứt khoát :
- Có lẽ anh nên đứng "chào cờ" như thế thì sẽ tốt hơn.
Anh cười:
- Đó là cách trả thù vì sự thất hứa của tôi hôm qua hay sao ?
- Không phải . Nhà tôi không được sạch sẽ cho lắm, không đáng cho anh bước vào đâu.
- Cũng được . Thế thì tôi tạm "chào cờ" vậy.
Thấy anh đứng im tựa lưng vào thành cửa . Nàng cảm thấy tội . Nhưng vì nàng sợ... Nàng không tin vào bản thân mình cho lắm:
- Anh chờ tôi nhé.
Nàng khuất nhanh ra cửa
Anh khoanh tay đứng lặng, quan sát căn nhà và cứ tự mỉm cười một mình.
Không ai có thể hiểu được anh đang nghĩ gì mà cứ tự mỉm cười một mình như thế ? Cho đến khi Chiêu Hà xuất hiện thì nụ cười của anh mới chợt tắt trên
môi . Chiêu Hà mặc chiếc áo pull màu tím nhạt ôm sát người, làm nổi bật chiếc
váy hoa ngắn xòe rộng . Mái tóc óng ả được chải gọn sang một bên . Cô
cài trên đó chiếc kẹp bằng đồi mồi, chân đi giày màu huyết dụ.
Bước ra ngoài, thấy Vọng Quân cứ trân trân nhìn nàng . Ngạc nhiên, nàng tròn mắt nhìn anh:
- Sao thế ? Gương mặt tôi có dính lọ à ?
- Không có . Cô đẹp lắm . Bây giờ không ai nghĩ về cô được cả?
- Nghĩ gì ?
Anh chẳng trả lời mà mỉm cười, bước ra xe . Nàng cũng vội vã bước theo anh.
Vào xe, Vọng Quân xoay qua nhìn nàng, mỉm cười rồi cho xe chạy thẳng
Anh lái xe thẳng ra phía xa lộ vắng người . Nàng đoán có lẽ nàng quá quê
mùa và cù lần nân anh đưa nàng đến tiệm ăn xa xôi để tránh gặp những
người bạn quý tộc, cao sang của anh.
Anh nói:
- Sao cô không tìm một nơi nào thích hợp để ở, hả Chiêu Hà ?
- Thế theo anh, thích hợp với tôi là thế nào ?
- Cô không cảm thấy chung cư cô đang ở phức tạp lắm hay sao ? Những bậc
thang lên chung cư thì phủ đầy rêu xanh và hồi thối . Rồi những ống tiêm của bọn tiêm chích ma túy vứt đầy... tôi đoán tình hình an ninh ở đây
phức tạp, không thích hợp với cô đâu . Cô là con gái và lại thường xuyên ở nhà một mình thế này...
Chiêu Hà duỗi chân ra phía trước rồi nhìn chằm chằm vào chúng:
- Sao, có ai dám làm hại rôi được chứ.
Vọng Quân nói qua khẽ răng:
- Nếu cô mà còn nói như thế thì tôi sẽ là người đầu tiên hại cô đấy.
- Anh đừng lo . Tôi không phải tuýp đàn bà con gái nhu mì đâu . Tôi sẽ sống sót và cho cái tên ấy gẫy vài cái răng để đời.
- Cô cứng đầu như một con mèo hoang đấy, Chiêu Hà à.
Cô đồng tình:
- Có lẽ thế.
Nói và quay sang nhìn anh, nàng thấy đôi mắt anh đang tập trung về phía
trước . Anh
