Người Chồng Máu Lạnh

Người Chồng Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215311

Bình chọn: 8.5.00/10/1531 lượt.

ông muốn sống nữa chăng.

Tô Tử Lạc vẫn có cảm giác kỳ lạ, rất lạ, nhưng cũng rất nhanh quên đi chuyện này. Có điều cô không biết, thư ký của tập đoàn Húc Nhật này, chỉ vì quát cô một câu, mà bị xóa tên, thậm chí là xóa tên vĩnh viễn.

Vệ Thần muốn chuyển cô tới chỗ khác, ai bảo cô không biết tự lượng sức mình, là do cô, cố tình chọc đến Lê Duệ Húc, không đi cũng không được. Cô thư kí ngấy ngốc ngồi ở đó, một lúc rồi mà vẫn không có phản ứng gì, cho đến khi bảo vệ đến đưa cô ra ngoài, cô mới biết, cô xong rồi. Không chỉ là chuyện mất việc, còn có… Tất cả mọi người ở đây đã thấy được quần lót của cô.

Hà Duyên bước nhanh về phía trước, sau đó, có một chiếc xe dừng lại, không nói không giằng, kéo cô vào trong.

Tức giận, còn có ghen, Vệ Thần vốn đang tức giận, nhưng cuối cùng cũng suy nghĩ lại, cô gái này thật là ghê gớm…

Hà Duyên trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó không nói một câu nào, cô tuyệt đối không muốn thừa nhận, cô đang ghen.

“Đợi chút…” Vệ Thần đột nhiên đưa tay ra, gỡ kính mắt Hà Duyên xuống, ‘Hôm đó không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, không phải là tôi đã gặp cô rồi sao,’ trong đầu hắn vừa hiện lên một chút ký ức bị ngắt quãng, dường như, hắn và cô gái này luôn có cái gọi là trùng hợp.

“Có một ngày, tôi đã cứu một người, người đó rất giống em.”

Hà Duyên có chút sửng sốt, thật không ngờ, đã năm năm rồi mà hắn còn nhớ.

“ Đúng là tôi.” một lúc sau, cô mới cất lời, dù sao đây cũng là sự thật, cô nợ hắn một cái mạng, cuối cùng cũng đã trả lại bằng cả cuộc đời của cô rồi, hiện tại, hai người bọn họ không còn nợ gì nhau.

“Được rồi, chúng ta không nói truyện trước kia nữa, gặp con gái quan trọng hơn.” Vệ Thần khẽ mím môi, hình như hắn còn quyên chuyện gì đó, còn cô gái này cũng đang giấu hắn cái gì đó, nhưng không sao, hắn không vội, rất nhanh thôi hắn sẽ biết được.

Edit: Hai Linh

Beta: Ốc Sên

Hà Duyên nhìn ra ngoài cửa xe, cô khẽ thở dài một hơi, dường như mọi chuyện càng ngày càng phức tạp.

Còn lúc này, cả nhà họ Vệ, tất cả mọi người đều vây quanh Đồng Đồng, Đồng Đồng thì sợ hãi nhìn bọn họ, cô bé rụt người, nó không biết những người này là ai, bọn họ mang nó đến đây đã rất lâu rồi, nónhìn nhìn xung quanh, nơi này, tất cả đều xa lạ, tất cả đều khiến cho nó sợ hãi.

“Đồng Đồng, mau uống một chút sữa đi, được không, cả ngày rồi cháu đã không ăn gì.” Cố Nhất Phàm bưng một cốc sữa, ngồi bên cạnh Đồng Đồng, còn Đồng Đồng khẽ co người lại, hình như là cô bé rất sợ bà, không cầm lấy, cô bé không phải là sợ bà, mà là sợ những người đang đứng ở đây.

Có phải là mẹ không cần Đồng Đồng nữa, bỏ lại Đồng Đồng một mình ở đây. Đôi mắt của cô bé đỏ lên. Nước mắt rơi xuống.

“Đồng Đồng, đừng khóc, bà nội ở đây, bà nội ở đây.” Cố Nhất Phàm chân tay luống cuống, còn ba người đàn ông to lớn đứng ở phía sau bà, hai tay cũng vội vàng, gấp gáp nhưng không thể giúp gì cho bà, Đồng Đồng cho đến tận bây giờ không có nói câu nào, cũng không ăn gì, cả người nhỏ bé ngồi lì trên ghế sô pha, chỉ cần ai đó tiến lại gần một chút, là nó khóc, mà bọn hắn làm sao chịu đựng được khi nhìn bảo bối khóc, chỉ cần cô bé rơi một giọt nước mắt thôi là bọn họ đã đau lòng muốn chết rồi. Đây là đứa bé mà hai đời nhà họ mới có được. ( ôi, khổ thân tiểu Đồng Đồng, giống như con mèo con ý, iu quá. Còn cái nhà họ Vệ kia thì thật buồn cười :v )

Làm sao bây giờ, Cố Nhất Phàm nhìn đôi mắt hồng hồng của Đồng Đồng, cũng không dám đến gần, chỉ sợ một lúc nữa tiểu Đồng Đồng sẽ khóc, ai cũng không dỗ được.

“Đúng rồi, ông gọi điện thoại cho Thần chưa?” Cố Nhất Phàm quay ra hỏi chồng.

“Đã gọi rồi, Húc nói bọn nó sẽ về nhanh thôi.” Vệ Phong trả lời, ánh mắt cũng không có rời khỏi đứa nhỏ đáng thương kia.

Đứa bé này thật nhỏ, có thật là đã bốn tuổi rồi không? Thật đáng thương, bị bệnh giống Vệ Thần, đúng là đã chịu không ít khổ rồi.

Còn Cố Nhất Phàm gãi gãi đầu, có chú hối hận vì đã ôm Đồng Đồng về đây, đứa cháu gái bé bỏng, đáng thương của bà, lâu như vậy mà chưa ăn gì, nhất định là đói bụng lắm.

“Đồng Đồng, bà nội có kẹo ngon nè, cháu có muốn ăn không?” bà không ngừng bước về phía Đồng Đồng, Vệ Phong vội vàng mang kẹo đến, đây là cố ý mua cho Đồng Đồng, cả hai tay Cố Nhất Phàm đều cầm kẹo, đặt trước mặt Đồng Đồng.

“Đồng Đồng, ăn một viên đi được không?”

Đồng Đồng thì lại càng lùi về phía sau, ánh mắt sợ hãi nhìn những người ở trước mặt, cô bé vẫn rất sợ, tuy rằng, bọn họ đều cười, nhưng cũng rất xa lạ.

Mà cô bé thì nhớ mẹ. “:((((((((“

“ Mẹ…” cô bé nghẹn ngào, khẽ nói một tiếng, bờ vai nho nhỏ run lên… Cô bé bật khóc.

Cánh cửa phía sau mở ra. Vệ Thần và Hà Duyên đi đến, nhìn thấy người thân quen, Đồng Đồng trèo xuống ghế sô pha, chạy về phía Hà Duyên, còn Hà Duyên thì ngồi xổm xuống, ôm lấy Đồng Đồng.

“Đồng Đồng biết là mẹ đi làm, chứ không phải là không cần Đồng Đồng.” Đồng Đồng gấp gáp ôm lấy cổ Hà Duyên, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong lòng cô.

Hà Duyên thì đau lòng ôm lấy con gái mình, cô nhẹ nhàng vỗ về bờ vai nhỏ nhắn của Đồng Đồng. “Mẹ không bao giờ rời xa Đồng Đồng, vĩnh viễn không rời xa.” Con gái cô đã đau lòng như v


Lamborghini Huracán LP 610-4 t