Polly po-cket
Người Chồng Máu Lạnh

Người Chồng Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218553

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

u đến chân đánh giá Vệ Thần, khóe môi nhếch lên.

“Vệ Thần, con tôi đã hai tuổi, tôi thế nào tôi tự mình biết, mà cậu có được hay không, cậu tự biết sao?” Vệ Thần bị hắn nói mặt đỏ lên, hắn đúng là tự vạch áo cho người xem lưng, đúng là khiến người ta chán ghét.

” Hừ.” Vệ Thần không phục hừ một tiếng, không phải chỉ là có con trai thôi sao,”Nói không chừng con gái của tôi so với con anh lại lớn hơn đó chứ,” Hắn không khỏi nói thầm, còn giống như hắn đúng là có con gái vậy, cô con gái kia của hắn đang ở đâu đó, không biết bao giờ mới xuất hiện.

“Cậu cứ cố gắng đi, nói không chừng về sau, con của tôi lại cưới con gái cậu,” Lê Duệ Húc cúi đầu, bắt đầu nhìn đống tài liệu trên bàn, hắn cần xử lý xong rồi sau đó mới có thể về nhà.

“Con gái tôi mới không gả cho con anh, tránh cho con anh về sau lại giống anh mặt mũi lúc nào cũng đăm đăm,” Vệ Thần nói xong, liền kích động, con gái của hắn về sau phải tìm một người thật tốt, không cần tìm cái Bánh Bao Nhỏ mập mạp kia.

“Ah, vậy cậu nên cầu nguyện mình mau sinh ra một đứa con gái mới được.” Lê Duệ Húc không chút đồng tình nào châm chọc hắn.

Vệ Thần hất cằm,”Tôi rất nhanh sẽ có một đứa con gái,” Hắn hừ lạnh một tiếng, hôm nay hắn sẽ đi xem mắt, tùy tiện cưới một cô gái rồi sinh một đứa nhỏ mới được, hắn sẽ không để cho Lê Duệ Húc xem thường, phịch một tiếng, văn phòng Lê Duệ Húc lại khôi phục không khí lúc im lặng ban đầu, khói thuốc đã nhạt phai đi ít nhiều.

Vệ Thần bước ra ngoài, dùng sức dậm chân xuống sàn nhà. Cả người hắn mang theo luồng gió, thổi qua người Hà Duyên, Hà Duyên ngẩng đầu lên, kỳ quái nhìn chằm chằm Vệ Thần, cô lấy kính mắt ra, lộ ra gương mặt thanh tú, Vệ Thần ở phía sau quay đầu, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt cô mông lung.

Hà Duyên mở to hai mắt, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, sau đó thang máy trong nháy mắt đóng lại, cô chớp chớp mắt mình, xung quanh thật mơ hồ, dường như cũng rất thật. Không thấy rõ, cũng không muốn nhìn rõ.

Ở trong thang máy Vệ Thần đưa tay đặt lên trên ngực, không thể giải thích việc tim đập thình thịch như thế này, cái cô gái mặc đồ đen kia, sao trong chớp mắt lại như biến thành mĩ nữ vậy.

“Lê Duệ Húc chết tiệt,” Hắn không khỏi rống lớn một tiếng, may mắn hắn đang ở trong thang máy, nếu không chắc mọi người coi hắn thành người điên, Lê Duệ Húc, hắn sẽ nhớ kĩ, Húc đã khiến hắn bất thường, hiện tại lại nhìn cô gái xấu xí cũng thành mĩ nữ.

Chính là, hắn quên, ánh mắt của hắn cùng Lê Duệ Húc có quan hệ gì đâu, trừ khi hắn bị bệnh cận thị. Duệ Húc dừng xe lại, tay phải xoa xoa cánh tay trái, rồi đi vào trong nhà, bởi vì nơi này có cha mẹ hắn, cho nên nới này có không khí của gia đình, chỉ là ngoài trừ những người cần thiết, hắn rất không thích có người ngoài bước vào nhà mình. Cảm giác như không khí trong nhà bị người khác làm cho ô nhiễm.

Hơn nữa kiểu con gái đó, hắn lại càng khó chịu.

“Húc… Anh đã về rồi, anh có biết, em chờ anh rất lâu rồi, có phải anh đã xảy ra chuyện gì?” Kiểu Na dường như không biết từ chối là như thế nào. Cô vừa nhìn thấy Duệ Húc, giống như ong gặp được mật hoa, hận không thể trói ngay bông hoa này lại.

Duệ Húc ngay cả nhìn cũng không nhìn về phía cô, hắn đi về phía Ninh Nhiên, vẻ mặt có chút hối lỗi, “Xin lỗi, mẹ, con về trễ.” Ninh Nhiên nhìn hắn cười cười, đối với Kiều Na bà cũng không biết phải làm sao, cô không đi, bọn họ cũng không thể đuổi cô đi, cho dù không nói đến mặt mũi ông Kiều, cũng phải nhìn vào thân phận trưởng bối của bọn họ.

Chỉ là, bà cảm thấy rất phiền, bà không muốn nói chuyện phiếm, không muốn tiếp chuyện, nếu có thời gian, bà muốn đi tới gặp cháu trai mình.

Bà cũng không còn cách nào, Kiều Na không chịu đi.

Lắc đầu, bà nhì vẻ mặt buồn bã của Kiều Na, cũng có chút không đành lòng, “Kiều Na, Húc mới về nhà, nó hơi mệt, đợi hắn nghỉ ngơi rồi nói sau,”

Kiều Na nghe thấy thế, nháy mắt trên mặt đã lấy lại chút thần thái.

“Vâng, con biết rồi, Húc, anh không cần để ý tới em, em có thể nói chuyện với bác gái,” Ninh Nhiên cúi đầu khẽ thở dài, hiện tại bà thực sự không cần người nói chuyện cùng. Bà nhìn chồng mình, trên mặt An Đồng cũng là không biết phải làm sao, dường như cũng là ngồi không yên, Kiều Na tới đây một ngày, bọn họ cũng mất một ngày đến nhìn cháu trai. Đúng là… Khiến người khác không biết phải làm cho tốt.

Duệ Húc đi về phòng mình, cởi bỏ quần áo, hắn nhìn cánh tay bị thương, trên mặt thoáng hiện nét phức tạp, thay một bộ quần áo thoải mái ở nhà, đứng trước cửa sổ, ngón tay lại rút ra một điếu thuốc, phiền não càng ngày càng nhiều, giống như cái lưới, bao quanh lấy hắn ngày một chặt, đặt điếu thuốc lên môi, cảm giác thật ngột ngạt, hắn mở cửa ra đi ra ngoài, lại nhìn thấy người phụ nữ đứng trước cửa, trên mặt lộ ra vẻ lãnh khốc đáng sợ, Kiều Na lặng người đi, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.

“Anh xuống nhà sao, có phải anh đói bụng rồi?” Cô đã tự coi mình là vợ của Duệ Húc, Duệ Húc đi qua cô, môi khẽ mím lại.

Hắn đi xuống, Kiều Na cũng đi theo hắn, Duệ Húc mở một cánh cửa, sau đó xoay người, lạnh lùng nhìn Kiều Na.

“Nếu cô Kiều không có gì cần nói, có thể đi